Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
11

❊ ❊ ❊

Nhét bừa mấy cái túi siêu thị vào phía sau xe, Sophie Duncan nhận ra mình đang điều khiển xe bằng chế độ lái tự động. Cô không biết liệu mình đã mua đúng đồ hay chưa, có cảm giác đáng sợ rằng mình sẽ về đến nhà, nhận ra đã quên thứ gì đó quan trọng rồi phải quay lại một lần nữa. Nhưng cô không ngại đi chợ mua thực phẩm. Đó là một công việc không cần phải suy nghĩ, cô vốn không phải là người mê bếp núc, và đến vừa kịp lúc các cửa hàng vẫn đang còn mở cửa, nên phải tìm cách thoát ra ngoài trước khi dân tình ùn ùn đổ đến ngày Chủ nhật. Dù có bất kể chuyện gì diễn ra trong quãng thời gian còn lại của ngày đi nữa?

Lúc cô xoay chìa sang chế độ khởi động, thì bản tin thời sự đài phát thanh địa phương vang lên. Lại có thêm tin tức về Olivia Brookes và bọn trẻ. Cảm nhận được cơn đau nhói quen thuộc của cảm giác khó chịu sâu thẳm đâu đó trong lòng mình, nhưng rồi Sophie xua nó đi. Olivia sẽ ổn. Cô ấy phải như vậy.

Đã mười tám tháng trôi qua kể từ ngày Olivia Brookes, hay Liv Hunt như cô ấy vẫn luôn là vậy với Sophie Duncan, đột ngột xuất hiện sau hơn bảy năm trời bặt vô âm tín, đó hẳn là một trong những ngày đẹp nhất Sophie còn nhớ rõ. Đã có những lúc thật khó khăn trong khoảng thời gian đó, cô đã phải tìm cách thích ứng với cái ý tưởng rút lui khỏi quân đội trong tương lai có thể tiên liệu được. Có cảm giác như cơ thể cô đang thuộc về một người xa lạ nào đó. Một ai đấy yếu đuối, không giống cô tí nào. Cô cảm thấy phát ốm với thực tế nó không còn tuân lệnh cô nữa, dường như nó có tư duy của riêng mình.

Nhưng ngày Liv đến là một ngày đáng nhớ, cô đã nhất thời quên hết những vết thương của mình.

Khi chuông cửa ngân lên, mẹ Sophie đã định gượng đứng dậy, nhưng Sophie hối hả xua tay.

“Mẹ ngồi xuống đi. Con cần phải đi lại, hoặc sẽ phải kết thúc những tháng ngày làm việc về sau bằng việc chôn chân vào bàn mất.” Mặc kệ câu “Thì cũng là một việc tốt” có thể tiên liệu trước mà mẹ cô lầm bầm, Sophie chậm rãi đi tới cửa trước căn nhà liền tường từ những năm 1930 của mẹ cô.

Ngay khi mở cửa ra, cô liền rú lên. “Liv? Liv, là cậu thật sao? Ôi Chúa ơi. Ôi Chúa ơi. Để tớ nhìn cậu xem nào. Tớ nhớ cậu vô cùng.”

Mắt Liv chực khóc khi nhìn Sophie từ trên xuống dưới và trông thấy những thương tích của bạn mình, cô phải gắng hết sức để khoảnh khắc ấy vui lên bằng cách cố giơ cánh tay còn lành lặn của mình trong không khí và hú lên, “Tèn ten!” khi cô xoay tròn trên cái chân khỏe hơn của mình, đến nỗi suýt nữa ngã bổ chửng.

“Ôi, Soph, đã có chuyện gì thế? Tớ thấy thời sự nói cậu đang giải cứu mọi người khỏi một vụ tấn công nhằm vào một dự án đập nước thì quả bom phát nổ. Cậu vẫn ổn chứ?”

“Tất nhiên rồi. Chỉ tổn hại vài chỗ đôi chút thôi, nhưng chừng nào người ta vẫn có thể bố trí và điều hành tất cả các bộ phận thì tớ vẫn sẽ khỏe như vâm. Nào, Liv. Cười nào. Có lẽ tớ cũng hy sinh rồi, giống như một vài đồng đội của tớ.” Nhất thời, Sophie nghĩ mình có thể đã thất bại, nếu không có nhiều năm trời rèn luyện để giữ nụ cười luôn luôn nở trên môi.

“Chúng ta hãy ngồi xuống đi đã, để có thể mở một chai rượu ăn mừng nào. Có ngại gì không, hả?” Cô kéo Liv vào phòng khách, cánh tay ôm choàng lấy eo bạn. “Mẹ ơi, mẹ xem chúng ta có ai đến thăm này.”

“Ôi trời, Liv, nắng hạn gặp mưa rào đây mà.” Mẹ Sophie, bà Margaret, nói. “Chúng ta đã rất nhớ cháu đấy. Cả hai người chúng ta.”

Sophie nhìn thấy một thoáng hối lỗi vụt trên gương mặt bạn và lên tiếng giải vấy.

“Phải, chậc, bọn con đều thật là đáng trách. Nếu con không bỏ sang tới bên kia thế giới để tham gia những trận chiến của người khác thì mọi việc có lẽ đã không như thế này. Trong khi Liv làm những công việc của một người trưởng thành, kết hôn và sinh con, thì con chơi trò chơi chiến tranh.”

Thật sự, không hề có gì như vậy cả. Khi rời khỏi Manchester - ban đầu là để tham gia đào tạo sĩ quan tại Sandhurst, cuối cùng là tham gia cuộc hành quân đầu tiên của mình - cô đã làm mọi điều có thể để giữ liên lạc với Liv, nhưng chỉ vài tuần sau khi Sophie rời Tổ quốc, bạn cô đã không còn viết thư cho cô nữa. Cô vẫn luôn cho rằng đó là vì mình đã không có mặt bên Liv khi Dan biến mất bất thình lình. Đúng ra lúc đó cô sắp đáp một chuyến bay tới Iraq, bạn không thể nói với quân đội rằng vì cô bạn thân nhất của mình đang gặp phải chuyện buồn nên bạn xin cáo lỗi và không thể lên máy bay được.

Mới đầu còn có vài lá thư, nhưng tới khi cha mẹ Liv qua đời thì hoàn toàn im ắng. Sophie hiểu rằng nỗi đau hẳn phải lớn đến mức có lẽ ngay cả việc viết một lá thư cũng quá là đau đớn, vậy nên khi nghe tin từ mẹ mình rằng Liv đã lấy một người tên Robert, cô đã gửi một tấm thiệp với lời nhắn rất dài chúc cho đôi vợ chồng luôn hạnh phúc. Tất cả dường như cũng chỉ là ném đá ao bèo.

Nhưng Sophie không phải là người hay oán giận; cô biết rõ rằng cuộc sống quá ngắn ngủi để như vậy, giờ ít ra Liv đã ở đây, mặc dù bảy năm qua dường như khiến cô ấy già hơn những gì Sophie mong đợi. Làn da quanh mắt và khuôn miệng của bạn cô căng cứng tựa hồ cô ấy không mấy khi cười, vẻ rạng ngời vẫn thường tỏa rạng từ Liv dường như đã giảm sút thành nhợt nhạt.

“Để tớ lấy rượu vang, rồi chúng ta có thể ngồi xuống và chuyện trò.” Sophie nói, tập tễnh đi về phía cửa.

“Tớ không uống rượu đâu, cảm ơn cậu, Sophie. Tớ đang lái xe và cần quay lại đón bọn trẻ.”

“Ôi, giờ là số đông rồi nhỉ. Cậu có bao nhiêu đứa?”

“Ba. Và tớ còn phải đến trường đón chúng trong khoảng nửa tiếng nữa.”

“Chậc, cậu thật sự không thể làm một ly được à?” Cô hỏi, bíu vào ngạnh cửa để có chỗ dựa.

“Không. Nếu tớ xuất hiện đón bọn trẻ mà tỏa ra mùi cồn thì họ sẽ gọi dịch vụ xã hội đến trước khi tớ kịp nói chỉ có một ly thôi mà.”

“Đâu tệ đến thế chứ.” Sophie nói. Nhưng cô nhìn gương mặt Liv, hiểu rằng đúng là như vậy. “Được rồi, một tách trà vậy nhé?”

Mẹ Sophie gượng đứng lên.

“Ngồi xuống đi, Sophie. Mẹ có thể pha trà, hai con có rất nhiều chuyện để nói trong khi Liv có vẻ không có mấy thời gian.” Sophie hy vọng bạn cô không nhận ra cái thông điệp hơi gay gắt trong giọng nói của mẹ. Rõ ràng bà đang nghĩ: Tại sao phải đợi lâu tới vậy và rồi chỉ đến được có năm phút như thế? Nhưng đó mới là bắt đầu.

“Vậy thì, Liv, kể cho tớ nghe cuộc sống của cậu, chồng và các con cậu đi, tớ muốn biết mọi chi tiết một cách chết tiệt.”

Cô nghe thấy tiếng mẹ lầm bầm khi bà đi ra khỏi phòng, “Coi chừng ngôn ngữ của con đấy, Sophie.” Hai người bạn cùng mỉm cười, cảm thấy rất vui.

“Không, Sophie, hãy kể tớ nghe về những gì đã xảy ra với cậu. Tớ không sao tin nổi khi nhìn thấy hình cậu xuất hiện trên thời sự. Chúng tớ không theo dõi thường xuyên, nhưng trong vòng năm phút bật ti vi lên, tớ đã thấy cậu. Chắc hẳn rất đáng sợ.”

“Cậu không xem thời sự ư? Làm sao cậu biết được những gì đang diễn ra trên thế giới chứ? Thế cậu có đọc báo không?”

“Ôi, chỉ là vì Robert. Anh ấy muốn tớ hạnh phúc, anh ấy nghĩ những tin không vui sẽ khiến tớ buồn. Anh ấy sẽ sàng lọc và kể cho tớ nghe những chuyện vui vẻ, còn những chuyện không hay thì anh ấy sẽ giấu. Đó là ý tưởng chăm sóc tớ của anh ấy, nhưng tớ thỉnh thoảng vẫn cập nhật chớp nhoáng khi anh ấy không ở nhà. Đừng bận tâm chuyện đó. Cứ kể tớ nghe đi.”

Vậy là Sophie kể cho cô nghe về Iraq, Afghanistan và công việc của mình trong lực lượng tình báo. Cô cố không để cảm xúc dâng lên trong giọng nói, nhưng không tìm cách giấu đi sự thật rằng cô rất yêu công việc của mình. Cô biết bản thân đang đánh bạc, nhưng vẫn muốn kể hết câu chuyện trước khi mẹ cô quay trở lại. Sophie kể cho Liv nghe về ngày vụ đánh bom xảy ra, cả cuộc tàn sát. Cô đã được ca ngợi như một anh hùng, nhưng có rất nhiều người phải chết và cô chỉ tìm cách cứu được vài người.

Khi nghe thấy tiếng mẹ mở cửa, cô nhanh chóng đổi chủ đề.

“Cậu còn nhớ cái ngày bọn mình gặp nhau không? Cậu đã nhảy một điệu rất vui nhộn trong phòng cậu, tránh qua những cái va li lật úp, đá tung quần áo, nhặt chúng rồi tung lên không. Cậu đúng là đồ điên.”

Liv ngoảnh về phía mẹ Sophie, cố tỏ ra phẫn nộ. “Con gái bác vừa đột nhập vào phòng của cháu mà không gõ cửa, lại còn đứng đó nhìn cháu nữa.”

“Mẹ cứ nhìn thấy cô ấy lúc đó xem. Thật đúng là dơ dáy, và đổ tại cha cô ấy luôn luôn bị ám ảnh với việc ngăn nắp. Con lại phải gấp gọn mọi thứ và giúp cô ấy cất đi. Thậm chí lúc hai đứa sống cùng nhau con cũng phải dọn dẹp cho cô ấy vài tuần một lần.”

“Phải, cậu thì luôn để lại cho tớ một lời nhắn rất quyến rũ nói “Đồ bò cái lười biếng” hoặc “Ả lừa cái bừa bộn” hay gì đó xúc phạm không kém, nếu tớ nhớ không nhầm. Nhưng chúng ta đã có một quãng thời gian tuyệt vời, nhỉ?” Liv cười giòn, gần như trở lại là cô gái Sophie đã gặp lần đầu tiên.

“Cậu đúng là thế còn gì.” Sophie nói, chỉ tay đầy quy kết. “Tớ cảm thấy giống như người nhắc việc của cậu vậy. Cậu liều quá đi, bất kỳ việc gì. Nếu tớ không để mắt, cậu sẽ xung phong tham gia mọi chuyến đi mạo hiểm liều lĩnh, lại còn lôi kéo cả tớ. Cậu nghĩ tất cả đàn ông ở Manchester đều yêu mình. Thỉnh thoảng tớ còn cảm thấy như vệ sĩ của cậu ấy, khi phải xua đuổi tất cả bọn họ.”

Liv cười nhăn nhở. “Vớ vẩn. Nhưng khi tớ gặp Dan, tớ thậm chí chẳng còn nhìn đến bất kỳ ai khác nữa.”

Gương mặt Liv trùng xuống khi cô nhắc đến Dan.

“Tội nghiệp cậu. Tớ biết chắc lúc đó rất đau đớn, con xin lỗi, mẹ. Nhưng hãy nhìn cậu lúc này xem. Hôn nhân hạnh phúc và có ba đứa con. Cậu có tìm hiểu được chuyện gì đã xảy đến với Dan không?”

“Không. Tớ chẳng hề nghe tin tức gì cả.”

Sophie gật đầu và nhìn xuống hai bàn tay nắm chặt của mình. Cô không biết liệu đây có phải lúc thích hợp để nói cho Liv biết những gì cô đã tìm ra hay không, nhưng cô chưa bao giờ là người biết giữ im lặng cả.

“Tớ đã gặp anh trai Danush, anh Samir.” Cô nói rất khẽ.

“Sao cơ?” Sophie đột nhiên hiểu được rằng lẽ ra mình không nên bắt đầu như thế này. Cô cứ nghĩ bạn cô đã quên Dan nhưng, căn cứ vào vẻ háo hức khi cô ấy nhổm về phía Sophie, hai mắt mở to chờ đợi, thì hoàn toàn không phải. “Anh ấy đã nói gì? Cậu gặp anh ấy ở đâu?”

“Ở Dubai. Tớ bị một loại bọ khó chịu đốt khi nằm trong một căn hầm nào đó, thật sự không còn nhớ được nữa. Tớ được máy bay chở tới Dubai và đưa vào bệnh viện. Khi họ nói tớ đã được bác sĩ Jahander điều trị, tớ thấy rất thắc mắc. Tớ nhớ cậu từng kể với tó rằng Samir là một bác sĩ, mặc dù tớ chắc đó là một cái tên khá phổ biến. Nhưng ngay khi nhìn thấy anh ấy, tớ đã nhận ra anh ấy ngay lập tức. Tớ từng gặp anh ấy trước kia rồi, cậu còn nhớ không, lúc anh ấy đến đọc cho em trai mình nghe đạo luật nghiêm cấm hành động làm xấu mặt gia đình vì việc sống trong tội lỗi cùng một phụ nữ da trắng không đoan chính, khi mà lẽ ra Dunush cần phải kết hôn với em họ, hay gì gì đó?”

Qua nét mặt Liv, cô có thể nói cô ấy nhớ rất rõ việc đó. Nhưng chỉ vài tuần sau Liv phát hiện ra rằng mình đã có thai, vì thế nếu Danush có ý nghĩ rời bỏ Manchester sau khi học xong tiến sĩ, họ đã chia tay nhau.

“Samir làm việc tại bệnh viện ở Dubai, nơi anh ấy kiếm sống, dành vài tuần mỗi năm để đi làm tự nguyện tại một số khu vực nghèo khó hơn ở Iran. Tớ rất quý anh ấy.”

Theo quan điểm của Sophie, Liv có quyền biết những gì Samir đã nói về Danush. Vậy nên cô đã kể cho bạn mình nghe. Có lẽ việc này cuối cùng sẽ kết thúc bất kỳ giấc mơ nào mà cô ấy còn bấu víu.

Rõ ràng Liv đang cố ngăn những giọt lệ khi Sophie nói xong và chỉ vài phút sau, cô ấy nói rằng mình phải đi. Sophie không biết liệu mình còn gặp lại bạn thân nhất một thời của mình hay không. Cô không hề nhắc đến sự thật rằng Liv chưa từng phúc đáp những lá thư của cô, và rằng cuộc trò chuyện đã diễn ra khá muộn màng cùng khá nhiều nước mắt.

Nhưng chuyện ấy xảy ra khá lâu rồi. Tháng ngày trôi qua vùn vụt, có quá nhiều chuyện đã diễn ra trong khoảng thời gian đó.

Sophie bừng tỉnh khỏi mạch hồi tưởng. Đã đến lúc cô bắt đầu phải nghĩ về tương lai. Chẳng mấy chốc cô sẽ quay trở lại quân đội. Cô đã trải qua những đợt phẫu thuật triền miên với cái chân của mình, lần cuối cùng có vẻ rất thành công, cô đang đợi vết thương lành hẳn. Quan trọng hơn, cô đã hoàn thành một khóa học tiếng Pashto, thứ ngôn ngữ mà người Taliban ưa thích, trong thời gian phục hồi. Và cô ở đây vì mẹ mình, người mà cô đang càng ngày càng thấy lo lắng nhiều hơn. Chứng viêm khớp của bà càng lúc càng trở nặng, nhưng ít nhất họ đã lắp được hệ thống thang nâng, để bà có thể lên xuống phòng ngủ của mình.

Khi mới trở về từ Afghanistan, Sophie đã tiết kiệm được một ít, cô muốn dành dụm để bảo đảm mẹ mình có thể có được sự trợ giúp lúc cần đến. Nhưng mẹ cô không muốn vậy.

Bà rất cương nghị và không chịu để Sophie chi một xu cho việc đó. Có lẽ mọi chuyện giờ đã ổn, bởi vì suốt mười hai tháng qua, gần như toàn bộ số tiền đã được tiêu sạch, cô có thêm một trách nhiệm là phải giải thích chuyện đó cho mẹ mình.

Sophie cho xe chạy vào lối ô tô ngắn ngủn ngay sau chiếc Fiesta màu bạc của mẹ cô, chẳng ai dùng tới nó trong suốt hai năm qua nhưng mẹ cô vẫn khăng khăng giữ lại để “chờ tới khi mẹ sẵn sàng lái lại”. Tất cả mọi người đều biết rằng điều đó sẽ chẳng bao giờ đến nhưng không ai có gan nói với bà.

Tâm trí Sophie quay cuồng với mấy mối lo ấy khi lấy chiếc túi đi chợ đầu tiên ra. Kê nó lên đầu gối lúc tra chìa vào ổ khóa cửa trước, cô gọi mẹ.

“Chỉ có mỗi con thôi, mẹ à.” Không có tiếng trả lời. Có lẽ bà đang ngủ.

Sophie quay lại chỗ xe và lấy nốt mấy cái túi rồi đem vào bếp để lấy đồ ra. Có lẽ cô nên qua thăm mẹ mình trước.

Cô đứng dưới chân cầu thang. Cái thang nâng ở trên gác, nên không cần phải ngó qua phòng khách.

“Mẹ ơi.” Cô lại gọi khẽ, không muốn đánh thức nếu bà vẫn đang ngủ. “Mẹ có muốn một tách trà và bánh quy không?”

Im lặng.

“Tuyệt lắm, Sophie. Cảm ơn nhé.”

Từng sợi lông trên người cô dựng đứng, bởi vì giọng nói trả lời từ chiếu nghỉ trên gác hoàn toàn không phải giọng mẹ cô.

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.