Mặc dù đã vào bên trong ngôi nhà này hơn một lần và có thể tìm thấy dấu vết của anh ở bất kỳ chỗ nào, nhưng Tom vẫn quyết định mặc trang phục cần thiết để bảo vệ hiện trường không bị xáo trộn thêm nữa trước khi bước vào. Lớp vỏ bọc bộ đồ và giày bằng polypropylene dùng một lần kêu lách tách lúc anh bước đi, anh ồn ào đi về phía bếp nơi anh tin chắc mình sẽ tìm thấy Becky. Cô đang nói chuyện với người quản lý hiện trường vụ án - một anh chàng da đen cao lớn với nụ cười thường trực trên gương mặt. Như Jumoke Osoba, thường được biết đến là Jumbo, sẽ kể với bất kỳ ai hỏi đến, anh ấy luôn thích cảm giác về những gì không biết, về một sự ngạc nhiên chờ đợi ngay mỗi khúc quanh. Một hiện trường tội ác mới với anh ấy giống như một đứa trẻ sáu tuổi đang lục lọi túi quà Giáng sinh. Với mỗi bằng chứng mới phát hiện ra, nụ cười của anh ấy lại càng nở rộng thêm, sự nhiệt tình của anh ấy thật dễ dàng lan tỏa. Lẽ tự nhiên, anh ấy sẽ gỡ nụ cười đó ra khỏi mặt nếu có một cái xác, nhưng đây đúng là một hiện trường hoàn hảo cho anh ấy. Không hề có bằng chứng rõ ràng, chẳng có cái xác nào để mà phải bận tâm.
Tom không thể không nghĩ cái từ “chưa” vẫn đang lơ lửng trong không khí, nhưng anh cố dồn ý nghĩ ấy về phía sau não bộ của mình. Anh nhận thấy Becky đang uống một chai nước và trông cô hơi xúc động. Anh thầm muốn kiểm tra xem cô có ổn không, nhưng anh cần nói chuyện với Jumbo trước đã.
“Này, Jumbo, rất vui được gặp anh. Hôm nay chúng ta có hẳn nhóm A đấy, tôi thấy vậy.”
Jumbo bật ra một tràng cười.
“Phải, Tom. Chỉ lợi cho anh thôi, anh bạn ạ. Tôi rất mong đợi điều này.” Anh ấy lại cười, một âm thanh hơi cao dường như không thích hợp khởi phát từ một người đàn ông da đen to lớn. Tom không thể không mỉm cười khi Jumbo tiếp tục, xoa xoa bàn tay đi găng to lớn của mình vào nhau trong vẻ hân hoan không hề kìm nén. “Chẳng có gì rõ ràng. Giờ chúng tôi sẽ bắt tay vào việc, xem mình có thể đào bới được những gì cho anh.” Đôi mắt Jumbo hướng ra phía sân hiên và rồi quay lại Tom với cặp lông mày nhướng lên thành một câu hỏi thầm. Chẳng cần phải nói, nhưng Tom vẫn rất hy vọng rằng sẽ không đến mức phải đào bới.
Khi Jumbo sải bước đầy chủ đích ra khỏi bếp để vắn tắt tình hình cho quân của mình, Tom đi tới chỗ Becky.
“Cô ổn chứ?” Anh hỏi. Cô nhìn anh thẫn thờ và sau đó có vẻ rung động.
“Vâng, tôi xin lỗi, tôi ổn. Tôi đang bị huyễn tưởng một cách khác thường, vậy thôi. Khi vào căn nhà đó, tôi có một cảm giác kỳ quái, như thể đang vào nhà xác vậy, vì một lý do gì đấy. Không khí im lặng gần như chết chóc, thật sự tôi đinh ninh mình sẽ vấp phải một xác chết bất kỳ lúc nào. Rồi thật sự thở phào khi bên hiện trường vụ án đến đây, mặc dù chính Jumbo cũng hơi không bình thường. Chúng ta đã tìm thấy anh ta ở chỗ quái nào vậy?”
“Anh ta là người xuất sắc nhất mà chúng ta có đấy, cứ chờ mà xem.” Tom nói, bước tới chỗ cửa sổ và nhìn vào vườn. “Cô có nghĩ Robert thật sự bỏ trốn không, hay anh ta chỉ đi dạo hơi lâu?”
Becky lắc đầu. “Hắn chuồn rồi. Tôi cảm nhận được như vậy. Chúng ta khá chắc chắn hắn đã chuồn ra bằng lối sau, có vẻ hơi thái quá khi trèo qua hàng rào nếu như chỉ định đi dạo. Có dấu giày trên đất mềm, hắn kéo theo một cái ghế nhựa của bọn trẻ từ khu vực vui chơi tới tận hàng rào.”
“Tại sao hắn làm thế? Chúng ta thu được thông tin gì khiến hắn sợ hãi đến phức phải dọn nhà và chuồn như vậy sao? Có phải chúng ta biết Olivia không hề ở nơi hắn đã nói hay không? Có phải đó là ảnh của một phụ nữ khác? Chúng ta đang đến rất gần rồi ư? Tôi rất muốn là vậy, chúng ta cần tìm mấy đứa trẻ này.”
“Hắn đã hoảng hốt bỏ chạy, Tom. Hắn biết chúng ta theo dõi hắn.” Becky trả lời. “Chúng ta chỉ không biết hắn đã làm gì với cô ấy, hoặc bọn trẻ thôi.”
Tom lắc đầu. Sẽ có lý hơn khi nghĩ Olivia có quan hệ với vị khách có làn da sẫm màu của cô ấy tại nhà trọ, nhưng sự thật rằng chính một người phụ nữ khác đã đóng giả làm Olivia trong cả ba kỳ nghỉ gần đây nhất lại cho thấy tính chất hai mặt ở mức độ tương đối nào đó. Nhưng là phía ai đây? Có phải từ đầu tuần này, Robert đã biết rằng Olivia không hề ở cái nhà trọ mới thuê tại Anglesey không?
Becky giơ lên một chai nước rỗng. “Tôi sẽ đi vứt thứ này, kiểm tra xem chúng ta đã đến được đâu rồi. Trên gác rất lộn xộn. Trông như thể có một trận chiến xảy ra trong phòng ngủ vậy, nhưng khi tôi chỉ cho Jumbo xem thì anh ta lại không nghĩ như thế.”
Trong lúc Becky đi ra khu vực phía trước ngôi nhà, Tom nghe thấy thứ tiếng không lẫn vào đâu được, giọng của Gil Tennant, rõ ràng cậu ta đang ở đây tiến hành điều tra gì đó máy tính của Robert Brookes trước khi chuyển nó đi.
“Đội trưởng Douglas, chào anh.” Cậu ta nói khi anh đi vào bếp. Tom rất vui khi thấy Gil đã không còn thất vọng mà chăm chăm nhìn vào mũi giày nữa. Bất chấp đôi giày quá khổ, Tom vẫn nhận ra mép đôi giày thể thao màu đỏ thẫm của cậu ta, tin chắc một khi cởi bỏ bộ quần áo bảo hộ thì đôi giày này hoàn toàn xuyệt tông với áo sơ mi hoặc quần dài của cậu ta.
“Chào Gil. Xin lỗi vì đã lôi anh ra ngoài ngày Chủ nhật. Anh có gặp Becky trên đường vào đây không?”
“Chắc chắn rồi. Cô ấy đã cho tôi biết tay Brookes thường khóa chặt cửa phòng làm việc của hắn, nên tôi rất trông đợi tìm thấy những bí mật giấu ở đó.” Gil xoa xoa hai bàn tay vào nhau.
“Brookes nói với chúng tôi máy tính của hắn được bảo vệ bằng mật khẩu. Liệu đó có phải là vấn đề không?” Tom hỏi.
Gil chỉ hất cằm lên và nhìn đầy tự mãn, khiến Tom đoán đó là tất cả những gì anh có cho một câu trả lời.
“Ít nhất là đã lại có điện. Tôi biết tay đần nhà bên đã cắt phải cáp điện chiều hôm qua, cho nên hy vọng anh ta bớt hoạt động đào bới ngày hôm nay.” Gil nói.
“Tom? Anh có một phút không?” Tiếng Jumbo át đi mọi tiếng lào xào trong căn nhà. Ngay lập tức mọi người im lặng, biết chắc có gì đó quan trọng vừa mới được tìm thấy. Tom lách qua người Gil và nhảy hai bậc thang một cùng với Becky theo sát gót. Giọng nói kia dẫn họ vào căn phòng ngủ lớn.
“Nhanh đấy, Jumbo, kể cả theo tiêu chí của anh. Anh tìm được gì rồi?”
Jumbo rõ ràng đang có thứ gì đó trong tay, nhưng nhất thời Tom phải sững người trước tình trạng hỗn loạn trong phòng.
“Chúa ơi, có sóng thần và tôi đã bị lỡ mất sao?” Anh hỏi.
“Và, phải. Đó là việc thứ nhất. Becky, tôi gọi cô là Becky được chứ, điều tra viên Robinson?” Jumbo không dừng lại chờ được phép, mà tiếp tục. “Becky thắc mắc không biết có phải xảy ra đánh nhau ở đây không, nhưng tôi nghĩ tất cả những thứ này đều do một người tạo ra mà thôi. Tôi đoán hắn đã đứng ở đây.” Jumbo bước một bước dài về mé trái, “Và kéo hết ngăn kéo ra, hất tung khắp phòng. Dường như không có nhiều bằng chứng cho thấy có thứ gì đó bị ném ra sau. Chỉ có dấu vết ai đó ngồi trên giường, chỉ riêng quần áo phụ nữ bị giật khỏi mắc thôi. Tôi dám nói đây là do ngài Brookes của chúng ta hơi nổi khùng một chút.”
Nổi khùng quả là cách nói nhẹ của năm, nếu như hiện trạng của căn phòng là thứ gì đó đáng lưu tâm.
“Anh có nghĩ hắn đang tìm kiếm gì đấy không?” Tom hỏi.
“Tôi có phần nghi ngờ, bởi vì chắc chắn anh ta không tiến hành một cách có phương pháp. Thế nhưng...” Jumbo dừng lại và quét nụ cười đã thành thương hiệu của mình khắp phòng. “Nếu thực sự tìm kiếm thì đúng là hắn tiến hành công việc lởm quá. Các vị thấy đấy, một số ngăn kéo hắn lôi ra bị lộn ngược, nhưng một số lại bị ném đi mà vẫn nguyên vị trí. Và thử đến đây nhìn những gì chúng tôi đã phát hiện được dính băng dính ở dưới đáy một cái ngăn kéo xem.”
Jumbo chuyển cho Tom hai túi nhựa đựng bằng chứng, trong mỗi túi là một quyển hộ chiếu. Anh nhìn Jumbo, nét mặt của anh đã toát lên câu hỏi.
“Một hộ chiếu Anh mang tên Olivia Brookes. Một mang tên Jasmine Jahander. Và tôi không biết liệu có liên quan không, nhưng cả hai quyển đều có thị thực Iran ghi tháng Mười năm ngoái.”