Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
23

❊ ❊ ❊

Thứ Ba

Sáng thứ Ba, Becky có cảm giác như thể sức nặng của cả thế giới đang đè lên vai cô. Họ đã nhận được phản hồi từ cảnh sát Alderney, họ vẫn đang tiếp tục cuộc điều tra nhưng chưa tìm thấy gì. Anh chàng hạ sĩ xác nhận rằng họ đã nói chuyện với các đại lý cho thuê chỗ trọ, các khách sạn và nhà nghỉ. Đã có vài cái tên được nêu ra và họ đã điều tra từng người, nhưng vẫn chưa lần ra Olivia - nếu thực tế cô ấy vẫn ở đó. Họ phải chấp nhận sự thật rằng có thể cô ấy chưa hề đến đấy, hoặc có thể đã tiếp tục di chuyển kể từ lúc nói chuyện với Robert tuần trước. Như thế có nghĩa là cô ấy có thể ở bất kỳ đâu, kể cả bên dưới cái sân hiên.

Mặc dù họ tin chắc rằng xác của Danush Jahander đã bị mang ra khỏi căn nhà trong xe của Robert nhưng Jumbo vẫn có cách riêng của anh ấy và một nhóm giờ đã tiến ra vườn sau, sử dụng thiết bị dò quét để kiểm tra toàn bộ mặt đất. Lý do căn bản là nếu Robert đã từng giết người thì họ phải kiểm tra để tìm kiếm những xác chết khác.

Tom đã nói với Becky anh tin họ sẽ chẳng tìm thấy gì, nhưng đây đã trở thành một vụ điều tra giết người và do đó họ cần kiểm chứng tất cả các khả năng. Anh khá chắc chắn rằng nếu Robert đã sát hại Olivia và bọn trẻ thì hắn sẽ không chôn họ ở đó. Nhưng cho tới khi nào biết chắc gia đình này vẫn an toàn, nếu không họ không thể mạo hiểm.

Becky nhìn về phía Tom. Sáng nay anh cũng khá im lặng. Anh đang băn khoăn về chuyện gì đó trong một hồ sơ, nhưng chưa hề nói chi tiết cho cô biết.

Họ cũng đã có phản hồi về các hoạt động sử dụng thẻ tín dụng của Robert tuần trước. Tom suy luận rằng chắc chắn hắn đã dừng mua xăng trên đường từ Newcastle tới Manchester đêm thứ Tư, nhưng hắn không hề dùng thẻ tín dụng một lần nào. Chắc chắn hành động đó nằm ngoài cung cách bình thường của hắn, cho thấy hắn không muốn bị tìm ra bằng chứng về chuyến đi của mình. Tuy nhiên, họ biết rõ hắn đã mua vài thứ từ cửa hàng John Lewis tại Newcastle vào thứ Năm, cửa hàng này đã kiểm tra lại thông tin chi tiết. Hắn đã mua một con dao - và có vẻ đó chính là con dao trong hộp đựng ở căn nhà ấy.

Cửa hàng đã hỗ trợ rất nhiều, tìm cách lần ra người nhân viên từng phục vụ Robert. Becky đã nói chuyện với cô ấy trên điện thoại.

“Anh ta chỉ tìm một con dao cụ thể.” Becky hỏi, “Hay chỉ một loại dao nhất định nào đó?”

Nhân viên bán hàng có vẻ hơi hồi hộp, như thể cô ấy đang chạy bộ. Nhưng Becky biết đó chỉ là cảm xúc hồi hộp khi bị cảnh sát đặt câu hỏi mà thôi.

“Ồ không. Anh ta rất chính xác.” Cô ấy nói. “Thậm chí đến mức có hẳn mã sản phẩm mang theo. Tôi nhớ anh ta rất rõ, bởi vì anh ta cứ liên tục nhìn đồng hồ, như thể đang cần đi đâu đó. Anh ta nói mình đang tiến hành một sự kiện gì đấy và tranh thủ chạy ra ngoài trong lúc nghỉ ăn trưa. Tôi cố gắng nói để anh ta thử so sánh hai hoặc ba loại dao khác nhau - chỉ để cho thấy tôi không hề tìm cách ép anh ta mua một mặt hàng mang nhãn hiệu của cửa hàng.”

“Anh ta không quan tâm đến loại Sabatiers à?” Becky hỏi, nhớ rằng Jumbo đã nói số dao còn lại đều thuộc cùng một loại.

“Không. Trông rất giống nhau, nhưng anh ta đã nói vợ mình sẽ lột da anh ta nếu anh ta trở về với loại dao không đúng. Anh ta đã cười khi nói vậy.”

“Vậy mã sản phẩm viết trên đó là gì?”

“Vâng, anh ta ghi trên một mẩu giấy.”

Becky ngẫm nghĩ một phút.

“Cô có thấy nó được viết, hay được đánh máy trên thư điện tử, hoặc in ra từ website - cô có biết gì không?” Cô hỏi.

“Nó được viết bằng mực xanh.” Cô nhân viên nói. “Tôi biết thế vì anh ta đã đề nghị tôi cầm mảnh giấy trong khi anh ta kiểm tra dao. Đó không phải thứ duy nhất trong danh sách, nhưng là thứ duy nhất trong khu hàng của chúng tôi. Tôi e là mình đã nhìn một lượt tất cả những thứ khác có trên đó. Chỉ để xem liệu có gì khác mình có thể giúp không, dĩ nhiên là vậy.”

“Và...” Becky nói.

“Một thứ duy nhất khác mà tôi còn nhớ được là bộ đồ giường đệm, tôi nghĩ vậy, nhưng chẳng còn gì thuộc khu đồ bếp cả.”

“Vậy là có người đã viết một bản danh sách cho anh ta.” Becky nói.

“Tôi không nghĩ vậy. Tôi nghĩ chắc anh ta tự mình viết danh sách, bởi vì có vẻ anh ta rất để ý kiểm tra để chắc chắn mình không đảo lộn bất kỳ số nào. Có một số anh ta không đọc được, anh ta nói mình đã cố giữ tờ giấy cân bằng trên đầu gối khi viết. Tôi có ấn tượng rằng ai đó đã đọc cho anh ta viết.”

Becky hoàn toàn không chắc việc này sẽ đưa họ đến đâu, nhưng cô cảm ơn nhân viên bán hàng và viết lại ghi chép của mình.

Tom có vẻ đang đợi cô xong việc.

“Becky.” Anh nói, một cái nhăn mày tập trung khiến vẻ mặt thư thái thường thấy của anh như già thêm vài tuổi. “Tôi có thể nói một chuyện với cô được không?”

“Vâng. Bất kỳ chuyện gì giúp đầu óc tôi hoạt động bởi vì thành thật là tôi có cảm giác lúc này nó sắp chìm xuống bãi lầy rồi. Xin mời, một sự trợ giúp nhẹ nhàng nào đó.”

“Ha. Tôi không chắc mình có thể làm vậy, nhưng có một chuyện khiến tôi thấy băn khoăn, tôi thật sự muốn cô suy nghĩ về nó. Đó là cái chết của cha mẹ Olivia Brookes, ông bà Hunts. Gần chín năm về trước, lúc đó tôi cảm giác như chuyện này có gì đấy không ổn. Tôi không sao hiểu được, nhưng tôi nghĩ giờ thì mình đã hiểu. Tôi chỉ không biết liệu mình có tưởng tượng ra những lý do không ổn đó hay không.”

Becky ngả người trên ghế và nhấc cốc trà nguội ngắt mà cô định uống từ nửa tiếng trước. Cô nhấp một ngụm và rồi rùng mình, nhưng có vẫn còn hơn không. “Nào, tôi nghe đây.”

“Chúng tôi đã được gọi tới nhà ông bà Hunts lúc khoảng hai giờ chiều vào ngày họ qua đời. Tôi đã kể với cô họ ra đi như thế nào và Olivia tìm thấy họ ra sao. Nhưng vì một lý do nào đó, tôi chưa hề thấy thuyết phục rằng đây chỉ là một tai nạn. Chúng tôi không tìm được gì để chứng minh khác đi, tôi không đủ tự tin để quay lại chỉ vì linh cảm của mình, thêm nữa là hoàn toàn chẳng còn gì mà tiếp tục. Cho tới khi tôi đọc hết một loạt các hồ sơ ghi chép tối hôm qua.”

Tom gập tập hồ sơ và đặt nó lên bàn mình. “Tôi đã đọc kỹ rất nhiều lần, nhưng có vài điểm tôi vẫn nhớ. Trong lúc tôi đang nói chuyện, hay là cố gắng nói chuyện, với Olivia, lúc ấy rất cuồng loạn, thì điện thoại của cô ấy kêu. Chính là Robert Brookes gọi. Cô ấy hoàn toàn không thể nói chuyện, nên tôi đã cầm lấy điện thoại của cô ấy và giải thích những gì xảy ra. Hắn nói hắn sắp đến đó.”

“Ái chà. Thật ấn tượng với một người chỉ đang sắp mua một căn nhà.” Becky nói, hơi nể sợ sự đáng tin cậy của Robert trong nghịch cảnh như vậy. “Hầu hết mọi người đều chỉ nói, “Hãy cho tôi biết khi mọi việc ổn thỏa,” tôi nghĩ vậy.”

“Chậc, hắn xuất hiện sau khoảng nửa tiếng đồng hồ và tôi đã nói chuyện với hắn. Hắn có vẻ rất lo lắng cho Olivia. Mặc dù trong nhà vẫn còn rất nóng, nhưng cô ấy đang run rẩy, hắn cởi áo khoác của mình rồi choàng cho cô ấy. Khi nữ cảnh sát trông coi Jasmine mang con bé trở lại và trao cho Olivia, cô ấy đã mặc kệ đứa bé nên Robert đón lấy nó. Chúng tôi khá ấn tượng. Nhân tiện, tôi hỏi hắn liệu hắn có từng đến ngôi nhà này trước đó để chúng tôi có thể loại trừ dấu vân tay của hắn. Hắn nói hắn chưa hề đến đó trước kia.”

“Và rồi?” Becky nói, nhìn Tom nhưng chẳng có chút manh mối nào cho thấy chuyện này sẽ đi đến đâu.

“Tôi là người nói chuyện với hắn trên điện thoại của Olivia, tôi chỉ cho hắn biết rất sơ lược về cha mẹ cô ấy. Không có gì thêm cả.”

Becky chờ đợi. Đôi mắt Tom chăm chú xoáy vào cô. Rõ ràng anh đang trông đợi cô có một vài liên hệ, nhưng những gì anh đang nghĩ đều vượt quá tầm của cô. Cô chờ đợi.

“Nếu hắn chưa bao giờ đến đó, làm thế quái nào hắn biết nơi họ sống chứ, Becky?”

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.