Sophie Duncan đang nằm trên sàn nhà chỗ cô đã ngã xuống. Cô chửi ầm ĩ, hét to cả tràng giận dữ và nguyền rủa.
“Đồ khốn kiếp. Thằng khốn kiếp chó chết.” Cô lầm bầm cay độc, khi màn gào thét đã xong. Chết tiệt thế nào mà hắn lại biết nơi cô sống chứ? Câu hỏi ngu ngốc quá. Hắn biết rõ mọi điều về Liv. Đến từng chi tiết. Và cô là bạn thân nhất của Liv, cho nên đương nhiên hắn biết nơi cô sống.
Và giờ cô đang ở đây, bị trói vào một chiếc ghế và hoàn toàn bất lực. Cô không lo lắng cho bản thân mình; mẹ cô mới khiến cô sốt ruột. Cô cần đến được nơi nào đó có thể nói chuyện với bà - để khiến bà yên tâm. Nhưng cô đang bị nhốt trong căn phòng này, cách cánh cửa đóng chặt khoảng ba mét. Căn nhà từ thập niên 1930 này được xây rất vững, với tường gạch đặc bên trong. Giá như họ sống trong một căn nhà chung tường hiện đại, cô đã có thể la hét khiến cả phố đều nghe thấy. Nhưng cô lại đang chẳng đi đến đâu cả.
Mẹ cô khá lập dị, Sophie cầu Chúa bà sẽ không tìm cách xuống nhà. Robert đã thề hắn không hề làm hại bà ấy - và tốt hơn cả là hắn đừng làm. Cô sẽ giết hắn nếu hắn làm hại mẹ cô. Hắn không biết hắn đang gây rối với ai ở đây đâu. Hắn nói đã đưa thang nâng xuống dưới nhà, ngắt điện thoại và rút hết chìa của ổ khóa cửa sổ. Các cửa sổ đều được lắp hai lớp kính và mẹ cô sẽ không thể đập vỡ. Mà phòng ngủ của cô lại ở phía sau nhà, hàng xóm đều đã đi nghỉ, nên đúng là chả biết làm sao.
Sophie không thể tin cô lại để chính mình rơi vào tình cảnh rối bời này. Khi nghe thấy tiếng Robert trên gác, cô đã phát hoảng. Quả là sơ suất làm sao? Cô là một quân nhân, thế mà cô lại làm cái việc ngớ ngẩn nhất có thể. Cô lao bổ lên gác, hai bậc một, để thấy hắn đứng trên đỉnh cầu thang với lưỡi dao Thụy Sĩ đầy răng cưa kề vào cổ họng mẹ cô.
Toàn những chuyện ngớ ngẩn. Giá như chỉ cần dừng lại và suy nghĩ thì cô sẽ có cả trăm lựa chọn khác, bởi vì sự hăm dọa sẽ chẳng ích gì nếu bạn không biết về nó, hắn sẽ không làm hại mẹ cô được. Hắn chỉ cần bà để nắm thóp mà thôi. Hắn quả là thứ khốn nạn.
Hắn bắt bà mẹ tội nghiệp của cô phải trói tay Sophie quặt ra sau lưng. Một chiến thuật khôn ngoan, bởi vì chắc chắn Robert đã nhận ra rằng ngay lúc hắn rời con dao khỏi cổ họng mẹ cô, Sophie sẽ hạ gục hắn ngay - dù cô có đau chân hay không. Rồi hắn áp giải Sophie xuống nhà, tuyên bố rõ rằng chỉ một cử động sai là hắn sẽ quay trở lên gác trong nháy mắt để kết thúc công việc với mẹ cô. Hắn đẩy cô vào đây, trong căn phòng phía sau, buông rèm và tiến hành trói chặt tay chân cô vào một cái ghế ăn.
Cuộc thẩm vấn bắt đầu.
“Cô làm gì ở Anglesey?”
“Tại sao cô lại đóng giả Olivia?”
“Người đàn ông đến thăm cô là ai?”
“Cô biết gì về tôi và Olivia?”
Mới đầu cô chẳng nói gì cả, nhưng có thể nhìn thấy cơn giận dữ u ám trong mắt hắn. Đôi môi mỏng của hắn mím chặt lại, hai gò má hắn đỏ lựng lên. Sophie hiểu về bản chất con người đủ để biết đây là sự giận dữ, tất cả đều đang nhằm vào cô. Đôi mắt hắn đen sì, như những viên đá lửa ướt át, thứ ánh sáng rọi ra từ đôi mắt ấy cay nghiệt và trắng dã. Cuối cùng, cô bật ra những câu trả lời với thái độ căm ghét hết sức. Cô chẳng sợ gì cái gã đàn ông tởm lợm loát choắt này, nhưng cô sợ những gì hắn sẽ làm với mẹ cô nếu cô không vâng lời.
“Tại sao cô lại ở Anglesey?” Robert nhắc lại, dùng mu bàn tay tát Sophie rất mạnh. Cô trừng trừng nhìn hắn.
“Tao đâu phải loại đàn bà yếu đuối nhu nhược. Tao từng bị đánh bởi những gã đàn ông có nghề hơn mày kia. Tao nằm trong danh sách tuyển lính đặc nhiệm không quân đấy, nên tao hứa với mày, mày không có được một manh mối chết tiệt nào đâu. Mày là thứ tởm lợm tâm thần gì vậy, dùng dao đe dọa một bà già hưu trí à?” Câu nói đó lại nhận thêm một cái tát nữa. Nhưng tiếp đến là những lời đe dọa.
“Tao sẽ không giết mẹ mày.” Hắn nói, một nụ cười hạ tiện khiến đôi mắt hắn càng rực lên. “Tao chỉ cần sáng tạo thôi. Mày đã từng nghe mẹ mày gào thét chưa, Sophie?”
Sophie văng ra mọi lời tục tĩu cô có thể nghĩ ra. Hắn có thể làm gì cô cũng được, nhưng đừng có làm gì mẹ cô.
“Tao đến Anglesey để Liv có thể đến nơi cô ấy muốn. Nơi nào đó tránh xa mày. Nơi nào đó là bí mật của cô ấy, một nơi cô ấy không phải nghĩ về mày. Một nơi cô ấy cảm thấy an toàn. An toàn trước mày.” Cô văng lời cuối cùng ấy vào mặt hắn.
“Dối trá.” Hắn hét lên. Tia sáng giờ đã biến mất, thay bằng ánh mắt chán nản. Cô có thể thấy mình đã điểm trúng huyệt hắn.
“Mày chưa hề có con, Sophie. Vậy mày mang con ai đi cùng? Có phải mày mang theo các con tao?”
Sophie cười vào mặt hắn, hắn càng không thích như vậy. Hắn dùng bàn chân đá mạnh vào chân cô. Thế nào lại trúng vết thương của cô, cô không sao ghìm được một tiếng rú. Chỉ mới được vài tuần kể từ cuộc phẫu thuật mới nhất của cô, nó vẫn chưa lành hẳn. Tiếng rú tự phát của cô khiến hắn mỉm cười.
“Dĩ nhiên tao không mang theo con mày. Mày nghĩ Liv sẽ để chúng rời khỏi tầm mắt cô ấy khi biết rằng mày là thứ tâm thần chết tiệt ư?” Giờ hắn đã biết điểm yếu của cô, dường như quyết tâm khai thác nó với sự tàn nhẫn hơn nữa khi hắn giơ chân lên và ấn mạnh gót xuống. Sophie cảm thấy các mũi khâu mới đây như bung ra, nhưng lần này cô đã chuẩn bị tốt hơn. Cô nghíến chặt răng và đợi cơn đau dịu xuống.
Hắn sẽ không thắng được. Cô không có ý định nói với hắn rằng hai đứa trẻ ở cùng cô tại Anglesey là con chị gái cô, còn cô bé cũng là con chị họ cô. Chúa biết được hắn có thể làm gì với họ. Chị gái và chị họ cô đều là những bà mẹ đơn thân, việc trông nom bọn trẻ trong những ngày nghỉ luôn là một công việc vất vả, vậy nên thật quả là nhẹ người khi dì Sophie đề nghị cho chúng đi chơi. Nhưng Robert sẽ không có cách gì tìm ra được chuyện này.
“Ai đã đến thăm mày?”
“Đâu phải việc của mày. Tao đâu phải vợ mày, cho nên tao có thể cặp kè với bất kỳ ai tao thích. Tương tự, cô ấy cũng vậy.” Cô không biết tại sao mình lại có cảm giác buộc phải nói thêm điều đó, nhưng cô muốn làm tổn thương gã đàn ông này, càng nhiều càng tốt. Sự trừng phạt diễn ra rất nhanh chóng.
“Vợ tao chẳng cặp kè với ai ngoài tao cả, và mày biết như vậy.” Hắn gầm rít, giọng trầm thấp một cách đáng sợ.
“Mày nghĩ vậy à?” Cô hỏi một cách vô tư. “Mày nói sao nếu tao nói cho mày cô ấy chưa hề từ bỏ Danush, cô ấy luôn yêu anh ấy, mày chẳng có cách gì thay đổi được chuyện đó?”
Tên khốn bật cười. Với sự vui vẻ thật sự. Olivia tội nghiệp. Robert đúng là tất cả những gì cô ấy từng nói về hắn.
“Mày biết gì về Olivia và tao, Sophie? Cô ấy đã nói gì với mày?”
“Cô ấy kể mọi chuyện cho tao, đồ chó. Tao biết tất cả. Tao biết mày là ai, tao biết mày là thứ gì. Mày là đồ đê tiện - một kẻ tâm thần đê tiện chết tiệt.” Sophie phun ra những lời cuối cùng khi hắn thọc lưỡi dao có răng cưa vào vết thương lúc này đã hở miệng ở chân cô.
Khi lịm đi, cô nghe thấy hắn hỏi một câu hỏi mà cô không thể trả lời, và cô thấy mừng vì điều đó. Mừng vì hắn chẳng bao giờ biết liệu cô có thể trả lời được hay không.