Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
28

❊ ❊ ❊

Thứ Tư

Tom im lặng một cách đáng ngạc nhiên trên chuyến bay trở về. Nhưng Becky thì rất hoạt bát. Ít nhất gia đình này sẽ được sống trong bình yên. Thật đáng buồn khi Dan không thể cùng có mặt, nhưng sống không còn phải sợ hãi quả thật là nhẹ lòng với Olivia.

“Anh ổn chứ, Tom?” Cô hỏi. “Tay anh vẫn đau à?”

“Ừ, tuy nhiên sẽ ổn thôi.” Anh trả lời.

Becky đợi, nhưng chẳng có gì thêm.

“Mọi chuyện ổn chứ?” Cô hỏi, bối rối trước vẻ mặt của anh. Anh trầm ngâm suy nghĩ và cứ cắn môi dưới theo cái cách chẳng giống Tom tí nào.

“Ổn, cảm ơn cô.”

Chết tiệt, nghe cứ như đang bị rút răng vậy. Ít nhất Sophie Duncan có vẻ rất phấn khởi khi Becky gọi điện thông báo rằng Olivia và bọn trẻ đều đã được an toàn. Cô không hề nhắc đến Danush - cô sẽ để việc đó cho Olivia giải thích.

“Anh nghĩ sao về toàn bộ chuyện Dan và Samir?” Cô hỏi, cố gắng lần chót nhằm mở đầu một cuộc trò chuyện.

“Không nhiều. Cô ấy nói mình đã bảo Dan rằng Jasmine có thể là con Samir từ nhiều năm trước rồi, đó là lý do tại sao anh ta đã bỏ đi.”

“Nhưng tại sao? Tại sao cô ấy lại có quan hệ với anh trai Danush nếu rất yêu anh ta?”

Tom lắc đầu.

“Chúng ta không nên suy luận tại sao cả, Becky. Người ta làm đủ thứ chuyện điên khùng chẳng vì lý do gì để bất kỳ ai cũng có thể hiểu được.”

Becky hy vọng đây không phải là nhận xét móc máy chuyện cô và Peter Hunter, nhưng chính vì Tom khác thường nên cô đã có ý nghĩ như vậy.

“Tôi nghĩ toàn bộ chuyện này có liên quan đến việc cô ấy tìm cách làm Dan ghen và đồng thời cố tìm cách quyến rũ Samir.” Tom nói, “Rồi mọi chuyện vượt ra ngoài tầm kiểm soát. Đại loại như thế. Mà này, bất kể dòng máu của Jasmine thuộc về ai, Olivia vẫn luôn nghĩ con bé là con của Danush, đó là những gì cô ấy làm cho con bé tin. Chúng ta sẽ kiểm tra mẫu máu của Jasmine, nhưng tôi tin chắc chúng ta sẽ thấy khớp với chú ruột của nó - tức là Danush.”

“Vậy anh đang nghiền ngẫm gì thế?” Becky cố hỏi.

“Tôi không biết. Có gì đó không ổn. Tôi biết vậy, tôi cảm nhận được nó. Nhưng không biết đó là gì.”

Họ im lặng một lúc, mỗi người chìm vào suy nghĩ riêng. Tom nhặt vài ghi chép mình đang nghiên cứu lên, lập tức bỏ xuống.

“Còn gì đó tôi đang định nói với cô, mặc dù tôi không chắc có đáng làm vậy không. Tôi không muốn cô rời khỏi đội mình đang có lúc này.”

Becky quay phắt đầu sang phía anh. “Sao cơ? Tôi không gặp chuyện chết tiệt gì chứ?”

“Không, dĩ nhiên là không rồi. Khi chúng ta đợi máy bay ở sân bay Guernsey, tôi đã có một cuộc gọi hỏi liệu tôi có quan tâm đến việc tới nhận một vị trí tạm thời ở Sở Cảnh sát không.”

“Anh sẽ không nhận phải không?” Becky nói, không giấu được vẻ sợ hãi trong giọng nói.

“Không, nhưng tôi nghĩ mình nên nói với cô đó chính là công việc của Peter Hunter. Tôi không biết việc này sẽ ảnh hưởng đến suy nghĩ của cô như thế nào, nhưng có vẻ vợ ông ấy cuối cùng cũng đã từ bỏ ông ấy và ra đi. Ông ấy xin nghỉ phép, nhưng với vẻ rất căng thẳng.”

Becky im lặng. Cô thật sự không biết phải nói gì. Đúng như bản chất, Tom không hề ép cô phải bình luận.

Cô đăm đăm ngó ra ngoài cửa sổ, nhìn những đám mây trắng phía dưới. Vậy là Peter giờ tự do rồi phải không? Chỉ vài tháng trước thôi, chuyện đó sẽ khiến cô tràn ngập niềm vui sướng và hy vọng về tương lai.

Cô cố gắng sục vào cảm xúc của chính mình. Mình cảm thấy sao? Mình còn muốn ông ta quay lại chăng? Nhưng tất cả những gì cô thấy là một sự trống rỗng và cuối cùng cô cũng nhận ra rằng mình chẳng cảm thấy gì - không hài lòng khi ông ta bị trừng phạt, cũng chẳng vui vì ông ấy được tự do.

Becky ngả người ra sau và hơi ngoảnh sang phía Tom cười.

“Anh sẽ không gạt bỏ tôi dễ dàng như thế đâu, Tom ạ.”

“Quyết định tốt lắm.” Anh lầm bầm với một thoáng cười, lại tập trung vào những ghi chép của mình.

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.