Tiếng rung phiền phức từ chiếc điện thoại đặt trên bàn kéo Tom bật ra khỏi những ý nghĩ lan man của mình. Anh đang cố tìm xem có hướng đi nào cho vụ việc này không. Nhưng sự bực bội ngay lập tức tan biến khi anh nhìn thấy tên người gọi.
Leo.
“Chào em Leo. Em có thấy anh gọi lúc trước không?”
“Em có, nhưng đó không phải lý do em gọi cho anh giờ này.” Cô ấy trả lờí, giọng nói nhẹ nhàng và ngữ điệu hết sức đơn giản cho thấy rõ đây không phải là cuộc gọi của một phụ nữ dành cho người yêu của mình. “Ít nhất đó cũng không phải là lý do duy nhất.”
Dĩ nhiên là không rồi. Như thế sẽ khiến cô ấy có vẻ luôn hiện diện sẵn sàng. Tom mỉm cười và đợi cô lên tiếng.
“Em e rằng mình vừa nhận được một vài tin không hay cho anh.” Tom nhổm về phía trước và chống hai khuỷu tay lên bàn. Nếu Leo nói có tin không hay thì không thể là gì đó tầm thường.
“Hình như có ai đó đã đột nhập vào nhà anh tối qua.” Cô nói tiếp, ngữ điệu dịu hẳn. “Em rất tiếc, Tom. Em tin chắc anh không cần biết chuyện này. Nhưng mà, theo lời Ellie và Max, hệ thống báo động không hề kêu. Chắc chắn họ sẽ nghe thấy bởi họ luôn để cửa sổ mở khi ngủ. Nửa tiếng trước, họ đã ra ngoài đi đâu đó, khi lái xe qua chỗ của anh, họ nhận thấy một cửa sổ dường như đang để ngỏ, một số giấy tờ cùng những mảnh vỡ khác rơi vương vãi xung quanh. Cho nên họ đã đến xem sao.”
Ellie là chị gái Leo và cô ấy sống ngay bên cạnh căn nhà cuối tuần của Tom ở Cheshire. Cô ấy đã cùng chồng là Max nhiệt tình trông coi căn nhà trong khi Tom lưu lại Manchester, tình trạng dường như là chủ yếu trong khoảng thời gian này.
Leo vẫn chưa nói hết.
“Họ đã gọi cho cảnh sát địa phương; và Steve, đồng sự cũ của anh, đã đến. Có lẽ anh ấy đã quyết định coi đó là công việc của mình khi biết được đó là nhà của ai. Ellie và Max vẫn ở đây, nhưng họ không dám chắc liệu có nên gọi báo chuyện cá nhân trong lúc anh đang bận việc hay không, nên họ nghĩ cần hỏi em trước đã. Và em đã nhận lấy nhiệm vụ báo tin.”
Leo nói đúng. Đây là tất cả những gì Tom cần. Vấn đề không phải là có gì đó đặc biệt giá trị trong căn nhà. Có vài bức vẽ anh trai anh đã mua để đầu tư, nhưng theo như anh biết thì chẳng ai biết anh đang giữ chúng và tin chắc hầu hết mọi người không biết được chúng là thứ gì đó đáng giá nếu như chỉ nhìn chúng.
“Bọn chúng lấy gì rồi, Leo. Max có kiểm tra được một lượt không?”
“Chà chà, thật sự đây mới là chuyện. Anh ấy nói dường như chẳng mất gì - ít nhất là khi nhìn nhanh một lượt khắp nhà. Anh ấy cứ đinh ninh bọn chúng lấy đi thứ gì đó dễ mang vác hơn, như máy chơi iPod của anh, hay món đồ linh tinh gì đấy mang tính công nghệ của anh ở trong phòng làm việc. Nhưng dù rõ ràng bọn chúng đã lọt được vào nhà, có giấy tờ vương vãi khắp mọi chỗ, nhưng chúng bỏ qua tất cả những thứ rành rành ấy.”
“Và hệ thống báo động không hề kêu à?”
“Thấy Ellie và Max nói vậy. Và chắc chắn là họ sẽ nghe thấy. Em biết anh đã cài đặt lúc anh đi, bởi vì em đã ở cùng anh. Max nói với em anh ấy không hề vào bên trong. Anh ấy chỉ làm những gì anh ấy gọi là đi tuần bên ngoài để bảo đảm không có bất kỳ vấn đề gì.”
“Anh không tin hệ thống báo động trục trặc - hàng mới tinh mà. Và anh đâu có chọn một hãng vớ vẩn để lắp đặt.”
“Max băn khoăn không biết anh có mang hồ sơ về một vụ việc nào đó về nhà không, có lẽ đó là những gì chúng tìm kiếm vì dường như chúng chỉ quan tâm đến giấy tờ của anh thôi.”
Điều đó với Tom không có nghĩa lý gì.
“Những lúc dở hơi anh mang tài liệu về nhà, anh luôn mang đi vào ngày hôm sau. Thỉnh thoảng anh cũng có một vài ghi chép riêng, nhưng chẳng có gì hữu ích cho bất kỳ ai khác cả.” Anh ngừng lại để cân nhắc xem mình cần làm gì. “Nghe này, Leo, hôm nay ở đây hơi thất thường. Em có thể giúp anh một việc là gọi lại cho Max và chỉ cần nhờ anh ấy làm ơn trông nom nhà được không? Anh sẽ trao đổi với Steve về hệ thống báo động để xem liệu người của anh ấy có biết tại sao nó không hoạt động không, nhưng anh sẽ không thể về đó cho tới khi vụ việc này rõ ràng hơn một chút.”
“Không sao. Coi như đã xong xuôi. Tạm biệt anh nhé.” Leo đáp lời.
“Đợi một phút, Leo.” Tom cảm thấy hơi hối. Tại sao anh lại cứ luôn là người chủ động cố gắng chứ? “Lúc trước anh gọi để nói rất có khả năng tối nay sẽ phải ở lại muộn, nhưng nếu em không phiền đi chợ mua một ít nguyên liệu, anh sẽ rất vui về nhà nấu cho hai chúng mình một bữa ăn khuya. Em nghĩ sao?”
“Nghe cứ như cả một kế hoạch ấy.” Leo nói bằng đúng ngữ điệu mà cô ấy có khi nói về vụ đột nhập. Tom sẽ rất thích được nghe một giọng điệu vui vẻ, nhưng chí ít nghe giọng cô ấy cũng không tỏ ra chán ngán ý tưởng kia. “Gửi cho em danh sách và em sẽ gặp anh khi em gặp anh.”
“Tốt quá, anh sẽ nhắn cho em khi anh có thời gian. Gặp em sau.”
Tom gác máy, tâm trí quay cuồng khi cứ phải chuyển đổi từ Olivia Brookes, vụ đột nhập vào ngôi nhà của anh và Leonora Harris.