Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
•••

❊ ❊ ❊

Tom vẫn chưa quyết định phải nghĩ thế nào về tình huống này. Olivia không nghĩ chồng cô ấy về nhà cho tới ngày mai, nếu xét đến những gì từng xảy ra với họ thì có vẻ nhiều khả năng cô ấy chỉ đơn thuần mang bọn trẻ đi đâu đó mà không nói cho Robert biết. Có lẽ một người bạn đã tới đón cô ấy, mặc dù mọi tư trang của cô ấy vẫn đang còn ở nhà, nhưng Tom không tin là không có nổi một lời giải thích hợp lý. Nhưng phiền phức dường như cứ đeo bám cặp vợ chồng này, theo kinh nghiệm của anh thì đó hiếm khi là một sự trùng hợp.

Nếu Olivia bị bắt cóc, theo phản hồi ban đầu từ cảnh sát Mitchell thì cô ấy chắc chắn phải để kẻ bắt cóc vào được nhà, bởi vì không hề có dấu hiệu đột nhập, cũng chẳng có bằng chứng của một cuộc vật lộn.

“Được rồi anh Brookes, nếu anh không biết được liệu có ai hay điều gì đang làm phiền vợ anh hay không thì chúng ta hãy lần trở lại một chút. Hãy truy ngược mọi việc xảy ra kể từ lần cuối anh nói chuyện với chị ấy. Anh chỉ cần nói một lượt tất cả với tôi thôi. Cảnh sát Mitchell có thể ghi chép lại.”

Robert Brookes ngả đầu ra phần đệm của sô pha và trân trân nhìn bức tranh tĩnh vật trên bức tường đối diện, như thể đang tìm cảm hứng. Tom thấy anh ta hơi lắc đầu và sau đó ngồi thẳng người lên, hơi nhổm về phía trước để đặt hai cánh tay lên đùi.

“Tôi đã nói chuyện với vợ mình sáng nay, như thường lệ. Tôi thậm chí còn không hé răng nói cho cô ấy biết rằng mình sẽ trở về nhà sớm nhằm gây bất ngờ cho cô ấy. Tôi rời Newcastle vào khoảng một giờ chiều và lái thẳng về nhà. Tôi dừng lại đổ xăng, nếu các vị thật sự muốn biết tường tận đến mức ấy, sau đó ghé vào một cửa hàng hoa tươi trên phố cùng vài cửa hàng khác để lựa mua vài thứ quà mừng - một chai rượu vang, vài cuốn truyện tranh cho bọn trẻ.”

Robert đưa những ngón tay phải lùa vào tóc, khiến mái tóc dựng lên tua tủa.

“Tôi trở về đây ngay sau bốn giờ chiều - và các vị có thể hỏi mụ già tọc mạch bên kia đường nếu các vị không tin tôi, bởi vì mụ ấy đã nhìn thấy tôi khi trở về. Lúc nào mụ ấy cũng nhìn ra ngoài cửa sổ. Bà Preston, người ta gọi mụ ấy như thế. Chẳng bao giờ bỏ lỡ sự vụ gì.”

Tom không thể không chú ý đến đôi môi Robert cong lên khi anh ta nói về người hàng xóm của mình. Chắc chắn bà ấy là người họ sẽ cần nói chuyện.

“Tiếp tục đi. Anh thấy gì khi vào tới trong nhà?”

Robert nhìn anh ngơ ngác. “Ý anh là sao?”

“Chậc, tôi cho rằng vợ anh không ở đây. Anh đã làm gì? Anh có gọi cho ai không? Có kiểm tra gì không? Xin hãy kể một lượt cho tôi.”

Gương mặt Robert đỏ bầm lên khi nghe thấy vậy. “Vì Chúa - tôi đã kể tất cả mọi chuyện với đồng nghiệp của anh đây.” Anh ta đưa ngón tay cái qua vai ra dấu đầy khinh bỉ. “Tại sao tôi phải nhắc lại cơ chứ? Sao các vị không ra ngoài tìm kiếm cô ấy đi?”

“Lẽ ra chúng tôi đã ra ngoài tìm kiếm nếu có được ý niệm đầu tiên xem phải bắt đầu từ đâu. Đó là lý do tại sao tôi chỉ cần anh kể cho tôi nghe mọi việc một lần nữa, nếu anh không thấy phiền.”

Robert nhắm mắt lại và mím chặt môi vài giây trước khi tiếp tục kể.

“Tôi vào nhà, gọi to và không nghe thấy tiếng ai trả lời. Rõ ràng...” Anh ta nói với sự nhấn mạnh hơi lớn hơn mức cần thiết. Anh ta dừng lại, nhưng khi Tom chưa kịp phản ứng trước sự kích động đó thì anh ta đã tiếp tục. “Túi xách của Olivia nằm trên bàn. Tôi dốc hết ra, mọi thứ vẫn y nguyên ở đó. Ví, thẻ chi tiêu, điện thoại của cô ấy - thậm chí chùm chìa khóa nhà chết tiệt của cô ấy vẫn còn đây. Tôi kiểm tra gara. Xe cô ấy ở đó. Cô ấy rất thích chiếc xe, tôi không thể hình dung được rằng cô ấy thậm chí dám nghĩ đến chuyện đi đâu đấy mà không có nó. Và rồi, cuối cùng khi nhớ ra việc lấy cặp xách để trong xe và mang lên gác, tôi đã trông thấy máy tính của cô ấy. Đó là tất cả những gì tôi biết. Cô ấy vẫn còn ở đây sáng nay, nhưng giờ cô ấy đã biến mất.”

Và không hề thấy anh nhắc đến lũ trẻ một lần nào, Tom nghĩ.

“Thường chị ấy làm gì vào buổi chiều thứ Sáu? Có lệ thường gì không? Chị ấy có đi mua sắm không? Hay gặp bạn bè uống cà phê? Và còn lũ trẻ thì sao?”

“Bọn trẻ sẽ ở trường. Chúng tan học lúc ba rưỡi và Olivia sẽ lái xe hoặc đi bộ tới đón chúng. Cô ấy không hẹn hò bất kỳ ai cả.”

Lúc Robert Brookes vừa nói xong, thì cánh cửa phòng ăn mở ra. Dường như Becky đã nắm được mấy lời nhận xét cuối cùng của anh ta. Cô liếc nhìn Tom và anh hơi gật đầu với cô.

“Anh Brookes, khi trẻ con mất tích, một trong những việc đầu tiên chúng ta làm là liên hệ với trường học. Chúng tôi không nghĩ việc này cần đợi tới thứ Hai, cho nên chúng tôi đã liên hệ ngay với hiệu trưởng và trao đổi với bà ấy. Các con anh không đến trường hôm nay, phải không anh Brookes?”

Tom quan sát Robert thật chăm chú. Anh không biết chắc việc này sẽ đi đến đâu, nhưng gương mặt Brookes đúng là một bức tranh. Một thớ cơ vặn vẹo trên má anh ta, anh ta đưa một bàn tay xoa xoa chỗ đó, nhưng tình trạng vặn vẹo vẫn không hết.

“Theo lời bà hiệu trưởng Stokes, anh và vợ anh đã quyết định cho lũ trẻ nghỉ học chính khóa từ vài tuần trước. Anh chị đã quyết định cho chúng học tại nhà kể từ nay trở đi. Ngày cuối cùng chúng ở trường là thứ Sáu trước đợt nghỉ giữa học kỳ - chính xác là hai tuần trước. Và không ai nhìn thấy hay nghe nói về chúng kể từ đó.”

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.