Thật quá sức chịu đựng khi phải chờ đợi, mà không hề chắc chắn và hoàn toàn thất vọng vì chẳng thể làm gì được. Tôi đã nài nỉ Philippa cho tôi đi tới Anglesey, thậm chí nếu cô ấy không sẵn lòng đưa tôi đi, nhưng cô ấy kiên quyết nói rằng cảnh sát địa phương là lực lượng tốt nhất để tiến hành điều tra lúc này. Họ biết rõ khu vực ấy. Chẳng điều gì tôi nói hay làm dường như có thể thay đổi được ý kiến của cô ấy và những giọt nước mắt giận dữ, thất bại tiếp tục lăn trào xuống má tôi. Giữ chặt chiếc khăn tay ướt sũng nơi đôi mắt, tôi cố ngăn lại mọi âm thanh vang lên trong căn phòng và tập trung vào gương mặt các con, mong chúng trở về với mình, thì thầm những lời an ủi và trấn an mà chúng không thể nghe thấy.
Qua những tiếng thổn thức cố nén lại của mình, tôi mơ hồ nghe thấy có sự thay đổi trong những giọng nói một lần nữa. Nhưng lần này khác hẳn. Không còn những hướng dẫn giật cục hay chủ đích. Gần như có cảm giác tựa hồ sinh khí đã thoát ra khỏi căn phòng qua tiếng thở dài thườn thượt. Tôi không biết liệu đó có phải tiếng thở dài phiền não và đau đớn, hay là gì đó hoàn toàn khác.
Tôi cảm nhận được đầu kia của sô pha đang bị nén xuống. Có ai đó đang gạt mớ tóc ẩm ướt ra khỏi gương mặt tôi. Tôi có thể nghe thấy được giọng nói, nhưng những từ ngữ thốt ra thì không mấy rõ ràng.
“Chúng tôi vừa tìm thấy họ, Olivia à. Họ an toàn. Chồng chị và lũ trẻ đều an toàn, họ đang trên đường trở về nhà. Họ đều ổn cả.”
Tôi có thể nghe thấy nụ cười trong giọng nói của Philippa, tôi thấy vui vì có gì đó làm cô ấy hài lòng, nhưng phải mất một lúc những lời của cô ấy mới thấm vào đầu tôi.
“Sao cơ?” Tôi run run hỏi. “Họ ở đâu cơ? Chị có chắc họ đều ổn cả không?”
Philippa chìa tay ra nắm lấy tay tôi, siết một cái để trấn an.
“Người ta tìm thấy họ ở một nhà nghỉ tại Anglesey - nơi anh chị thường tới đó, theo như lời chồng chị.” Philippa nhìn tôi chăm chú. “Và họ đều rất ổn. Chị chẳng có gì phải lo lắng cả.”
Tôi chưa kịp có cơ hội thẩm thấu bất kỳ chi tiết nào hơn là thực tế rằng các con tôi không sao và đang trên đường trở về với mình thì nhận thấy viên cảnh sát Tippetts đang thu dọn hành trang của anh ta. Những người khác dường như đã đi hết, chỉ còn Philippa và Tippetts ở đây.
Họ sắp đi rồi chăng? Tôi không nghĩ mình có thể ở một mình khi Robert trở về và nhìn quanh hoảng hốt. Dường như Philippa đọc được ý nghĩ của tôi.
“Đừng lo, Olivia. Cảnh sát Tippetts sẽ ở lại đây với chị cho tới khi chồng chị trở về nhà.”
Tôi trân trối nhìn cô ấy hoảng hốt. Tôi không hề có tí cảm tình nào với người đàn ông này, tôi không muốn anh ta ở lại đây.
“Chị không thể ở lại hay sao?” Tôi hỏi, giọng khá cầu khẩn.
Cô ấy nhìn từ tôi sang cảnh sát Tippetts. Tôi có thể thấy cô ấy rất bối rối và hiểu rằng đây là công việc của một cảnh sát cấp thấp, nhưng lúc này tôi cảm thấy như thể Philippa là điều gần gụi với một người bạn nhất mà tôi có được. Cô ấy khẽ thở dài, gần như không dễ thấy.
“Chà, tôi chỉ định về nhà thăm con mèo của tôi và chợp mắt vài tiếng. Nào Ryan. Anh được tha.” Cô ấy quay sang tôi. “Được rồi, Olivia. Tôi sẽ không đi đâu cả. Tôi sẽ ở đây với chị.”
Tôi nhìn cô ấy, biết mắt mình hẳn trông rất hoang dại. Tôi bối rối, mất phương hướng, nhưng quá ư nhẹ nhõm vì họ đều đã được an toàn.
“Sao chị không lên gác rửa qua mặt mũi đi, để bọn trẻ không nhận ra chị đang rất không ổn nhỉ.” Cô ấy khẽ gợi ý.
Chúa ơi, trông tôi chắc hẳn rất đáng sợ, cảm giác tóc tôi như một búi rơm vậy.
Hai chân tôi vẫn còn run rẩy, Philippa giúp tôi đứng lên và dẫn tôi ra đến chân cầu thang.
“Chị ổn chứ?” Cô ấy hỏi. Nhưng tôi phải ổn. Tôi cần lấy lại sức lực của mình trước khi bọn trẻ về đến nhà.
Tôi lê bước lên gác vào phòng ngủ, liếc nhanh gương mặt mình trong gương. Mắt đỏ quạch, lớp phấn màu đen nhòe nhoẹt quanh mắt, hai má sưng lên.
Cơn nức nở vẫn chưa dứt. Tôi ngồi xuống bồn vệ sinh và thổn thức vì nhẹ nhõm, ơn Chúa.
Anh ấy đã làm gì nhỉ? Anh ấy đang nghĩ gì vậy?
Nước mắt cuối cùng cũng nguôi dần và tôi đứng lên, cố gắng chỉnh trang lại. Tôi đánh răng, chải đầu, thoa một chút kem nền hiếm khi dùng đến để che bớt những chỗ sưng tấy tệ nhất. Chẳng gì khắc phục được đôi mắt đỏ ngầu, nhưng có lẽ bọn trẻ sẽ không nhận ra.
Trong một tiếng tiếp theo, tôi chỉ ngồi trên mép ghế sô pha, hai đầu gối ép sát nhau và đôi tay đan lại, vặn vẹo, xoa xuýt. Tôi không tài nào để chúng nằm yên được.
Rồi chúng tôi nghe thấy thanh âm đó. Tiếng một chiếc xe hơi lăn bánh trên lối đi, ánh đèn pha quét một vệt sáng nhạt ngang qua bức tường khi chiếc xe rẽ vào.
Tôi vọt ra khỏi ghế rất nhanh, đẩy cửa mở bung ra.
Robert đang chạy theo lối lái xe về phía tôi với hai cánh tay dang rộng, tôi mơ hồ nghe thấy tiếng anh ấy gọi tôi. Nhưng tôi né khỏi anh ấy. Lúc này tôi không có thời gian cho anh ấy.
Tôi chỉ muốn đến chỗ các con tôi.