Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
8

❊ ❊ ❊

Thông cáo báo chí đã đem lại số lượng phản hồi cao hơn Becky mong đợi, nhưng hầu hết đều chỉ là lãng phí thời gian: Rất nhiều người đã gọi điện nói rằng có một phụ nữ với ba đứa trẻ xuất hiện trong con phố hay thị trấn của họ. Dĩ nhiên, khi được hỏi thêm bất kỳ chi tiết nào, thì hóa ra bọn trẻ đều không đúng độ tuổi hay chủng tộc nhưng cũng rất khó cho gia đình đặc biệt đó đi cùng nhau mà không gây chú ý lâu đến vậy, có thể nó vẫn được coi là một mạch điều tra giá trị. Rốt cuộc sẽ là vậy.

Giá như có ai đó có được một tấm ảnh của mấy đứa trẻ này. Họ đã không gặp may cho lắm trong việc lần tìm những tấm ảnh từ các bữa tiệc của bọn trẻ, tới khi năm học bắt đầu trở lại vào thứ Hai thì có vẻ đây chính là một nhiệm vụ vô vọng. Tấm ảnh tốt nhất họ có được lúc này là bé Billy đang trồng cây chuối dựa vào một bức tường và làm mặt thộn.

Bất chấp tất cả những vấn đề này, Becky vẫn rất phấn khởi tiến hành cuộc điều tra. Có cảm giác như đây là một cơ hội tốt để cô giành được sự tôn trọng của cả đội, cô quyết tâm sẽ không để thất bại. Kể với Tom về Peter là một việc rất khó khăn, nhưng là điều đáng để làm. Cô muốn anh nghe được chuyện đó từ góc độ của cô, không phải nghe phong thanh đồn thổi từ bất kỳ đồng nghiệp cũ hoặc sĩ quan cao cấp nào của cô tại cuộc gặp mặt toàn quốc hay sự kiện nào đấy. Nỗi đau của câu chuyện đang bắt đầu dịu đi, cô cũng đang bắt đầu thay thế cảm giác u sầu và khinh ghét bản thân bằng cảm giác nhẹ nhõm.

Mối quan hệ của họ đã có lúc cảm giác thật tuyệt vời, nhưng khi Tom nhắc đến sự thật là cô có thể đi đến kết cục bên Peter trọn đời, thì thực tế cô lại cảm thấy khá buồn nôn trước cái ý nghĩ đó. Ông ấy tất yếu sẽ rời khỏi bục cao, khi đó thật sự cô sẽ nghĩ gì về ông ấy đây?,Khi ông ấy không còn là nhân vật quyến rũ, quyền lực lượn lờ khắp các hành lang Sở Cảnh sát và trở thành con người vứt quần lót trên sàn phòng tắm hay gục ngủ mỗi đêm trong lúc đang xem thời sự với cái miệng há hốc, liệu như thế có đủ để mối quan hệ của họ tiếp tục tồn tại không?

Vui mừng vì có chuyện hay ho hơn để nghĩ, cô kéo tâm trí của mình trở lại với hiện tại trước mắt. Vụ án chính là tâm điểm chú ý của cô.

Cô nghe thấy tiếng ho khẽ và ngước lên nhìn một viên cảnh sát trẻ đang đứng bên bàn mình. Cô không biết anh ta đã ở đó bao lâu rồi.

“Xin lỗi, Nic. Tôi đang mải suy nghĩ. Cố gắng lọt vào đầu Olivia Brookes. Tôi có thể làm gì cho cậu nhỉ?”

“Liên quan đến mấy cái hộ chiếu, thưa sếp. Ông Brookes nói họ, tức là vợ và các con ông ấy, không hề có hộ chiếu, nhưng chúng tôi vẫn quyết định thử kiểm tra xem sao. Anh ta đã nói dối. Cả bà Brookes và Jasmine đều có hộ chiếu, cả hai được làm trong mười tám tháng qua. Nhưng mấy đứa nhỏ hơn thì không. Tôi nghĩ là sếp rất muốn biết.” Becky cau mày. Robert đã nói dối, hay anh ta không biết gì về những hộ chiếu này? Và nếu Olivia ra nước ngoài thì hai đứa trẻ còn lại sẽ ra sao? Cô cắn môi dưới đầy tập trung.

Nhận ra Nic vẫn đang đứng trước mặt, cô ngước lên.

“Còn gì nữa à?”

Nic gật đầu, một nụ cười rất nhiệt thành trên gương mặt trẻ trung của cậu ta. Cô bắt đầu tự hỏi không biết liệu cuối cùng mình có đến độ tuổi khi mà những cảnh sát khác trông như thể vẫn là trẻ con không. Anh chàng này thì hoàn toàn đúng vậy.

“Chúng tôi đã thu được một số phản hồi từ các nhà. Hầu hềt đều vớ vẩn và không thú vị lắm, nhưng bà già sống đối diện thì có rất nhiều chuyện để nói về chủ đề này. Có hai việc có thể có liên quan. Thứ nhất, bà ấy thề rằng Robert Brookes về nhà từ sớm ngày thứ Năm. Bà ấy nói lúc đó là khoảng hai giờ sáng. Theo bà ấy, chắc chắn có thứ gì đấy đã va đập làm lệch đèn an ninh nhà Brookes, bởi vì mấy tuần qua, bà ấy bị đánh thức vài lần bởi quầng sáng rọi thẳng vào phòng ngủ chứ không phải rọi vào vườn nhà họ. Lần đầu tiên là do một con cáo. Nhưng đến đêm thứ Tư, hay đúng hơn là sáng thứ Năm, chắc chắn là do xe của Robert Brookes. Chiếc xe khá đặc trưng, bà ấy nói anh ta đã để xe trên lối chạy xe và đi vào nhà. Bà ấy chỉ vừa mới lên giường thì lại bị đèn rọi, song bà ấy mặc kệ. Nhưng khi nó rọi vào lần thứ ba, bà ấy đã dậy xem có chuyện quái gì đang xảy ra, vừa đúng lúc nhìn thấy tay Brookes lái xe vào gara. Việc này lại xảy ra tối hôm qua khi anh ta dạo chơi tới Anglesey, nhưng chúng ta đã biết chuyện đó rồi.”

Becky ghi chép trên tập giấy của mình. Việc này rất kỳ cục. Robert khăng khăng mình không hề rời khỏi khách sạn ở Newcastle. Mới đầu họ rất quan tâm đến việc di chuyển của anh ta trong suốt tuần đầu tiên, thời điểm được cho là anh ta đã đến thăm vợ mình ở Anglesey. Nhưng giờ thì chính tuần thứ hai mới là chi tiết Nic đang nói đến, điều này làm sáng tỏ nhiều chuyện. Họ sẽ phải xem xét lại. Tốt hơn cả là kiểm tra xem xe của anh ta có rời khỏi bãi đỗ tối thứ Tư hay không trước khi quy kết cho anh ta bất kỳ điều gì. Đoạn phim trên máy quay an ninh sẽ là ưu tiên hàng đầu.

“Tiếp tục đi, Nic. Còn gì nữa?”

“Có vẻ như bà Preston là một bà già rất tọc mạch. Tuần trước, khi bà Brookes vẫn ở Anglesey, có lần bà Preston đã mò tới bên hông gara nhà Brookes. Có một lối đi hẹp ở đó và bà ấy đã chỉ nó cho chúng tôi. Bà ấy nói mình đã để thùng rác nhà Brookes trở lại chỗ cũ. Nó cứ nằm ở cổng kể từ tối thứ Sáu; chắc là bà Brookes đã đặt nó ở đó để đổ rác trong khi mình đi vắng, bà Preston nói nó khiến con phố trông nhếch nhác. Có một ô cửa sổ nhỏ bên hông gara, nên bà ấy đã nhòm vào. Chiếc xe, chiếc Beetle của bà Brookes, vẫn ở đó. Bà Preston không hề thấy có dấu hiệu gì của sự sống trong ngôi nhà suốt mấy ngày trước đấy, nên bà ấy gõ cửa nhưng không ai trả lời. Bà Preston nói mình đã kiểm tra gara hằng ngày sau lần ấy, chiếc xe vẫn không hề di chuyển. Khi nhìn vào gara sáng thứ Năm, bà ấy đinh ninh mình sẽ nhìn thấy xe của Robert Brookes cũng ở đó, nhưng nó đã biến mất.”

Becky chụm các ngón tay lại và đỡ lấy cằm. “Cậu có biết liệu có ai mang thùng rác ra đổ tuần này không?”

“Không. Bà Preston nói bà ấy không nhìn thấy, nhưng không có ý nghĩa lắm bởi vì bà ấy đi vắng suốt buổi sáng thứ Ba, nên có thể bà Brookes đã đẩy nó ra rồi lại đẩy vào.”

“Tốt lắm, làm rất tốt. Hãy cho tôi biết cậu nghĩ sao, Nic?” Becky đã có chủ kiến của mình, nhưng cô đã học được từ trường học tư duy của Tom Douglas: Không có chuyện gì là ý tưởng dở cả.

“Chà, thưa sếp, nếu bà Brookes ở Anglesey tuần này thì làm sao bà ấy có thể đến đó mà không dùng xe hơi của mình được?”

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.