Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 68 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
•••

❊ ❊ ❊

Tôi không thể tin mình có thể ngủ được. Tôi đã không chịu về phòng để nằm xuống, mặc dù phòng khách đầy người đang nói chuyện. Nhưng tôi nghĩ chắc là do kiệt sức - hoặc có lẽ cơ thể tôi không còn chịu đựng nổi sự căng thẳng thêm nữa.

Tôi choàng tỉnh vì tiếng hướng dẫn cho tất cả mọi người trong phòng. Đột nhiên, thay vì ngữ điệu lo lắng cố ghìm nén, nặng nề và chậm rãi, là sự sốt sắng rất rõ ràng.

“Hủy cuộc họp báo. Đừng cho họ biết gì cả, chúng ta sẽ cung cấp thông tin cho họ sau.”

Tôi không nghĩ họ nhận ra tôi đã thức, nhưng vẻ cấp bách khiến tôi rũ bỏ nốt những tàn tích cuối cùng của giấc ngủ. Sự trống rỗng trong tôi bắt đầu dâng đầy một cảm giác rất lạ mà tôi chỉ có thể tin là hy vọng, tôi gượng ngồi dậy. Philippa đã để ý thấy, đưa mắt khắp phòng ra hiệu im lặng. Họ nhận được ám hiệu của cô ấy và rời đi trong khi cô ấy ngồi xuống bên cạnh tôi.

“Olivia, chúng tôi vừa có vài tin tốt. Các máy quay ở Bắc Wales đã bắt được hình ảnh xe của chồng chị, có vẻ như bọn trẻ đang ở trên xe cùng anh ấy. Mới chỉ mấy tiếng trước thôi, từ lúc đấy chúng tôi không còn nhìn thấy anh ấy nữa, nhưng chúng tôi đã nhờ cảnh sát địa phương tìm kiếm anh ấy.”

Ý nghĩ đầu tiên của tôi là cảm giác nhẹ nhõm. Họ còn sống. Ơn Chúa. Nhưng rồi đột nhiên tôi cảm thấy chóng mặt. Ôi không - không phải thế, Robert.

“Anh ấy ở đâu cơ? Ở chỗ nào Bắc Wales? Các chị có chắc là anh ấy không?” Tôi biết Philippa nghe được sự hoảng hốt trong giọng nói của tôi, nhưng cô ấy vẫn bình tĩnh.

“Anh ấy qua cầu Menai vào Anglesey. Chắc chắn đó là xe của anh ấy. Chị có biết anh ấy có thể đi đâu không? Từ lúc đấy không máy quay nào bắt được anh ấy nữa, điều đó rất bất thường.”

Cô ấy nhìn tôi đầy quan tâm.

“Anh ấy đã đi đường nhánh rồi.” Tôi bảo cô ấy. “Anh ấy luôn nói thật sai lầm khi cứ bám lấy những con đường hạng A trong khi những đường khác thú vị hơn rất nhiều.” Tôi phải hỏi vì không sao kìm được. “Các chị có nghĩ anh ấy có thể đi đến tận Holyhead mà không bị nhìn thấy lần nữa không?”

“Tôi biết chị đang nghĩ gì. Chị đang nghĩ đến bến phà phải không?” Philippa nhổm tới và với lấy tay tôi. “Xin đừng lo. Chúng tôi có người đang kiểm tra mọi chi tiết của tất cả các tàu thuyền. Anh ấy không cần hộ chiếu để tới Ireland, nhưng anh ấy cần một bản khai nhân thân nào đó. Chưa có ai đăng ký gì bằng tên anh ấy cả.”

Cô ấy xoay người 45 độ để phần nào đối diện với tôi, tôi chăm chú nhìn cô ấy, chỉ nghĩ đến những gì có thể nhìn thấy trước mặt mình, mà không phải những gì đang tìm cách phát đi hồi chuông cảnh báo lanh lảnh xuyên qua não bộ tôi.

“Còn gì chị không nói với tôi không, Olivia?” Cô ấy hỏi. “Chị có biết địa điểm anh ấy có thể đến không?”

Sẽ an toàn hơn nếu tôi chặn được những suy nghĩ của mình, nhưng giờ tôi phải đối diện với hồi ức về lần đầu tiên chúng tôi tới Anglesey. Robert đã đưa tất cả chúng tôi tới ngọn hải đăng South Stack, về phía tây Holyhead. Chúng tôi đứng đó nhìn ra biển, một cơn gió lạnh thổi tung mái tóc đen của tôi. Tôi thích điều đó. Nó làm tôi cảm thấy sôi động. Tôi chăm chú nhìn những con sóng vỗ bờ, nghe tiếng chúng đập mạnh vào những ghềnh đá bên dưới, những ý nghĩ của tôi trôi xa cả triệu dặm, trong khi Robert bảo tôi rằng hồi đầu năm đã có một người đàn ông nhảy khỏi chính những vách đá này tự tử.

“Đây là chỗ lý tưởng để chết đấy.” Anh ấy nói.

Tôi còn nhớ rất rõ. Tôi quay sang nhìn anh ấy với vẻ ngơ ngác trên gương mặt, nhưng anh ấy vẫn đăm đăm nhìn xuống làn nước xao động xa tít phía bên dưới.

“Nếu anh mất em trong cuộc đời, thì đây sẽ là nơi anh tìm đến.” Anh ấy nói. “Nó sẽ là một nơi tuyệt đẹp để nhớ về em. Em biết anh không thể sống nổi nếu thiếu em phải không?” Anh ấy nói.

Nhưng tôi vẫn ở đây. Phải chăng anh ấy đã đoán được tôi đang suy tính việc rời bỏ anh ấy? Không thể nào - ít nhất, tôi không thấy được bằng cách nào. Tôi nhắm mắt lại và cố gắng ngăn chặn cơn hoảng loạn.

Một tiếng thổn thức bật ra từ cổ họng, tôi co tròn người lại trên sô pha, gắng hết sức làm dịu cơn đau và xua cái ký ức kia ra khỏi tâm trí mình.

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.