Tom không sao tảng lờ những hồi chuông báo động kêu inh ỏi trong đầu. Anh biết chắc Robert không đời nào thừa nhận có điều gì đấy không ổn trong cuộc hôn nhân của anh ta với Olivia - dù đó có phải chính là vụ việc này hay không - nhưng Tom phải cố gắng hiểu được trạng thái tâm lý của cô ấy, đánh giá xem liệu cô ấy có tự nguyện ra đi hay chỉ là nạn nhân của một tội ác nào đó.
Cuối cùng Robert cũng bừng tỉnh lại và trả lời câu hỏi liên quan đến sức khỏe tâm thần của Olivia bằng việc nói rằng anh ta có dăm ba điều lo lắng, chỉ là thỉnh thoảng cô ấy hơi đãng trí. Anh ta nói họ đã tìm cách đặt ra những chiến lược nhằm giúp cô ấy dễ dàng ghi nhớ được những gì cần phải làm. Liệu thế có đồng nghĩa là cô ấy đã đưa lũ trẻ đi đâu đó và rồi bị lạc, hoặc quên mất mình định đi đâu không? Tom biết rằng cả cảnh sát Manchester và Cheshire đều đang để mắt coi chừng và tất cả các bệnh viện đều đã được kiểm tra, nên rất hy vọng nếu đúng như vậy thì tất cả bọn họ đều sẽ sớm được tìm thấy.
Tom có thể nhận ra việc thăm dò nhẹ nhàng của Becky đang bị phớt lờ khi cặp mắt của Robert dần trở nên đờ đẫn, rõ ràng đầu óc anh ta hoàn toàn đang ở đâu đó khác.
Còn một chuyện nữa khiến Tom thấy băn khoăn. Ngôi nhà rất ngăn nắp. Căn cứ vào thực tế là có trẻ con sinh sống ở đây, thì ít nhiều nó có phần hơi gọn ghẽ. Mọi thứ dường như có thể định nghĩa bằng từ “trang nhã”, có gì đó lạnh lẽo trong cái vẻ hoàn hảo này. Vậy tại sao lại có một lớp bụi mỏng bao phủ trên mọi món đồ đạc nếu Olivia từng ở đây cho tới tận sáng nay?
Không có bức ảnh nào trong nhà thực sự là một mối băn khoăn trầm trọng. Nếu họ vốn là một gia đình không bao giờ chụp ảnh thì còn thấy dễ hiểu. Đằng này, thực tế là thỉnh thoảng họ vẫn có chụp và giờ tất cả mọi bức ảnh đều biến mất thì thật khó giải thích. Tom cần ai đó xem qua hai chiếc máy tính, ngay khi cảnh sát Mitchell nói chuyện với bà chủ nhà xong xuôi, thì anh sẽ có thể tiếp tục thu xếp việc đó.
Ý nghĩ này còn chưa trôi qua trong đầu Tom thì cánh cửa bật mở và viên cảnh sát gật đầu ra hiệu cho anh vào bếp. Có vẻ anh ta hơi lo lắng, Tom đoán có lẽ là đã lâu anh ta không được phép tự ý ra ngoài. Anh chàng tội nghiệp. Tuy đây không phải trường hợp dễ hiểu nhất.
“Thưa sếp, tôi đã nói chuyện với bà chủ nhà ở Wales. Bà ấy xác nhận rằng cô Brookes và ba đứa con cô ấy đã ở đấy suốt một tuần, ra về vào thứ Bảy tuần trước. Bà ấy nói có vẻ tất cả bọn họ đều ổn, đang rất ngóng đợi đến kỳ nghỉ tiếp theo vào dịp hè.”
“Được rồi, cảm ơn cậu.” Tom đáp lại, sự chú ý của anh bị thay đổi vì một cái bảng thông báo cắm ghim rất lớn trên tường. Nó dài đến vài mét, và hoàn toàn trống trơn, ngoài mấy cái đinh ghim.
Cảnh sát Mitchell lại lên tiếng, Tom quay về phía anh ta.
“Xin lỗi cậu, cậu đang nói gì nhỉ?”
“Tôi nói rằng, theo lời bà chủ nhà, anh Brookes có tới thăm vợ trong lúc cô ấy đang ở đó. Bà ấy còn nói...” Anh ta ngó cuốn sổ tay của mình. “Tôi rất tiếc không gặp được anh Brookes khi anh ấy tới thăm trong tuần này. Dĩ nhiên, chúng tôi có nói chuyện trên điện thoại, nhưng tôi cảm thấy thất vọng vì anh ấy không ghé qua chào tôi lấy một câu. Lúc tôi thức dậy vào buổi sáng thì anh ấy đã đi rồi.”
Tom nhìn viên cảnh sát. “Cậu có chắc đó là những gì bà ấy nói không?” Anh ta lập tức cảm thấy như có lỗi, bởi vì viên cảnh sát trẻ trông có vẻ thảng thốt và hơi đứng thẳng lên một chút, đôi tay lòng khòng dài thườn thượt của anh ta thẳng đơ hai bên sườn.
“Vâng thưa sếp, tôi chắc vậy. Tôi viết tất cả xuống đây rồi.”
“Vậy thì có chuyện quái gì nào?” Tom hỏi, một câu hỏi tu từ chẳng nhằm vào ai ngoài chính anh. “Phải, chúng ta cần liên hệ với cảnh sát địa phương ở Anglesey để ghé thăm bà chủ nhà, sáng mai là được, nhưng việc đầu tiên là chúng ta cần họ thẩm vấn bà ấy. Bảo họ gợi nhắc cho bà ấy nhớ và khai thác được càng nhiều chi tiết càng tốt, dù vặt vãnh thế nào cũng không thành vấn đề. Tôi sẽ trở vào kia nói chuyện với tay Brookes; tìm hiểu xem tại sao anh ta lại nói dối chúng ta. Chúng ta cần vận động hàng xóm láng giềng bắt đầu từ sáng sớm mai, trước khi bọn họ bỏ đi làm những việc định làm trong dịp nghỉ cuối tuần. Anh biết quy trình rồi chứ?”
Cảnh sát Mitchell chậm rãi gật đầu.
“Cừ lắm, nhưng nếu cậu bị tắc ở khâu nào thì cứ hỏi chúng tôi. Được chứ? Tất cả chúng ta đều mới mà, cậu biết đấy. Và hỏi vẫn tốt hơn là làm rối tinh mọi chuyện.”
Tom bước ngang qua bảng thông báo và chăm chú nhìn nó, rồi ngoảnh đầu.
“Đến xem thứ này đi, nói cho tôi xem cậu thấy gì.” Anh nói.
Cảnh sát Mitchell trông có vẻ bối rối một lúc, rồi anh ta chỉ tay lên góc trên bên trái chiếc bảng.
“Một cái đinh ghim có dính một mẩu giấy. Nhìn có vẻ thứ gì đó đã bị giật đi mất.”
“Khá lắm.” Tom nhìn xuống và chỉ tay. “Trên sàn cũng có một cái đinh ghim. Ở đây có gì đó. Vậy cậu sẽ làm gì tiếp theo?”
“Kiểm tra các thùng rác?” Cảnh sát Mitchell đề xuất.
Tom gật đầu.
“Đeo găng tay vào, hãy xem cậu tìm được gì nhé. Tôi cũng quan tâm đến mấy cái thùng rác. Nếu Olivia Brookes và lũ trẻ đã ở đây cả tuần ít nhất cho tới sáng nay, thì tôi rất muốn biết cậu sẽ tìm được gì.”
Tom gật đầu động viên chàng cảnh sát, xoay gót và đẩy mở cánh cửa từ bếp vào phòng khách.
Becky vẫn đang đặt câu hỏi, nhưng cô ấy đang dần dần cạn vốn. Và giờ đến lượt Tom thay thế. Anh không định hỏi Robert về chuyến đi của anh ta tới Anglesey vội, bởi anh có cảm giác Robert sẽ im bặt một khi anh ta nhận ra rằng họ đã biết khá nhiều.
“Anh Brookes, chúng tôi thật sự cần mang máy tính của vợ anh đi kiểm tra. Việc đó anh thấy có ổn không? Chúng tôi có thể sẽ tìm được gì đấy trên máy tính và có được manh mối để xem chị ấy có thể đã đi đâu. Chúng tôi cũng sẽ cần tới máy tính của anh, để kiểm tra dữ liệu FaceTime của anh.”
“Để làm gì cơ chứ? Nó sẽ chỉ cho các vị biết tôi gọi cô ấy khi nào thôi. Tôi đâu có ghi lại nội dung cuộc trò chuyện.”
“Chúng tôi có thể kiểm tra xem chị ấy nói chuyện với anh từ đâu.”
Robert lắc đầu quầy quậy.
“Cô ấy đã ở đây chứ đâu. Các vị không nghĩ tôi nhận ra được phòng ngủ của chính mình khi nhìn trên màn hình ư?”
“Chà, việc đó sẽ giúp chúng tôi xác định khung thời gian. Theo người hàng xóm từng trò chuyện với cô giáo hiệu trưởng, thì bà ta đã không nhìn thấy chị Olivia suốt cả tuần nay rồi. Khi anh trò chuyện với chị nhà, chính xác anh đã nhìn thấy những gì trong khuôn hình - chỉ một cái gối phía sau đầu, hay hơn thế?”
Robert giơ hai tay đặt lên đầu mình. Trong con mắt của Tom, có vẻ anh ta đang cố gắng níu giữ không để hơi sức thoát ra ngoài.
“Tôi không biết mình cần nhắc lại việc này bao nhiêu lần nữa. Cô ấy đã ở đây, nói chuyện từ phòng ngủ của chúng tôi với những cái đệm của chúng tôi đỡ sau lưng cô ấy. Ở đây. Trong chính căn nhà này.” Robert nói từng từ thật chậm rãi và rành rọt, nhấn nhá bằng ngón tay xỉa mạnh. “Và không phải chỉ hôm nay, mà tất cả các ngày trong tuần này. Chỉ vì cái mụ khọm già tọc mạch bên kia đường không nhìn thấy cô ấy không có nghĩa cô ấy không ở đây. Con mụ đó có thể dành kha khá thời gian trong ngày ngồi bên ô cửa sổ, nhưng mụ ta không có mặt ở đó hai tư giờ trên bảy.”
“Được rồi. Anh có thể cho chúng tôi biết còn máy tính nào khác mà chị Olivia truy cập được không? Có lẽ một chiếc máy tính gia đình chẳng hạn? Hay bọn trẻ có bất kỳ thứ gì kết nối Internet không?”
Robert lắc đầu. “Đó là cái máy tính duy nhất cô ấy sử dụng, chúng tôi không đồng ý cho trẻ con tiếp cận Internet. Chúng không được phép lại gần máy tính của chúng tôi.”
Tom cố ghìm sự phản ứng về nhà trường và bài tập về nhà. Đây không phải công việc của anh, nhưng cô con gái Lucy của anh, chỉ nhỉnh hơn con gái lớn của nhà Brookes một chút, lại sử dụng máy tính suốt cả ngày. Anh hy vọng mình và vợ cũ đã thấm nhuần cho con gái nhận thức về tất cả những biện pháp an toàn, nhưng nếu cấm con bé sử dụng chắc chắn sẽ khiến nó tụt hậu so với bạn bè ở trường.
“Vậy là trong nhà không còn chiếc máy tính nào nữa?” Tom hỏi.
“Chỉ còn chiếc trong phòng làm việc của tôi, nhưng cô ấy sẽ không sử dụng nó, bởi nó đã được đặt mật khẩu bảo vệ.”
“Anh chỉ cho tôi xem được chứ?” Tom hỏi.
Robert thở dài khi gượng đứng lên khỏi sô pha. Anh ta cúi xuống nhặt một chùm chìa khóa trên chiếc bàn uống nước và dẫn đường ra khỏi phòng. Khi anh ta tra chìa vào ổ khóa, Tom liếc nhìn Becky và thấy lông mày cô cau lại đầy thắc mắc.
“Tại sao anh lại phải khóa cửa này, anh Brookes?” Becky hỏi.
Robert tặc lưỡi, như thể câu trả lời rất rõ ràng.
“Bởi vì tôi làm việc trong này. Tôi không muốn bọn trẻ vào, không muốn chúng sờ mó vào máy tính. Tôi đã mở cửa cho viên cảnh sát của các vị, nhưng luôn khóa cửa lại sau khi ra khỏi phòng vì đã thành thói quen rồi.”
“Vợ anh có chìa khóa phòng này không?” Tom hỏi, ngờ rằng mình đã biết câu trả lời trước cả khi đặt câu hỏi.
“Không, cô ấy không cần đến. Cô ấy dọn dẹp trong này khi tôi ở nhà, không phải khi tôi đi vắng.”
Tom gật đầu, như thể đây là một việc rất đỗi bình thường.
“Chỉ một câu hỏi cuối cùng thôi, anh Brookes. Anh nói anh ở Newcastle suốt hai tuần qua - có phải không nhỉ?”
“Vâng, dĩ nhiên là đúng. Tôi đã nói với các vị rồi.”
“Vậy thì anh có thể giải thích xem - theo lời bà chủ nhà trọ ở Anglesey - anh đã tới thăm vợ mình vào giữa tuần trước như thế nào được không?”
Robert Brookes xoay gót lại.
“Anh vừa nói gì cơ?”
“Tôi hỏi rằng có phải, thực tế, anh đã tới thăm vợ mình ở Anglesey trong dịp nghỉ của cô ấy cùng lũ trẻ tuần trước hay không.”
“Không. Tôi đã nói với các vị rồi. Tôi không hề rời khỏi khách sạn ở Newcastle trong suốt hai tuần liền. Tôi vướng công việc lút đầu, không có cách nào đi được cả. Hãy hỏi bất kỳ ai về điều đó.”
“Chúng tôi sẽ hỏi, anh Brookes. Cảm ơn anh.”