Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
20

❊ ❊ ❊

Trời đang chuyển dần về cuối ngày, lại một ngày sàng lọc thông tin nữa mà chẳng đi đến kết luận gì, càng lúc càng thất vọng. Không hề có dấu hiệu của Robert Brookes, và Becky nghĩ họ đã xem xét hết mọi cơ sở.

Căn cứ vào việc hắn bỏ lại xe trên lối chạy xe tại nhà, thì hắn phải có phương tiện nào khác để đi tới đâu đó. Họ thừa biết hắn quá tinh ranh khi gọi một chiếc taxi bằng số điện thoại ở nhà, thế nhưng họ vẫn lần theo người lái xe và dĩ nhiên anh này cho biết hành khách của anh ta không hề chường mặt ra.

Becky mím chặt môi và khoanh tay lại. Gã đàn ông này đang thắng thế. Cô đi đi lại lại trước bảng thông tin bằng chứng, cố gắng tìm kiếm những mối liên hệ có thể mang lại bất kỳ khả năng gì. Họ biết Robert đã rút tiền bằng tất cả các thẻ của hắn, nhưng các cây ATM hắn sử dụng đều ở ngay trong trung tâm Manchester. Nếu hắn vẫn còn ở đó thì chẳng khác gì mò kim đáy bể.

Cô cũng thấy lo cho Sophie Duncan. Nữ sĩ quan quân đội trẻ tuổi này khăng khăng ở lại nhà một mình, nói rằng cô ấy chẳng sợ cái đinh gì Robert Brookes cả.

Tất cả những gì cô ấy nói về chủ đề này là: “Nếu chường mặt đến nhà mẹ tôi, hắn sẽ tự hỏi cái chết tiệt gì đã hạ gục mình lúc tôi xử lý hắn.” Becky rất thích phong thái và sự tự tin của cô ấy, nhưng căn cứ vào tình trạng cái chân của cô ấy, cô chỉ hy vọng Sophie đừng đụng phải Robert. Cô đã đề nghị một chiếc xe tuần tra thỉnh thoảng ghé qua, nhưng thật không dám chắc cách này có giúp gì hay không. Lần trước Robert viếng thăm nhà Duncan, nhìn từ bên ngoài mọi thứ có vẻ rất bình thường.

Ryan chọn đúng lúc đó để bước vào căn phòng nơi Becky đang đi đi lại lại. Cô hy vọng anh ta sẽ làm cho ngày hôm nay của cô tươi sáng hơn, nhưng vẫn cảm thấy nghi ngờ điều đấy.

“Tôi vừa kiểm tra tất cả các phương án khả thi để đi tới Alderney.” Anh ấy nói, “Nhưng đây không phải là danh sách đầy đủ bởi vì rõ ràng có đủ loại tàu thuyền từ khắp nơi kéo đến suốt cả ngày. Có một hải cảng ở đó và nó nổi tiếng với trò câu cá - nên ta biết phải trông chờ gì đây? Nếu có người chọn thuê riêng một chiếc xuồng...” Ryan nhún vai, dẩu môi.

“Vậy sẽ ra sao khi người ta lên đảo? Có ai kiểm tra hộ chiếu của họ không?”

“Sếp không cần hộ chiếu nếu đến từ Anh. Tôi đã kiểm tra các quy định.” Ryan ngừng lại như thể mong nhận được lời khen ngợi từ Becky vì đã chủ động, cô có thể thấy sự thất vọng trong mắt anh ta khi cô không làm vậy. Cô phải cố gắng cứng rắn hơn với anh chàng này thôi.

“Cậu tìm thấy gì?”

“Nếu sếp đến từ khu vực ngoài Bailiwick, cho dù đó là đâu, của Guernsey, sếp sẽ phải đi qua hải quan. Nhưng tôi cũng đọc thấy còn có những nơi khác để neo thuyền ngoài cảng chính. Có lẽ Robert đã tận dụng điều đó để có lợi cho hắn?”

Becky cố nén một tiếng gầm gừ. Đó là tất cả những gì họ cần, nhưng nếu Sophie đúng và Robert đang lùng tìm Olivia, thì đây có thể là cơ hội để họ tóm cổ hắn.

“Được rồi, Ryan. Hãy liên hệ với tất cả các tuyến được quảng cáo tới Alderney từ Anh và cho họ biết chúng ta đang cần tìm ai. Chúng ta không biết liệu hắn có lần theo vợ mình không nhưng không thể cho rằng chỉ vì Sophie Duncan không nói cho hắn biết làm thế nào để tìm được Olivia thì hắn không thể tìm ra bằng cách khác. Mở rộng mạng lưới hết mức đi.” Gần như một ý nghĩ chợt nảy ra ngay sau đó, cô nói thêm, “Và cừ lắm, Ryan. Một số thông tin hữu ích đấy.” Từ cái miệng nhếch lên một góc của Ryan, Becky không dám xác định liệu anh ta có hài lòng, hay có nhìn thấy cố gắng của cô nhằm xoa dịu anh ta không. Ôi chậc, chết tiệt thật.

Một hình ảnh của Peter Hunter vụt đến trong tâm trí cô, cái ngày cô gục ngã trước sự quyến rũ của ông ta. Họ đang xử lý một vụ điều tra giết người thật sự gian xảo, bằng cách lùng sục bằng chứng đồng thời để ý mọi đầu mối nhỏ nhất, cô đã phát hiện ra được một manh mối khả dĩ suýt nữa bị bỏ qua. Peter đã từng ghé tới đúng nơi cô đang ngồi và nói đúng những lời cô vừa sử dụng với Ryan. “Cừ lắm, Becky. Một số thông tin hữu ích đấy.” Ông ta đã siết vai cô lúc bỏ đi, nhưng ngón tay cái của ông ta lại lần mần ở phần da trần sau gáy cô, cô biết chắc ông ta đã nhẹ nhàng xoa xoa chỗ đó. Sau đó cô đã đợi thêm những tín hiệu nho nhỏ, tiến thêm một chút mỗi lần ông ta vào phòng, bồn chồn không biết liệu ông ta có lảng vảng đến chỗ bàn cô và gửi tới cô một dấu hiệu nữa không.

Ồ, ông ta rất khôn ngoan. Giờ cô có thể thấy như vậy. Ông ta không hề có bất cứ động thái nào cho tới khi biết chắc một trăm phần trăm về cô, dĩ nhiên rồi, vậy nên ông ta thăm dò cô bằng một cái đụng chạm chỗ này, một nụ cười chỗ kia, thậm chí còn có lần dùng mu bàn tay lướt qua ngực cô khi đưa cho cô một chiếc kẹp hồ sơ.

Tởm lợm.

Hơi rùng mình và có cảm giác không tin nổi mình lại có thể có phút phải lòng để rồi chỉ vài tháng ngắn ngủi sau đó chẳng còn cảm thấy gì hơn ngoài nỗi khiếp sợ, Becky cố kéo tâm trí trở về với vụ việc.

Cô đang sốt ruột đợi nghe tin báo lại từ cảnh sát Alderney. Ở một hòn đảo gần như không có tội phạm, cô có thể hiểu được tại sao họ có một đội ít người như vậy và hy vọng họ có gì đó cho cô. Cũng như Tom, cô thấy nhẹ lòng vì chỗ máu trong nhà không phải của Olivia, mặc dù có vẻ một người tội nghiệp nào đấy đã chết ở đó. Và Becky sẽ không hề cảm thấy khá hơn cho tới khi cô biết bọn trẻ vẫn an toàn. Trong tâm trí, cô luôn nhìn thấy căn phòng không cửa sổ nhỏ xíu trong bức tranh của Jasmine, với ba đứa trẻ túm lại một góc, lần nào cũng cảm thấy ớn lạnh. Nhưng họ chưa tìm được gì cả. Không một chỗ nào khác, không đối tượng tình nghi nào khác.

Becky xem lại tất cả các bằng chứng, rất nhiều bằng chứng dường như đều dẫn trở lại Danush Jahander - từ lần đầu tiên anh ta mất tích tới cuộc gặp mà anh ta đề xuất với Robert. Họ đã kiểm tra với khách sạn ở Newcastle, người quản lý đã xác nhận một cuộc gọi từ điện thoại của Sophie đã được kết nối tới phòng ngủ của Robert. Cuộc gọi kéo dài hai phút. Liệu chi tiết đó có giải thích cho lý do Robert quay trở về nhà từ Newcastle không? Có phải là để gặp Dan không?

Nghe thấy điện thoại bàn của mình reo, Becky chán nản xoay người đi tới và ngồi xuống. Cố ép mình ngồi cho ngay ngắn và sẵn sàng, cô nhấc điện thoại lên.

“Điều tra viên Robinson đây.”

“Chào cô, điều tra viên Robinson. Tôi vừa nhận một tin nhắn báo rằng cô muốn nói chuyện với tôi. Xin lỗi, nhưng tôi đã ở Iran và chỉ vừa mới trở về. Tôi có thể giúp gì được cho cô?”

“Anh có phải là...” Cô nói, đã đoán ra câu trả lời. Cô thoáng thấy phấn khởi.

“Samir Jahander. Tôi giúp cô thế nào đây?” Anh ta hỏi, bằng giọng lịch sự và gần như không thể đoán ra được ngữ điệu.

“Bác sĩ Jahander, cảm ơn anh đã gọi. Chúng tôi có vài câu hỏi về em trai anh, nếu anh có thể dành chút thời gian?”

Là cậu em nào nhỉ? Tôi có bốn em trai, và hai cô em gái.” Samir trả lời. Giọng nói của anh ta hoàn toàn không thay đổi ngữ điệu.

“Em trai Danush của anh, bác sĩ Jahander. Chúng tôi đang muốn biết liệu anh có bất kỳ liên lạc gì với anh ấy gần đây không. Chúng tôi đã nói chuyện với vợ anh, chị ấy nói anh không có tin tức gì về anh ấy đã nhiều năm rồi. Sự thật là kể từ một năm sau khi anh ấy rời khỏi Anh.”

Becky nghe có tiếng thở mạnh, như thể Samir đang thổi không khí qua hai hàm răng - dấu hiệu cảm xúc đầu tiên.

“Danush không còn là thành viên gia đình tôi nữa, thưa cô Robinson. Tôi sợ rằng nó đã để mất quyền đó khi không chịu hoàn thành các nghĩa vụ với gia đình chúng tôi.”

“Nhưng tôi hiểu là anh ấy đã rời bỏ cô bạn gái người Anh cùng đứa con của họ. Anh ấy có trở về Iran không?”

“Đứa con của họ.” Samir vừa thở vừa nói. “Thật tiện quá đi. Danush rất khôn ngoan, tôi tin là như vậy. Nó đã bỏ đi, nhưng cũng rất thất vọng với cuộc sống. Sự thật là nó đã bị gài bẫy để phải làm cha đứa trẻ, sự thật là nó không thể hoàn thành được chương trình học tiến sĩ, sự thật là cha mẹ tôi không chắc sẽ bỏ qua cho nó về những lựa chọn mà nó đã đưa ra - vì thế tôi e rằng nó đã chọn lấy cách giải thoát hèn nhát ấy.”

Nhất thời, Becky nghĩ ý anh ta là Danush đã tự sát.

“Nó đến Úc, thưa cô Robinson, ở lại đó vài năm, rồi cuối cùng nó quay về Iran, nhưng không về thành phố của cha mẹ tôi. Nó muốn tìm con đường riêng cho mình.”

“Lần cuối cùng anh gặp em trai là khi nào, bác sĩ Jahander?” Becky hỏi.

“Tôi không gặp nó đã gần chín năm rồi, kể từ trước khi đứa bé ra đời. Bạn gái nó chắc chắn không hề có thai lúc tôi đến. Tôi đã ở với cả hai suốt một tháng trời, cố gắng thuyết phục nó làm điều đúng đắn.”

“Vậy là anh không gặp anh ấy kể từ khi đó?”

“Không, thưa cô. Tôi đã nói mình không hề gặp nó suốt chín năm qua. Và tôi không mong gặp lại nó, nhưng khoảng một năm trước nó tìm đến và hỏi tôi có thể cho nó vay ít tiền không. Tôi đã không nói cho vợ biết việc này, bởi vì tôi rất giận và lo rằng cô ấy có thể mách với cha mẹ tôi. Danush đã phớt lờ gia đình mình bấy lâu nay và giờ nó lại muốn tiền ư? Nhưng chúng tôi giữ số tiền thuộc quyền sở hữu của nó, vậy nên tôi đã đưa cho nó.”

“Ý anh là sao?” Becky hỏi.

“Khi Liv bán căn hộ, một nửa số tiền theo pháp luật thuộc về Danush. Cô ta gửi số tiền cho tôi, để cất giữ cho nó. Tôi chưa hề nói điều đó với nó.” Đầu dây bên kia im lặng một lúc, Becky không nói gì. “Có lẽ đây là sai lầm của tôi, nhưng tôi không muốn nó nghĩ Liv là một người tốt đẹp gì hơn những gì tôi tin tưởng về cô ta, nói với nó về số tiền có thể khiến nó lao đầu trở lại. Nhưng cũng đã một thời gian dài kể từ khi nó rời bỏ cô ta, nên tôi cho rằng có kể với nó cũng không sao.” Đầu dây bên kia có tiếng cười rầu rĩ. “Điều đó cho thấy tôi thật sự biết rất ít về em trai. Rõ ràng nó chưa bao giờ từ bỏ cô ta, vẫn muốn liên hệ với cô ta. Nó muốn cô ta đến Iran, để gặp cha mẹ tôi và giới thiệu họ với Jasmine.”

“Và anh ấy đã liên hệ với Olivia phải không?” Becky thật sự không muốn xen ngang, nhưng Samir đã chìm vào im lặng khi kết thúc câu cuối cùng, Becky hình dung trong đầu rằng cơn giận của anh ta đang trỗi dậy.

“Cha mẹ tôi đã đau khổ đủ rồi, thưa cô. Đưa Jasmine tới gặp họ sẽ khơi lại những vết thương cũ chỉ mới bắt đầu lành. Tôi đã bảo rằng nó có thể làm những gì nó muốn; có thể quay lại với Olivia nếu buộc phải như vậy, nếu nó muốn cho Jasmine thấy đất nước chúng tôi thì cũng được thôi. Nhưng nó không được đưa cả hai tới gần cha mẹ tôi, trừ phi nó đồng ý thì tôi mới đưa cho nó tiền.”

“Có phải đó là lần cuối cùng anh nhìn thấy anh ấy không, bác sĩ Jahander?”

“Đúng vậy, nhưng tôi cũng có trò chuyện với nó. Nó rất buồn khi biết Liv đã lập gia đình, nhưng lại tự tin rằng cuộc hôn nhân ấy chỉ là giả vờ. Tôi đã bảo nó không có quyền phá hủy mối quan hệ của ai khác, nhưng dường như nó chẳng hề bận tâm. Lần cuối tôi nói chuyện với nó, nó bảo tôi rằng Liv đang rất sợ hãi những gì Robert sẽ làm nếu cô ta rời bỏ anh ta. Rõ ràng cô ta đã có lúc rất sợ, và nó nói cô ta đã trốn đi để được tĩnh tâm suy nghĩ.”

“Và em trai anh đã có kế hoạch gì liên quan đến việc đó, bác sĩ Jahander?”

“Nó định nói chuyện thẳng thắn với chồng cô ta. Nó sẽ nói với anh ta rằng nó và Liv sinh ra là để bên nhau, đã đến lúc anh chồng tránh sang một bên.”

“Và có tác dụng gì không?” Becky nín thở. Cô tin chắc mình biết câu trả lời sẽ là gì.

“Tôi không biết, thưa cô. Kể từ đó tôi không nghe tin tức gì từ nó nữa.”

•••

Hai tiếng với Philippa chẳng giúp cải thiện được tâm trạng của Tom là mấy, anh cảm thấy như thể mình đang trở lại đúng vạch xuất phát sáng nay - bực bội.

Becky đang nhìn anh, anh đoán cô đang cố cân nhắc liệu có nên hỏi anh xem mọi việc với cấp trên thế nào không. Anh đã quyết tránh cho cô khỏi rắc rối.

“Jumbo muốn đưa máy dò mặt đất để kiểm tra toàn bộ sân hiên và khu vườn. Đó là những gì chúng tôi đang thảo luận, cùng những việc khác nữa, bởi vì Philippa đã đồng ý với anh ấy. Tôi thì không. Tôi nghĩ chúng ta nên đợi xem liệu có thể tìm ra mẫu máu phù hợp không đã.”

“Tại sao?” Becky hỏi. “Chắc chắn chúng ta cần phải biết liệu có xác chết nào ở đó không càng sớm càng tốt, đặc biệt là căn cứ vào chuyện hàng xóm nói rằng Robert Brookes đã mất cả mùa xuân xây khu sân hiên đó, chỉ mới làm xong ngay trước khi hắn tới Newcastle.”

Tom gãi đầu. “Phải, dĩ nhiên rồi. Tôi biết điều đó, nhưng tôi không thể không nghĩ rằng rất có thể việc ấy chỉ làm lãng phí thời gian và tiền bạc.”

“Cơ sở nào chứ? Xem này, tôi rất xin lỗi khi không thể đồng ý với anh, Tom, nhưng chúng ta không biết ai đã chết ở đó. Chúng ta không biết liệu Olivia và bọn trẻ có an toàn hay không, cho dù ai bị giết, chúng ta cũng không hề biết tại sao.”

Dường như chẳng ai đồng ý với anh cả. Những luận điểm mà Philippa nêu ra hoàn toàn có lý. Họ không nên tự động cho rằng chính Robert đã giết chết ai đó trong căn phòng ấy; Olivia có thể chính là thủ phạm - cô ấy có thể đã sát hại ai đó và bỏ trốn. Nhưng họ vẫn sai, Tom biết vậy. Khi nào thì bản năng không có giá trị nhỉ?

Becky nhổm tới trước và tì cánh tay lên bàn. Rốt cuộc hai má cô cũng có chút huyết sắc và mắt cô long lanh. Cô hoàn toàn tập trung vào vụ án, dường như điều đó đã xua tan những âu lo cô vẫn mang theo mình.

“Tất cả những gì chúng ta biết là có ai đó đã sử dụng địa chỉ thư điện tử của Olivia để liên hệ với Robert từ đâu đấy ở Alderney tuần trước.” Cô nói, rất nhanh và khẽ. “Nhưng chúng ta chỉ nghe lời khai của Robert rằng chính Olivia ở đầu dây bên kia, tôi không tin lắm vào chuyện đó. Còn anh? Có thể Robert cũng đã bố trí một bà chủ nhà hay kẻ đồng lõa nào đó nhấc máy thay hắn. Chúng ta không có bằng chứng cho thấy Olivia đã ở đấy. Hay ở đâu khác, xin nói là như vậy. Hắn có thể đã giết chết cô ấy từ hai tuần trước. bọn trẻ. Chỉ vì máu trong phòng làm việc của hắn không phải của cô ấy, thực tế điều đó không có nghĩa là cô ấy chưa chết, phải không?”

Tom giơ hai tay lên, bàn tay ngửa về phía Becky.

“Thôi, thôi - tôi tin cô.” Tom thấy mình mỉm cười trước sự sôi nổi của cô. “Cho dù máu đó không phải của cô ấy thì xác cô ấy vẫn đang ở đâu đó - tôi biết - hoặc xác của bất kỳ người không may nào đã chết ở đấy, xin nói là như vậy. Robert có thể đã giết chết cô ấy, có khả năng là cả bọn trẻ nữa, tất cả những đoạn video này cùng chuyện FaceTime vớ vẩn đều có thể nằm trong kế hoạch che mắt rất tinh vi của hắn. Nhưng nếu cô ấy đã chết và chúng ta không có manh mối về việc Robert đang ở đâu, thì tôi chỉ nghĩ được rằng chúng ta có thể đợi tới khi nghe tin báo từ cảnh sát Alderney.”

“À.” Becky ngả người và nghểnh mặt châm chọc. “Ở đây hơi có chút vấn đề, tôi xin lỗi phải nói vậy.”

Tom nhắm mắt lại và lắc đầu. Sắp có chuyện gì đó lộ ra trong vụ án này đây. Anh nhìn Becky và nhướng mày. Cô hơi lúng túng, nhưng vẫn sẽ phải nói cho anh biết.

“Ryan đã nói chuyện với một hạ sĩ quan rất được việc trên đảo, hỏi anh ấy liệu có xác định được bất kỳ người nào mới đến không - những người đã tới đó hai hoặc ba tuần qua. Anh ta quên không nói rằng Olivia và bọn trẻ có thể đã ở đó vào dịp lễ Phục sinh, hoặc có thể thậm chí là tháng Mười năm ngoái. Tôi đã phải gọi lại cho họ và giải thích rõ ràng. Tôi phải nói rằng anh chàng hạ sĩ không quá ấn tượng khi nghe tôi nói rằng rất tiếc chúng ta cần mở rộng mạng lưới hơn về mặt thời gian và họ sẽ phải làm lại quy trình lần nữa. Họ sẽ kiểm tra các trường học, nhưng cái mánh dạy tại nhà rất có thể làm tiêu tan hết cả. Chúng ta sẽ phải đợi, tôi e là như vậy.”

Có kẻ nào đó đang chơi chúng ta. Ý nghĩ ấy cứ luẩn quẩn, Tom nhận ra rằng đây chính là nguyên nhân dẫn đến sự bực tức của anh. Đưa bọn trẻ ra khỏi trường học là chuyện rất có lý nếu Olivia muốn biến mất. Nhưng nó cũng rất đáng tin nếu Robert quyết định bắt cóc tất cả bọn họ và giam cầm, hoặc giết họ.

Hai cánh cửa vào phòng sự vụ bất chợt bật mở, chỉ vừa đủ rộng cho thân hình kềnh càng của Jumbo lọt vào. Tom rất ngạc nhiên khi thấy anh ấy, vì rằng họ thường nhận được các báo cáo qua thư điện tử hoặc điện thoại. Anh cố tìm lại nụ cười tươi rất dễ lan truyền của Jumbo - chỉ là thứ anh thấy cần để làm mình vui lên - nhưng không thấy.

Tom đứng lên và bắt bàn tay hộ pháp của Jumbo. “Sao chúng tôi lại có vinh hạnh thế này, Jumbo?”

Miệng Jumbo nhếch thành một nụ cười, giữa hai lông mày anh ấy có những nếp nhăn sâu hoắm.

“Tôi rất muốn được vui vẻ, Tom. Anh biết mà. Nhưng nhiều lúc, nhất là khi liên quan đến một vụ giết người mà cho tới giờ chúng ta vẫn không chắc chắn, thì thật không vui vẻ gì.”

“Ngồi đi, Jumbo. Nói cho chúng tôi nghe những gì anh biết nào.”

Jumbo vớ lấy ghế của Tom, hơi rít lên khi thả mình lên đó. Becky định nhường cho Tom ghế của cô, nhưng anh phẩy tay và ngồi ghé lên bàn, một chân trên sàn, còn một chân thì đung đưa hờ hững hoàn toàn trái ngược với cảm xúc thật sự của anh. Jumbo nhổm tới trước và đan hai tay vào nhau, ngoảnh đầu hết từ người này sang người kia, như thể quyết định xem liệu họ đã sẵn sàng cho chuyện này chưa.

“Được rồi, thứ nhất. Tôi đã đưa các mẫu máu đi phân tích ADN, như các vị đã biết. Kiểm tra cho thấy đó là máu đàn ông, nhưng chỉ có vậy thôi. Chúng tôi đã kiểm tra hai cậu bé con vì chúng tôi lựa được nhiều mẫu ADN của chúng ở khắp nhà để kiểm tra. Tôi rất mừng được nói rằng kết quả âm tính. Chúng tôi cũng đã kiểm tra Robert Brookes, phòng trường hợp chính anh ta là nạn nhân chứ không phải thủ phạm, vẫn âm tính.”

“Đúng như chúng tôi mong đợi.” Tom nói, nhưng từ nét mặt của Jumbo, anh có thể thấy còn nhiều điều khác nữa.

“Các vị còn nhớ tôi đã nói với các vị chúng tôi tìm thấy một cái thùng dán kín đã cũ trên gác xép hay không? Chủ yếu là giấy tờ viết tay, nhưng tôi không thấy nó có ý nghĩa gì lắm. Rất nhiều con tính phức tạp, các bản in từ một máy tính và vân vân. Chúng tôi đã bố trí người xem xét. Chúng tôi không tin đám giấy tờ ấy có liên quan tới cuộc điều tra của chúng ta, nhưng vẫn sẽ bàn giao lại cho các vị. Tuy nhiên, cái thùng có ghi Dan và cái tên trên chốc tập giấy tờ là Danush Jahander. Chúng tôi đã tìm thấy vài thứ lặt vặt của anh ấy ở đáy thùng - một số có ghi tên anh ấy, một số chỉ là đồ vớ vẩn. Cứ như thể ai đấy đã ôm đồm mọi thứ của anh ấy vào tay.” Jumbo diễn đạt bằng cách dang rộng hai cánh tay rồi kéo vào ngực mình, “Và tống tất cả vào đó.” Anh ấy nói, buông tay xuống.

Tom nhìn Becky. Anh biết tiếp đến sẽ là gì, từ nét mặt của Becky, cô cũng vậy.

“Trong cái thùng, chúng tôi tìm được một đôi găng tay da của đàn ông...” Jumbo nói tiếp, “... khá cũ và đã sờn, xuất xứ từ một công ty ở Iran. Chúng tôi đã tìm cách lấy vài mẫu ADN và chúng tôi đã có được mẫu khớp. ADN trên đôi găng khớp với máu chúng ta tìm thấy trong phòng làm việc. Có vẻ như người chết ở đó là Danush Jahander.”

Mặc dù Tom đã dự đoán được Jumbo sẽ nói điều này khi anh ấy nhắc đến chiếc thùng nhưng vẫn mất một lúc để nghĩ về người thanh niên là trung tâm của cuộc điều tra song lại là người mình chưa từng gặp này. Anh đã thấy lo cho Danush từ lúc họ biết rằng anh ấy đã trở lại liên lạc với Olivia và dùng điện thoại của Sophie để thu xếp một cuộc gặp với Robert. Giờ họ đã xác nhận được rằng máu trong phòng làm việc chính là của anh ấy, điều đó có nghĩa họ sẽ phải mở một kênh điều tra hoàn toàn mới.

“Cảm ơn anh, Jumbo.” Tom nói khẽ. “Anh có chắc rằng lượng máu tràn ra trong căn phòng đó đủ khiến một người tử vong không?”

“Tất cả đã được lau sạch sẽ, cho nên tôi không thể nói chắc lượng máu kia nhiều đến mức nào. Nhưng nó loang ra một diện tích rộng và tôi bảo đảm đó là máu động mạch. Cho nên là chắc chắn. Đã có người chết trong căn phòng đó.” Anh ấy nhìn xuống tay mình, kẹp giữa hai đầu gối, ngừng lại một giây như thể im lặng thừa nhận rằng một mạng người đã bị tước đoạt. Hít một hơi, anh ấy ngẩng lên và nói tiếp. “Còn nữa. Chúng tôi đã đưa hai chiếc xe đi như các vị còn nhớ, chúng tôi đã tìm thấy dấu máu bên trong cốp xe của Robert - và nó khớp với mẫu máu trong phòng làm việc.”

Becky cau mày. “Nếu Jahander mất máu nhiều như thế, thì sẽ không thể chỉ có một dấu vết?”

Jumbo lắc đầu. “Không nhất thiết. Nếu Brookes lót kỹ cốp xe của hắn bằng nhựa - một tấm phủ ngăn nước che đồ đạc trong vườn hay thậm chí là túi lót thùng rác loại tốt - thì vẫn ổn. Phỏng đoán của tôi là người đó đã bị mất máu trong phòng làm việc, căn cứ vào vết máu bắn. Chúng tôi đã có vài phản hồi về chuyện ấy, nhưng tôi vẫn tán thành là động mạch cảnh đã bị cắt. Phía cảnh sát các vị đã tìm thấy một tấm ga giường bị mất, có những sợi bông tìm thấy trong cốp xe. Chúng khớp với tấm ga trải giường trong phòng ngủ lớn.”

“Chết tiệt.” Tom lầm bầm. Nếu cái xác bị mang đi khỏi căn nhà, thì nó hoàn toàn có thể ở bất kỳ chỗ nào lúc này. Nhưng vẫn có gì đó khiến anh thấy băn khoăn.

“Chúng ta đã biết Brookes trở về nhà tối thứ Tư, hoặc chính xác là sáng sớm thứ Năm. Chúng ta chỉ có thể giả định là hắn đã đồng ý gặp Jahander ở đó, hình dung Olivia cũng ở nhà. Có lẽ hắn muốn giải quyết mọi việc một lần cho dứt điểm giữa cả ba người, về lý thuyết khi đó cô ấy đã phải trở về sau kỳ nghỉ. Hoặc có lẽ Jahander đã nói rằng anh ta sẽ đi gặp Olivia để thuyết phục cô ấy rời bỏ hắn, nên Brookes đã trở về để bảo đảm chuyện đó không xảy ra.”

Từ ánh mắt của Becky, Tom có thể thấy rằng cô không chỉ theo kịp mà có lẽ còn vượt trước cả anh.

“Vậy là Robert đã quay về để gặp Danush và giết chết anh ấy.” Cô nói.

“Danush Jahander đã bị sát hại trong phòng làm việc đó,” Tom nói. “Có bằng chứng cho thấy sau đó anh ta được chở đi trong cốp xe của Robert, chúng ta không được quên con dao còn thiếu, mà tôi ngờ là chúng ta sẽ chẳng bao giờ tìm thấy. Robert trở lại Newcastle để dự phiên họp sáng đầu tiên. Người dắt chó đi dạo đã nhìn thấy hắn rời khỏi nhà lúc năm giờ mười lăm sáng hôm đó, vậy nên Robert sẽ không có đủ thời gian mà đi theo đường nhánh phóng xe trở lại Newcastle.”

“Tôi sẽ kiếm một tấm bản đồ để kiểm tra lộ trình khả dĩ của hắn.” Becky nói.

Tom lắc đầu.

“Không cần đâu, Becky. Tôi biết rõ mà. Với thời gian xấp xỉ để hắn lái xe khỏi nhà và thời gian xe hắn trở vào gara ở Newcastle, hắn sẽ phải đi theo lộ trình trực tiếp nhất. Hắn sẽ theo đại lộ M60 tới đại lộ M62 để băng qua Pennines, sau đó lên A1.”

“Chà, chán thật.” Jumbo lầm bầm. Tom đợi anh ấy nói gì thêm. “Thế nếu tôi nói với các vị rằng anh bạn Robert của chúng ta hơi bị ám ảnh với Myra Hindley và Ian Brady thì sao?”

Mắt Tom bắt gặp ánh mắt của Jumbo và chẳng cần phải nói gì. Becky trân trân nhìn hết từ người này sang người kia với nét mặt rất lạ.

“Thôi nào, Becky, rành rành chỗ đó ngay đại lộ M62 và hoàn toàn vắng vẻ vào sáng sớm, vị trí hoàn hảo để vứt bỏ một cái xác phải không?” Jumbo hỏi.

Vì là dân miền nam lại còn trẻ nên rõ ràng Becky phải mất thời gian lâu hơn Tom và Jumbo mới hiểu được.

“Đồng hoang Saddleworth, Becky.” Tom nói, giúp cô thoát ra khỏi trạng thái bối rối. “Hồi những năm Sáu mươi, Brady và Hindley đã giết năm đứa trẻ, bốn trong số đó bị chôn trên đồng hoang, mặc dù có một đứa bé không bao giờ được tìm thấy.”

“Phải rồi. Rất xin lỗi, tôi đã không nghĩ ra.” Becky nói, dáng vẻ hơi bẽn lẽn. “Nhưng hắn có đủ thời gian đào huyệt không?”

Tom lắc đầu. “Tôi e là không.” Anh nói. “Trừ phi anh nói mình đã tìm thấy một lưỡi xẻng bám đầy bùn đất trong lúc tìm kiếm, Jumbo?”

Jumbo nhìn anh.

“Tôi không nghĩ vậy.” Tom nhấc người khỏi bàn và đứng dậy, đút hai tay vào túi quần.

“Tốt hơn cả các anh nên chọn mấy hồ chứa nước đi.” Anh nói, “Bởi vì chúng ta chắc chắn không thể nạo vét hết được đâu.”

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.