Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
21

❊ ❊ ❊

Ngồi đây trên chiếc ghế băng và nhìn các con vui chơi, tôi cảm nhận được niềm hạnh phúc nhỏ nhoi và nhận ra đây là lần đầu tiên mình cảm thấy được thoải mái hạnh phúc kể từ khi mất Dan và hai tháng sau, đến lượt cha mẹ tôi.

Chấp nhận cái chết của cha mẹ là một trong những điều khó khăn nhất tôi phải làm. Tôi vẫn còn nhớ mình đã chửi bới viên cảnh sát điều tra đến hiện trường. Đám cảnh sát đang cố gắng giải thích cho tôi những gì đã xảy ra. Họ nói với tôi đó là một cách ra đi bình yên.

Nhưng họ đều đã nhầm về chuyện đó. Chắc chắn là như vậy.

Họ nói với tôi có một màn hình theo dõi lượng carbon monoxide trong nhà, nhưng rất không may là không có pin trong đó. Có lẽ cha tôi đã lấy pin ra, quên mất chăng?

Điều này chẳng có nghĩa lý gì với tôi cả. Cha tôi dự trữ đủ mọi loại pin trên đời này. Ông ấy bị ám ảnh với những chuyện như thế. Tôi dẫn tay điều tra viên ấy tới xem ngăn kéo cất giữ pin. Tại sao cha lại không thay mấy cục pin chết tiệt đó chứ?

Viên cảnh sát không nghe.

Tôi vẫn nhớ khi khí đã tan hết và căn nhà an toàn, một nữ sĩ quan cảnh sát khá dễ chịu đã bế Jasmine vào gian phòng ngủ trống và đặt nó lên chiếc chiếu mới tinh mà cha mẹ tôi vừa mới mua cho nó làm quà “chào đón tới nhà mới của con”.

Và rồi điện thoại của tôi kêu. Tôi không thể nào nghe, không tài nào nói chuyện được với bất kỳ ai. Tôi không biết mình có thể bật ra những lời này: “Cha mẹ tôi đều đã mất cả rồi.” Tôi biết chắc rằng từng chữ sẽ dính như keo trên miệng tôi.

Viên sĩ quan điều tra đã cầm lấy máy di động của tôi và trả lời cuộc gọi. Tôi không biết anh ấy nói gì, nhưng khi anh ấy trả điện thoại lại cho tôi, tôi nhớ anh ấy đã nói rằng, “Robert Brookes bảo anh ấy đang đến.” Tôi đã quên bẵng mất Robert. Anh ta vẫn đang đợi tôi ở căn hộ. Khi không thấy cha tôi đến cùng với chiếc xe tải mà ông thuê, Robert đã gợi ý tôi hãy lái xe tới nhà họ xem có chuyện gì giữ chân ông ấy không. Tôi đã định gọi điện cho Robert để báo cho anh ta khi nào mình quay về.

Tôi nhớ mình đã cảm thấy có chút nhẹ nhõm vì có một người không phải là cảnh sát biết được chuyện gì đang xảy ra. Tin tức lúc này đã vượt khỏi bốn bức tường, dường như bằng cách nào đó làm cho mọi việc thực tế hơn. Và tôi mừng vì Robert biết những gì đã xảy ra. Tôi không biết rõ anh ta lắm, nhưng kể từ lần đầu anh ta đến xem căn hộ - vào cái ngày nó được rao bán - anh ta đã rất tốt với tôi. Ngay lập tức tôi cảm thấy anh ta thật mạnh mẽ. Tôi nôn nóng đợi anh ta đến, giúp tôi vơi bớt gánh nặng này.

Dường như anh ta phải mất rất lâu mới đến được đó, nhưng anh ta đã nói với tôi rằng mình đã có một chuyến đi với thời gian kỷ lục. Lúc anh ta đến, nhóm điều tra hiện trường vụ án đang sục sạo khắp nơi, nhưng họ không tìm ra bất kỳ điều gì bất thường cả. Không hề có dấu hiệu đột nhập và cũng chẳng có biểu hiện của hành động gian trá, đúng hơn là bằng chứng về số pin bị thiếu.

Một chuyên gia về khí đốt đã đến xem xét kỹ nồi hơi, nhanh chóng chỉ ra một vấn đề. Anh ấy giải thích về tầm quan trọng của ống thông khí để không khí lạnh lọt vào thay thế cho khí đốt bốc lên trong ống khói. Lập tức, tôi bừng tỉnh khỏi trạng thái như thấy ma của mình, sẵn sàng lắng nghe. Tôi cần hiểu rõ chuyện này.

Khi anh ấy chỉ ra rằng ống thông khí dẫn vào nhà đã bị bít lại bằng một khăn tắm cũ, tôi gần như đã nổi khùng.

“Không thể có chuyện đó.” Tôi liên tục hét lên. “Việc gì ông ấy phải làm thế?”

Anh chàng kỹ sư chỉ nói rằng theo những gì anh ấy thấy, tất cả các cửa sổ trong nhà đều lắp ba lớp kính và mọi cửa ra vào, kể cả cửa bên trong, đều gắn bộ phận ngăn gió lùa phía dưới chân cửa. Anh ấy hỏi tôi liệu cha tôi có hơi bị ám ảnh về việc tiết kiệm chi phí hóa đơn không, tôi phải thừa nhận rằng đúng là như vậy. Ống thông khí lạnh là thứ khác hẳn với mọi thứ cha tôi làm để tạo ra môi trường không bị gió lùa vào của ông ấy. Nhưng lẽ nào ông ấy lại ngu ngốc như thế?

Họ đều buồn bã nhìn tôi, Robert choàng tay qua vai tôi. Tôi nhớ mình đã hất anh ta ra với vẻ thất vọng, không muốn được an ủi. Tôi muốn một ai đó tin tôi.

Rõ ràng, không thể chỉ là ống thông khí. Còn có một khớp nối bị hỏng trên đường ống của cái nồi hơi phải thừa nhận là đã cũ rích. Khí đốt độc hại được thoát ra từ đó. Tất cả khiến việc này đều trở thành lỗi của cha tôi.

Tôi nhớ hai chân mình bủn rủn như thể một màn khói đen đã nhấn chìm tôi. Ai đó đón lấy tôi và dìu tôi tới sô pha - tôi không nhớ là ai - nhưng tôi đã cố gắng không sụp xuống bởi vì tôi phải thuyết phục cảnh sát rằng họ đã nhầm.

Lúc đó, tôi đã cảm ơn Chúa về Robert, mặc dù tôi không muốn những cái ôm và sự an ủi từ anh ta. Không phải là lỗi của anh ta làm đám cảnh sát trở nên hoàn toàn vô dụng như vậy. Robert là người duy nhất khiến tôi thấy tỉnh táo, thậm chí giữa những chuyện bấn loạn như thế, anh ta vẫn nhắc nhở tôi cho Jasmine ăn.

Khi tôi thoát khỏi những cuộc tranh cãi, anh ta là người đã thay mặt tôi xin lỗi cảnh sát. Tôi không muốn anh ta làm vậy, nhưng quát mắng họ cũng chẳng đem lại tác dụng gì. Tôi phải chấp nhận là không hề có bằng chứng, dù sao cũng chẳng thể nghĩ ra một người nào muốn cha mẹ tôi chết.

Viên sĩ quan điều tra đã biết có gì đó không ổn. Tôi tin chắc là vậy. Tôi nghe anh ấy nói với các kỹ thuật viên hiện trường. Tôi bước lại cửa phòng giữ đồ nơi họ đang tụ tập, nghe thấy anh ấy yêu cầu họ kiểm tra lại tất cả một lần nữa, để bảo đảm rằng không thể có chuyện ai đó lọt vào nhà. Tôi cho rằng rất có khả năng cha tôi đã bịt kín đường ống thông khí lạnh, nhưng những cục pin lại là chuyện tôi hoàn toàn thấy vô nghĩa. Trừ phi cha tôi đột ngột thay đổi tâm tính hay đang phải chịu chứng Alzheimer giai đoạn đầu.

Cái ý nghĩ ở lại căn nhà đêm hôm đó khiến tôi thấy hoảng sợ. Liệu tôi có ngủ nổi trong căn nhà nơi cha mẹ mình trút hơi thở cuối cùng chỉ vài giờ trước không? Tôi không nghĩ mình làm nổi điều đó. Tôi chẳng bao giờ muốn trở lại căn nhà buồn thương này nữa. Nhưng tôi cũng chẳng còn căn hộ và người bạn tốt nhất của tôi hiện đang ở đâu đó tại Trung Đông, nên tôi chỉ còn biết khuỵu từ tường xuống nền, vòng tay quanh gối và rồi khóc nức nở. Tôi nghe tiếng sĩ quan cảnh sát hỏi Robert liệu anh ta có biết ai có thể giúp tôi không, anh ta nói với sĩ quan điều tra rằng đừng lo. Anh ta sẽ đưa tôi trở về căn hộ - giờ đã là căn hộ của anh ta - và đích thân anh ta sẽ chăm sóc tôi.

Viên cảnh sát có vẻ ngạc nhiên trước việc Robert sẽ làm thế với tôi, có lẽ chính tôi cũng thấy vậy, nếu tôi có thể suy nghĩ thấu đáo. Nhưng lúc đó, điều duy nhất tôi quan tâm là cuộn mình trên giường và tiếp tục khóc lóc, cố gắng kìm nén cơn đau trong lòng, bởi vì nếu như để nó thoát ra, nó sẽ nghiền nát tôi thành từng mảnh. Vì thế tôi để Robert muốn làm gì thì làm. Anh ta đã tỏ ra rất tốt với Jasmine, và còn rất chu đáo. Tôi còn làm được gì khác?

Đầu tiên là Dan, hai tháng sau đó đến lượt cha mẹ tôi. Chẳng có gì ngạc nhiên là tôi hoàn toàn đờ đẫn. Tôi biết ơn Robert. Cảm kích đến mức, sáu tháng sau đấy, khi anh ta hỏi cưới tôi làm vợ, tôi đã nói đồng ý. Đó là một công việc dễ dàng và hiển nhiên nhất tôi từng làm.

Tôi thật ngu ngốc làm sao. Tôi đã rơi thẳng vào cái bẫy của anh ta, cánh cửa lồng sập lại sau lưng tôi.

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.