Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 59 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
18

❊ ❊ ❊

“Alderney.” Tom ngạc nhiên nói. “Tại sao anh lại nghĩ đó là nơi cô ấy đang có mặt, Gil?”

“Và thế quái nào lại là Alderney chứ?” Becky thêm.

“Đó là một đảo nhỏ trong quần đảo Channel.” Tom trả lời. “Tôi nghĩ đó là hòn đảo gần Pháp nhất, nếu trí nhớ của tôi còn chuẩn xác. Điều gì dẫn anh tới đấy chứ?” Anh nhắc lại.

Gil tặc lưỡi đầy nôn nóng.

“Chúng ta cần rõ ràng rằng tôi không hề nói cô ấy đang ở đó. Cho tới thứ Tư tuần trước, có ai đó đã sử dụng địa chỉ thư điện tử của Olivia Brookes để trả lời các tin nhắn FaceTime từ Robert Brookes. Không nhất thiết phải cho rằng người này là Olivia, hay cho rằng cô ấy vẫn đang còn ở đó. Tuy nhiên, các vị đã đề nghị tôi truy tìm địa chỉ IP mà có vẻ như cô ấy đang sử dụng. Các vị có thể còn nhớ tôi đã nói với các vị rằng rất có khả năng cô ấy đã mua một địa chỉ IP, rằng đó là địa chỉ ảo.”

Tom nghiến răng. Anh biết mình đang rất bực bội, nhưng anh chỉ muốn có một câu trả lời, không phải bài thuyết giảng.

“Phải, tôi nhớ.”

“Chậc, tôi đã tìm cách liên hệ với công ty. Rất may họ không phải là một trong những tổ chức khó khăn đòi các vị phải hành tỏi đủ thứ mới lấy được thông tin. Dịch vụ của họ dành cho những người muốn giấu giếm địa điểm của mình trước công chúng, chứ không phải dành cho bọn tội phạm.”

Tom muốn anh ấy tiếp tục, nhưng rồi anh kìm lại.

“Và rồi, họ đã xác nhận địa chỉ IP kia là thật, nhà cung cấp dịch vụ Internet là một công ty ở Guernsey. Tôi đã liên hệ với họ để lấy địa chỉ thật của người dùng. Thế nhưng...” Một lần nữa Gil lại ngừng lời để gây ấn tượng, “Hóa ra cô ấy đã sử dụng tín hiệu Wi-Fi từ sân bay trên đảo Alderney.”

Tom thất vọng vì họ không thể xác định được địa chỉ của cô ấy, nhưng ít nhất lúc này họ biết Olivia đang ở đâu. Hoặc cô ấy đã ở đâu, không nhất thiết là nơi cô ấy đang ở. Hoặc, trên thực tế là nơi ai đó đã có mặt - như lời Gil chỉ ra. Những gì có vẻ là tin tốt lành và một bước đột phá thật sự rất có thể lại là một cuộc đuổi hình bắt bóng nữa. Giá như anh có thể gạt bỏ sự bực bội của mình và cảm thấy tích cực hơn về sự tiến triển của họ.

Tiến triển gì chứ? Tom cảm thấy gánh nặng thất bại của họ trong việc tìm kiếm mấy đứa trẻ đang đè xuống vai anh. Mọi đầu mối có vẻ là tốt đẹp dường như đều trở thành lối cụt. Và thật sự họ đã biết được gì?

Họ biết chắc rằng máu trên tường phòng làm việc không phải của Olivia, nhưng lại không biết thêm gì khác nữa, ngoài sự thật là máu đó của một người đàn ông. Nếu ai đấy từng bị giết trong căn phòng kia thì họ không thể mặc định rằng Robert Brookes chính là kẻ thủ ác. Nhưng nếu đúng là hắn và hắn đã từng giết người...

Không hề có xác người nào cả, nhưng theo Jumbo, rành rành trong suy nghĩ của anh ấy, phải có một cái xác ở đâu đó. Đã có rất nhiều máu, khi nhìn thấy ảnh chụp luminol, Tom đã rất kinh hãi vì sao máu lại văng xa đến thế.

Anh đã đứng trong căn phòng đó cùng với Robert Brookes, không hề biết rằng sau lưng mình, tung tóe khắp trên tường là máu của một con người tội nghiệp nào đấy. Anh cảm thấy lẽ ra mình nên biết, lẽ ra mình nên cảm nhận được gì đó, nhưng anh biết mình chỉ đang tưởng tượng.

Căn cứ vào lời nhận định của Jumbo rằng có một cái xác vẫn còn đâu đó trong nhà hoặc đã được chở tới một địa điểm chưa biết, nhóm pháp y đã đưa cả hai chiếc xe của gia đình này đi kiểm tra. Nếu có một cái xác được đưa đi khỏi hiện trường, rất có khả năng nó đã được di chuyển vào một trong hai cốp xe kia hoặc thậm chí ngay trên băng ghế sau, mặc dù rất có khả năng không phải là chiếc Beetle.

Becky trông khá băn khoăn. Rõ ràng có gì đó không ổn trong suy nghĩ của cô, Tom nhận ra rằng mình thật sự đã không nghe Gil nói mấy phút liền. Anh vẫn đang nghĩ tới tính logic khi di chuyển một xác chết.

“Không thể như vậy được.” Becky nói. “Cô ấy không thể ở sân bay khi nói chuyện với Robert trên FaceTime. Hắn sẽ biết cô ấy không ở nhà. Chắc chắn hắn sẽ ngay lập tức nhận ra sân bay, có phải không?”

“Tôi có thể khẳng định với cô, thưa điều tra viên Robinson, rằngđúng là như vậy. Và tôi không chắc hắn có nhận ra cái sân bay cụ thể này không, đích xác thì nó không phải là một sân bay hoạt động tấp nập.” Gil nói. “Tôi đã xem qua ảnh. Nhưng chắc chắn trông không hề giống phòng ngủ của ai đó.”

Tom cảm thấy mình cần phải ngắt lời.

“Chúng ta không thể tin vào lời Robert Brookes nói, chúng ta biết rằng Olivia không hề ở nhà tuần trước. Điều duy nhất chúng ta thật sự biết là theo lịch sử cuộc gọi của anh ta, có người đã trả lời anh ta trên FaceTime cho đến ngày thứ Tư, dù đó là ai - Olivia hay không phải là cô ấy - thì người đó cũng kết nối qua địa chỉ IP này, cái địa chỉ dẫn chúng ta tới sân bay Alderney một cách kỳ quái. Nhưng tôi có xu hướng đồng ý với Becky rằng nếu đó Olivia, sẽ rất khó cho cô ấy thực hiện các cuộc trò chuyện từ sân bay.”

“Đúng.” Gil đáp lời. “Đó chính là lý do tôi đã điều tra thêm một chút. Rõ ràng tín hiệu Wi-Fi cụ thể này có thể được bắt từ một vài vị trí quanh đảo, như vậy người ta sẽ sử dụng nó suốt. Cô ấy có thể ở đâu đó.”

“Tuyệt vời.” Tom lầm bầm.

“Sếp.” Nic đang đứng sau Becky huơ huơ một tờ giấy trong không khí. “Tôi có nghe sếp nhắc đến Alderney, tôi vừa kiểm tra trên Wikipedia. Có chưa đầy hai nghìn người sống trên đảo, nên cô ấy sẽ rất dễ bị chú ý nếu đến đó cùng với ba đứa trẻ. Chắc chắn sẽ có người biết cô ấy đang ở đâu.”

Tom cảm thấy tâm trạng cáu kỉnh vô lý của mình dịu hẳn đi trước sự nhiệt thành và lạc quan của đồng đội.

“Tốt rồi. Vậy chúng ta hãy liên lạc với lực lượng địa phương ở Alderney và nhờ họ giúp đỡ. Cho họ biết qua tình hình để họ biết cần hành động thận trọng. Thêm nữa, chúng ta cần lưu tâm đến chuyện gã Robert Brookes biến đi chỗ chết tiệt nào rồi. Sau những gì hắn đã làm với Sophie Duncan và mẹ của cô ấy, chúng ta phải tìm được Olivia để có thể bảo vệ cô ấy an toàn cho tới khi bắt giữ được hắn.”

Becky đi tới chỗ bàn Ryan để vắn tắt tình hình cho anh ta, còn Tom thì quay lại phía Gil với một nụ cười xin lỗi.

“Cảm ơn, Gil. Làm tốt lắm. Tôi nghĩ vụ này cần tất cả chúng ta phải chung sức.” Gil nhướng mày với vẻ mặt rõ ràng muốn nói, “Với một số người chứ không phải tất cả những người khác.” Điều đó khiến Tom cảm thấy có lỗi. Anh không có ý định gay gắt, nhưng làm sao họ có thể biết nhiều điều mà lại chẳng biết được gì cả chứ? Và trên hết, còn vụ căn nhà của anh nữa, đấy là chưa kể đến sự bực bội của anh với Leo.

Vừa hay, điện thoại di động của anh kêu. Philippa Stanley.

“Vớ vẩn.” Anh lầm bầm chẳng với ai cả. Anh rất muốn không trả lời, bởi vì ngay lúc này đây, còn có nhiều câu hỏi hơn cả câu trả lời, nhưng ít nhất đầu mối Alderney có thể khiến cô ấy bình tĩnh.

Khi bấm nút gọi trên điện thoại, anh đã nghĩ đến một việc gì đó họ cần phải tiến hành. Mặc dù anh không nghĩ ra làm cách nào Robert có thể liên hệ Olivia với Alderney trừ phi có gì đấy họ không biết - theo ý kiến của anh là rất có khả năng - thay vì chỉ kiểm tra các chuyến bay quốc tế rời khỏi Anh, có lẽ họ cần bảo đảm rằng hắn không thể nhảy lên bất kỳ chuyến bay nào tới quần đảo Channel. Chỉ là để cho an toàn mà thôi.

Hít một hơi thật sâu, anh nói qua điện thoại. “Tôi nghe, Philippa.”

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.