Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 68 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

❊ ❊ ❊

Họ muốn biết về Robert, để hiểu rõ mối quan hệ của chúng tôi. Tôi biết giải thích với họ như thế nào khi mà chính tôi còn không hình dung nổi? Tất cả những gì tôi biết là Robert đã giải cứu tôi khỏi mọi chuyện vào đúng thời điểm khủng khiếp nhất trong đời. Đầu tiên tôi mất Dan, chỉ hai tháng sau đó, tôi mất đi cha mẹ của mình. Họ đã qua đời.

Cả hai người.

Tôi không biết mình sẽ làm gì nếu lúc đó, Robert không bước vào cuộc đời tôi. Anh ấy là một người thực sự xa lạ đối với tôi khi đấy. Anh ấy chỉ là người mua căn hộ của tôi, nhưng bằng cách nào đó dường như anh ấy hiểu được những gì tôi cần và dẫn dắt tôi vượt qua quãng thời gian tồi tệ nhất đời mình.

Khi Robert chuyển đến căn hộ vào một ngày lạnh cóng, tôi vẫn đang ở đó, đứng trong sảnh với Jaz nằm trong xe đẩy, hòm xiểng đầy xung quanh, chờ cha tôi đến đón. Nhưng hóa ra tôi sẽ chẳng bao giờ còn được gặp lại cha mình nữa.

Robert là người duy nhất dường như biết cần phải làm gì sau đó. Anh ấy cho tôi ở lại trong căn hộ, còn anh ấy thì ở chỗ cũ thêm vài tháng. Anh ấy không hề biết chuyện tôi đang cố gắng tìm một chỗ ở khác, khi cuối cùng cũng phải chuyển đến, anh ấy để chúng tôi sử dụng gian phòng trống trong nhà. Thậm chí anh ấy còn thu xếp lễ tang và việc bán căn nhà gỗ của cha mẹ giúp tôi.

Tôi biết mình cần phải biết ơn, tôi đã làm vậy. Tôi không biết sẽ xoay xở ra sao nếu không có sự giúp đỡ của anh ấy khi đó, nhưng những yêu cầu thầm lặng và liên tục nhằm được công nhận và tôn vinh vì tất cả những gì anh ấy đã làm cho chúng tôi đã dần dần cạn kiệt.

Anh ấy luôn luôn quan sát và nhìn tôi. Thậm chí khi bọn trẻ bày trò và làm cho tôi cười, anh ấy cũng không hề nhìn chúng. Mắt anh ấy luôn dán vào tôi, anh ấy mỉm cười khi tôi mỉm cười. Nếu tôi ra khỏi phòng, anh ấy sẽ dõi theo tôi lúc tôi đi. Tôi có thể cảm nhận được anh ấy đang chăm chú nhìn. Và khi tôi quay lại, anh ấy vẫn đang nhìn cánh cửa như thể đôi mắt anh ấy chưa hề rời khỏi đó.

Đó là lý do tại sao chúng tôi không có bạn bè. Có vài dịp tôi cố gắng giao thiệp với những cặp vợ chồng khác, nhưng ánh mắt Robert chẳng bao giờ rời tôi. Nếu tôi nói chuyện với một phụ nữ, anh ấy sẽ thắc mắc tôi nói những gì và tôi sẽ phải chịu đựng bị thẩm vấn trên đường về nhà cho tới khi thuật lại từng câu từng chữ. Nếu tôi nói chuyện với một người đàn ông, anh ấy sẽ tới bên tôi chỉ trong khoảnh khắc.

Lần đầu tiên sau rất nhiều năm trời, tôi đã mong mỏi được gặp lại Sophie. Cô ấy là người chị em thân thiết nhất mà tôi có, cái kỷ niệm sống động về đôi mắt của cô ấy, tràn đầy nét cười, vụt lóe lên trong tâm trí tôi như một ngọn đèn sáng trắng - hiện ra và tan biến chỉ trong giây lát.

Khi tôi gặp Sophie, cô ấy cuốn tôi vào thế giới của mình và mọi thứ trở nên vui vẻ hơn; cuộc sống chính là cuộc phiêu lưu của chúng tôi. Tôi từng rất nghiêm túc tin tưởng rằng chúng tôi sẽ là bạn bè mãi mãi, nhưng Sophie lại tha thiết muốn gia nhập quân đội, chỉ vài tuần sau khi rời đại học, cô ấy đã lên đường tới Sandhurst để bắt đầu chương trình huấn luyện. Cô ấy đột nhiên không còn là một phần trong cuộc sống hằng ngày của tôi nữa, chẳng ai có thể lấp đầy vị trí của cô ấy.

Vậy là tôi ở đây, một mình, chỉ với một ý nghĩ duy nhất.

Các con tôi đâu rồi?

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.