Tom ở chỗ Philippa suốt cả tiếng đồng hồ, điểm lại mọi chi tiết mà anh tin là đúng, cuối cùng Phillippa đã phải bảo anh ra về. Chị ta muốn anh nghĩ thật kỹ về việc này và về các bước đi tiếp theo của mình. Vậy là anh gọi cho Leo. Hôm nay cô ở nhà vì không có bài giảng, nghe giọng cô hân hoan khác thường.
“Nghe anh rầu rì vậy, Tom. Đến chỗ em đi. Em sẽ làm cho anh một bữa trưa muộn, chúng ta có thể nói chuyện hoặc chỉ nghe nhạc thôi, hay anh có thể ngủ nếu anh muốn.”
Câu nói đó đối với Tom thật vui sướng biết bao. Leo là nguồn khuây khỏa nhất anh có thể nghĩ ra, chỉ trong vòng nửa tiếng đồng hồ, anh đã bấm chuông nhà cô.
Ban đầu, anh chẳng nói gì về vụ án, ngoài chuyện kể cho Leo những suy nghĩ của mình rằng Alderney quả là nơi tuyệt vời. Anh nói họ sẽ phải tới đó vào một dịp nào đấy, Leo đồng ý. Anh không thể nghĩ được điều gì có ý nghĩa lúc này.
Họ ăn trưa, có nghĩa là Leo đã tới cửa hàng đồ ăn góc phố và mua một ít pho mát ngon, bánh mỳ giòn cùng mứt hành đỏ. Có vẻ mọi thứ càng trở nên hoàn hảo với một ly rượu vang, Tom cảm thấy mình bắt đầu thư giãn.
“Anh đã nghĩ thêm được gì về chuyện căn nhà gỗ hay chưa?” Leo hỏi. Anh biết ý cô là vụ đột nhập, nhưng đây chính là cách nhắc nhở cho anh tế nhị hơn hẳn.
“Steve đã giúp anh lấy toàn bộ số hồ sơ cất giữ để chỗ giấy tờ đó được an toàn. Nhưng em có biết chuyện gì không? Anh sẽ xem xét tất cả khi có được vài ngày nghỉ sắp tới. Anh sẽ tìm hiểu xem có cái quái gì thú vị trong đống tài liệu của anh trai mình. Bởi vì chắc chắn sẽ có thứ gì đó, anh tin chắc là vậy.”
“Nếu như cần giúp đỡ, anh chỉ cần đề nghị thôi nhé.” Leo nói, đứng lên khỏi chiếc ghế đẩu trong bếp và đi về phía máy pha cà phê. Cô chỉ vào máy và nhướng mày.
“Ừ, thế thì tuyệt quá.”
“Chà, anh cứ nghỉ ngơi đi, em sẽ mang cho anh ít cà phê ngay khi xong.” Cô nói, đưa tay làm động tác xua xua.
Tom ngồi trên sô pha và dựa vào lớp đệm mềm mại, đầu ngả ra sau, trân trân nhìn lên phía trần nhà. Anh cảm thấy, chứ không phải nhìn, Leo đang đặt một cốc cà phê lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh, quỳ xuống giữa hai chân anh và đặt tay cô lên đầu gối của anh.
“Kể em nghe đi.” Cô chỉ nói vậy.
Vậy là anh kể. Không rời mắt khỏi cái điểm trên trần nhà, nơi một thanh rầm rất dày đỡ lấy mái, anh kể cho cô nghe mọi điều mình biết, mọi điều anh nghi ngờ.
“Vậy nếu anh đúng thì người đàn ông đã tới gặp Sophie Duncan là ai?”
“Bọn anh đã cho bà Evans xem một bức ảnh của Dan, nhưng là từ chín năm về trước. Bà ấy không thể xác minh hay phủ nhận. Bọn anh tin chắc đó chính là anh ta - bọn anh phải có càng nhiều bằng chứng càng tốt, cho thấy rằng anh ta vẫn còn sống khỏe mạnh cách đây mười ngày.”
“Anh có chứng minh được điểm nào về chuyện này không?” Cô hỏi. Và câu đó khiến anh chuyển ánh mắt sang nhìn Leo và khựng lại một lát trước khi anh lắc đầu.
“Anh không nghĩ như vậy. Nếu anh đúng về những gì họ đã làm trong vụ này, bọn anh sẽ cần tìm đủ máu ở hiện trường để kiểm tra citrate*.”
Một loại muối của axit citric, có thể dùng làm chất điều chỉnh axit máu.
“Như thế chứng minh được gì chứ?”
“Nếu, đúng như anh nghi ngờ, thực sự không có ai chết trong căn phòng đó cả thì máu phải là của một người đang còn sống. Để có nhiều máu như vậy mà không làm chết ai thì sẽ phải rút ra ít nhất mỗi lần một lít trong thời gian vài ngày hoặc thậm chí hàng tuần - máu phải được cất giữ sẵn để xịt lên tường. Họ cũng cần thêm hóa chất chống đông máu. Một dạng của citrate. Tối qua anh đã tra cứu cho chắc chắn, nhưng không phải là kiểm tra pháp y thường quy.”
“Vậy vấn đề là gì?”
“Jumbo có nói với anh rằng họ đã tìm thấy một lượng máu nhỏ li ti. Đủ để xét nghiệm ADN, nhưng không đủ để kiểm tra citrate.”
“Thế chị Philippa nói sao?”
“Cô ấy nhấn mạnh rằng cô ấy không muốn điều tra thêm nữa. Bọn anh đã có những gì có vẻ là một vụ án chắc chắn để quy tội Robert, anh hoàn toàn không có bằng chứng rằng anh ta bị gài bẫy. Nếu anh có thể chứng minh được, cô ấy sẽ xem xét nhưng trực giác thôi thì không đủ. Và dĩ nhiên, nếu anh thuyết phục được rằng Robert Brookes đã giết ba người chín năm trước nhưng không thể chứng minh điều đó thì bọn anh sẽ căn cứ vào những gì mình có. Anh không thể chứng minh được gì khi đấy hay lúc này cả. Điều anh thật sự biết là hắn thề mình không hề biết Olivia hồi còn học đại học, nhưng hắn đã nói dối. Và khi bọn anh bảo hắn rằng người tới gặp vợ hắn ở Anglesey - khi bọn anh vẫn tin đó chính là vợ hắn - là Jahander thì rõ ràng hắn nghĩ đó là chuyện nực cười, điều em có thể đoán được nếu biết trước anh chàng kia đã chết.”
“Vậy là chị Philippa muốn anh dừng vụ này, anh không đồng ý.” Đó là một câu nhận xét, không phải một câu hỏi.
Tom nhắm mắt lại. Anh không muốn nói điều này, nhưng vẫn buộc phải nói.
“Em còn nhớ năm ngoái anh có nói với em rằng có một bí mật anh vẫn giấu em - và với bất kỳ ai - trong suốt quãng đời còn lại của mình không?”
Anh biết cô sẽ không quên, cũng luôn tự hỏi liệu việc này có phải là rào cản cuối cùng họ không thể vượt qua được hay không. Anh không cần đợi câu trả lời của cô.
“Sự thật là, anh đã để một kẻ giết người được tự do. Anh hành xử như một vị quan tòa và hội thẩm, lý trí của anh cứ giày vò anh từ đó. Anh vẫn nghĩ mình đúng. Nhưng công việc của anh không phải là đưa ra những quyết định như thế. Đó là lý do tại sao chúng ta có hệ thống tư pháp - và một hệ thống vững mạnh. Đôi khi, thỉnh thoảng, em biết rằng kết quả thực hiện theo sách vở sẽ không hoàn toàn đúng với mặt đạo lý. Đó là quan điểm của Philippa trong vụ này. Nhưng anh không chắc mình có thể làm lại và sống cùng với nó.”
Leo nắm lấy tay anh, kéo về phía má mình. Cô dịu dàng hôn lên bàn tay ấy.
“Vậy cứ để chị Philippa là người đưa ra quyết định đi. Nếu như gã này được tự do, liệu hắn có giết bọn trẻ không?”
Tom ngả người ra sau, anh cảm thấy mắt mình cay xè.
“Rất có thể.”
“Vậy các anh hãy nhốt hắn lại cả đời vì một tội danh hắn gây ra, không phải chỉ theo cái cách bằng chứng của các anh cho thấy. Như thế không thể là sai được, Tom à. Cứ để việc này tùy theo lý trí của Philippa. Chứ không phải của anh.”
Anh chẳng nói gì và lại trân trân nhìn rầm nhà.
Cả hai đều im lặng một lúc. Tom cảm thấy cô đang nhích lại gần mình hơn, khuôn ngực mềm mại của cô cọ vào trong đùi anh, khiến anh gần như rên lên. Anh nghe được cả tiếng cô thở, nông và nhanh, ngửi được mùi nước hoa rất tinh tế của cô. Thật gần.
“Em nghĩ điều em yêu nhất ở anh, Tom à...” Cô nói, giọng điệu khẽ khàng và ngập ngừng, “... là anh thật trung thực. Anh không bao giờ dìm ai cả. Anh là người đàn ông đầu tiên em cảm thấy thật sự có thể tin tưởng được.”
Tom nín thở. Giá như ý cô ấy đúng thật là như vậy. Bất kể nỗ lực kiểm soát cảm xúc của chính mình, anh biết rất rõ rằng mình đã yêu người phụ nữ này. Anh cúi đầu, nhìn xoáy vào đôi mắt đẹp nhưng đầy cảnh giác của cô. Cô đón ánh mắt anh, khiến anh cảm thấy như thể chẳng có gì tồn tại trên đời này.
Anh cảm nhận được bàn tay Leo di chuyển. Chúng lướt ngược lên đùi anh và rồi cô nghiêng người về phía ngực anh.
“Ở lại với em đêm nay nhé.” Cô nói khẽ.
Tom đưa tay ra vuốt tóc cô. “Thế còn mai?”
Cô xoay mặt và hôn lên bàn tay vẫn còn đang đặt trên tóc cô của anh.
“Cả mai nữa.” Cô mỉm cười, “Và có khi cả ngày kia.”