Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
•••

❊ ❊ ❊

Phải mất một thời gian dài tôi mới hiểu được hết chiều sâu nỗi ám ảnh của Robert đối với mình. Trước tiên, có cảm giác như thể anh ta là người đàn ông chu đáo, quan tâm và ân cần nhất, mặc dù ở anh ta chẳng có gì khiến tôi thấy sợ hãi, nhưng tôi vẫn nhủ rằng an toàn cùng sự bảo đảm là hai điều quan trọng nhất trong một mối quan hệ. Mà Robert lại đem đến cả hai điểm này.

Anh ta đã làm mọi việc mà bất kỳ người đàn ông nào cũng có thể làm để chăm lo cho tôi. Mất Dan và sau đó là cha mẹ đã hút cạn sinh lực trong tôi. Robert lấy một cái xác rỗng nhưng anh ta đã cố gắng đem tới cho tôi một cuộc sống ít nhiều bù đắp lại những mất mát của tôi.

Những gì anh ta không thể đem lại chỉ là sự hứng khởi và đam mê. Tôi đã thuyết phục bản thân rằng những gì chúng tôi có là hết sức bình thường. Có lẽ nếu Dan vẫn còn ở bên tôi, chúng tôi cũng sẽ đi tới lối mòn quan hệ tình dục hai lần mỗi tháng mà không hành động thân mật gì hơn là một cái hôn vội lên má vào những đêm còn lại.

Nhưng đây lại không phải sở thích của Robert. Lúc nào anh ta cũng muốn chạm vào tôi. Khi anh ta đi làm về và kéo tôi ôm vào lòng, lẽ ra tôi sẽ cố gắng đáp lại, nhưng tôi luôn tìm lý do để tránh ra - các con cần gì đó hoặc bữa tối sắp cháy.

Làm sao tôi có thể kết hôn và co rúm lại trước chồng mình cơ chứ?

Buổi tối, khi tôi ngoảnh lưng lại phía anh ta trên giường, Robert thích vuốt ve lưng tôi. Tôi không thích vậy, tôi biết anh ta cảm nhận được cơ thể tôi cứng đờ khi tôi thầm yêu cầu anh ta ngừng lại. Tôi thường nghe được một tín hiệu rất nhỏ khi anh ta rút tay lại. Nhưng suốt hai năm qua - kể từ cái đêm anh ta đem các con tôi đi mất và im lặng đứng ở cửa phòng ngủ của Jasmine, nghe tôi chúc con gái mình ngủ ngon - anh ta không còn thở dài nữa. Thay vào đó, anh ta khẽ thì thầm bên cổ tôi, “Hãy ngủ cho say nhé, em yêu.” Mấy từ yêu thương vô hại đó giống như một lời nhắc nhở, một lời đe dọa.

Và anh ta theo dõi tôi.

Nếu anh ta ở trong phòng cùng tôi và tôi ngước lên nhìn, anh ta sẽ nhìn lại tôi. Nhiều lúc tôi đang làm việc trong bếp - nấu ăn hoặc là quần áo - Robert sẽ ở ngoài vườn, nhưng tôi vẫn cảm nhận được đôi mắt ấy xuyên tới như những mũi phi tiêu lạnh lẽo. Và nếu tôi ngoái đầu thật nhanh, gương mặt anh ta sẽ ở ngay cửa sổ, chỉ chăm chăm nhìn vào. Theo dõi. Anh ta sẽ mỉm cười, khẽ vẫy tôi, quay đi. Như thể việc đó rất bình thường.

Tôi căm ghét như vậy.

Tôi cảm thấy như thể mình đang bị bao bọc trong một cái kén, hoặc có lẽ là một cái áo bó chặt tay - hai cánh tay bị ghim chặt vào sườn, cảm nhận rõ mồ hôi chảy thành dòng xuống cánh tay và trong đùi tôi. Nhưng thứ mồ hôi ấy lạnh ngắt và nhớp nháp, tôi biết nếu mình cố thoát ra, những vòng siết sẽ càng thít chặt lại từng phân một.

Tôi không biết điều gì làm tôi nhận ra rằng mình không thể sống như thế này được nữa, nhưng tôi cho là ý nghĩ đó bắt đầu khi tôi nghe thấy tiếng mấy bà mẹ khác đợi đón con ở trường. Họ cười đùa, bạo miệng nhận xét về những ông chồng của họ là những tay lười biếng hoặc cuồng bóng đá hay lũ lợn lộn xộn. Nhưng khi nói ra những điều đó, trong mắt họ lấp lánh tình yêu thương. Tôi không tài nào nghĩ được điều gì để nói, ngoài câu “Anh ấy nhìn tôi” và tôi biết câu đó nghe thế nào.

Tôi quyết định mình phải nói chuyện với Robert, nói với anh ta rằng tôi chỉ là một cái xác lạnh lẽo, anh ta xứng đáng với một người tốt hơn. Anh ta cần ai đó yêu thương mình như anh ta yêu thương tôi. Tôi nhớ anh ta đã hỏi tôi về lũ trẻ. Nếu tôi không có cảm xúc, thì liệu có phải tôi cũng chẳng cảm thấy gì với chúng không?

Đó là một câu hỏi ngớ ngẩn. Các con tôi là cuộc đời của tôi và tôi yêu từng tế bào trên cơ thể chúng. Làm sao anh ta có thể hỏi thế chứ?

Anh ta chỉ ra rằng vậy có nghĩa là tôi không phải không có khả năng yêu thương, nên có phải tôi định nói rằng mình không có khả năng yêu anh ta chăng? Có phải đó là vấn đề không?

Đúng vậy, tôi biết thế. Nhưng làm sao tôi có thể nói với anh ta mình muốn rời bỏ anh ta đây? Tôi không thể. Cuối cùng chúng tôi đành cười xòa, quyết định rằng mình đang ở giai đoạn tiền mãn kinh - lý do duy nhất có vẻ đàn ông chấp nhận được mà không hề thắc mắc, không mảy may nghi ngờ xem thật sự nó có ý nghĩa gì.

Sẽ chẳng có gì khác được nói ra trong vài ngày sau đó, nhưng Robert bắt đầu nhắc tới kỳ nghỉ tiếp theo của chúng tôi. Anh ta nói muốn có một chuyến đi nữa tới ngọn hải đăng South Stack ở Anglesey, anh ta nhắc cho tôi nhớ về lần trước khi chúng tôi tới đó. Tôi đã không hiểu ý anh ta là gì, cho đến khi một ký ức vụt đến từ đâu đó - ký ức khi đứng trên mép đá và Robert kể với tôi rằng đã có người nhảy xuống đó tự tử. Anh ta gọi đấy là “nơi hoàn hảo để chết”. Theo những gì còn nhớ được hôm đó, tôi đã cảm thấy ớn lạnh, như thể một cơn gió lạnh vừa thổi ngang qua phòng.

Chúng tôi đã rất cố gắng trong vài tuần, nhưng rồi Robert thực hiện màn trình diễn bậc thầy của anh ta và bắt các con tôi đi. Những giờ khắc khi tôi nghĩ mình đã mất chúng thực sự rất kinh khủng và chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy đó đều là lỗi của mình.

Đúng như tôi dự đoán, Robert đã nói với cảnh sát rằng tôi có biết anh ta đưa các con đi và chắc là tôi đã quên mất, nhưng đây mới chỉ là mở đầu cho chiến dịch hủy hoại sự tỉnh táo của tôi mà thôi. Trường học, các bà mẹ khác, sự cần thiết phải có một thời gian biểu thường xuyên được cập nhật để cho anh ta biết đích xác tôi làm gì - điều anh ta sẽ không ngần ngại nhắc đến với mọi người như bác sĩ của tôi, các giáo viên, nhân viên thăm khám sức khỏe của bọn trẻ và nhân viên xã hội. Tôi bắt đầu nhận ra nếu tôi nộp đơn xin ly hôn, có khả năng anh ta sẽ được giữ các con tôi do sự bất ổn và hay thay đổi thấy rõ của tôi. Anh ta đang tích lũy bằng chứng, anh ta rất khôn khéo. Anh ta đang loại bỏ hết mọi cơ hội của tôi, đang bảo đảm rằng tôi sẽ chẳng bao giờ được phép nuôi các con nếu rời bỏ anh ta.

Tôi đã bị mắc bẫy và cảm thấy hoàn toàn bất lực. Tất cả tài sản thừa kế của tôi đã đầu tư vào căn nhà chung của hai vợ chồng, tôi không có nguồn tiền nào - không có cách gì trốn thoát. Tôi đã bị đông cứng, tê liệt. Sức ì dần hình thành, suốt nhiều tuần tôi cảm thấy sức nặng của thái độ thờ ơ trì kéo lấy mình.

Và nếu trước đó từng nghĩ rằng anh ta đang theo dõi mình, thì giờ đây tôi có cảm thấy giống như thể một con amip dưới kính hiển vi. Điều kỳ quái khi bị theo dõi là bạn không phải lúc nào cũng biết được rằng nó đang diễn ra.

Nhưng bằng cách nào đó, bạn có thể cảm nhận được nó.

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.