Tom lại len trở vào quán rượu đông nghẹt, mắt anh tìm kiếm Becky Robinson. Anh thấy rất vui khi phát hiện ra vài ngày trước cô đã làm đơn xin được thăng lên ngạch Điều tra viên hình sự thuộc lực lượng ở Greater Manchester, nhưng lại thấy kém vui khi gặp cô. Cô quá gầy gò, đôi mắt như trũng sâu vào gương mặt. Anh băn khoăn không biết liệu mình có cơ hội tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra với cô hôm nay không, bởi vì cho dù đó là chuyện gì đi chăng nữa thì chắc chắn nó cũng tác động đến cô ghê gớm.
Anh từng rất thích khi làm việc với Becky tại London lúc cô là hạ sĩ cảnh sát của anh, nhận thấy cô rất thông minh và mẫn cảm - đúng là tuýp người anh cần trong vụ này. Nhưng anh phải chắc chắn rằng cô sẵn sàng làm thế.
Becky đang đứng cùng những người còn lại trong đội, tay cầm chiếc ly đựng một thứ trông như là nước cam, nhưng cho dù đang mỉm cười thì đôi mắt cô trông vẫn trống rỗng và vô hồn. Tom giơ tay lên, khiến Becky cùng vài người nữa ngoảnh nhìn anh. Anh vẫy gọi Becky lại chỗ mình, cô xoay sang như thể cảm thấy nhẹ nhõm vì được đặt ly của mình xuống chiếc bàn gần nhất. Không ai tỏ ra thất vọng vì anh không ra hiệu với họ.
“Sếp?” Cô nói, hướng đôi mắt đen về phía anh.
“Chúng ta có việc rồi, Becky. Một phụ nữ cùng ba đứa trẻ mất tích khỏi nhà. Tôi sẽ thanh toán đồ uống và kể với cô trên đường đi. Cô thấy ổn chứ?”
“Không hề gì. Sếp có muốn tôi lái xe không?” Becky hỏi, trong khi Tom ra hiệu với người phục vụ quầy rượu, đưa tay làm động tác ký giấy.
“Lời đề nghị được đấy, nhưng thôi, cảm ơn cô.” Tom đáp, nhớ lại vài chuyến đi ê ẩm cả người mình từng có với Becky khi cô cầm lái ở London. “Đi xe tôi đi, sẽ có người đưa cô về khi chúng ta xong việc.”
Họ im lặng băng qua đường về phía bãi đỗ xe. Tom bấm điều khiển xe, đợi cho tới khi cả hai đều đã thắt đai an toàn và động cơ khởi động mới lên tiếng. Anh liếc sang phía cô nhưng cô đang nhìn thẳng về phía trước, rõ ràng đang cố tránh tiếp xúc bằng mắt. Thế này rất khác thường.
“Becky, cô biết là tôi đã rất vui khi cô nộp đơn xin đến làm ở Manchester, càng vui hơn khi cô được tiếp nhận. Đã có sự phản đối quyết liệt, như chúng ta đều biết thì dạo này, không phải lúc nào cũng dễ xin chuyển được. Nhưng thật sự có chuyện gì vậy? Cô không còn là cô trước đây nữa, trông cô như thể đã bị ai đó ngược đãi, nếu cô không cảm thấy phật ý khi tôi nói như vậy.”
“Rất cảm ơn sếp.” Becky nói, ít nhất vẫn thấp thoáng một nụ cười, Tom cảm nhận được một chút căng thẳng dọc theo sống lưng cô đã dịu đi. “Nhưng tôi ổn. Rất mừng được rời khỏi London, tôi thật sự không muốn nói về chuyện đó. Kể cả với anh. Nếu có ảnh hưởng đến công việc của tôi, xin anh cứ nói, sếp à, còn không chúng ta không cần đề cập đến chuyện này nữa. Chẳng ai khác biết được tôi trước kia ra sao, nên có lẽ họ nghĩ tôi vẫn luôn là kẻ khốn khổ như thế này. Tôi thấy cứ nên để vậy đi.”
Tom chậm rãi gật đầu, cho xe ra khỏi bãi đậu, hướng về phía nhà của gia đình Brookes. Anh biết cái cảm giác ấy, nếu cô không muốn kể với anh, anh sẽ để yên như vậy.
“Được rồi, tôi hy vọng cô nhận ra mình có thể kể với tôi bất kỳ lúc nào cô muốn. Cô biết tôi sẽ chẳng bao giờ nhắc lại một lời mà. Mà nhân thể, khi chỉ có riêng chúng ta với nhau, cứ gọi tôi là Tom được rồi. Cô không cần phải trịnh trọng với tôi làm gì.”
“Vâng, tôi hiểu. Giờ anh sẽ kể với tôi về vụ việc chứ?” Cô ấy hỏi, cái phần bản ngã hơi có phần xấc xược xưa kia của cô ấy thoáng hiện trở lại.
Trong lúc lái xe, Tom kể cho cô ấy mọi điều Philippa nói với mình về việc Robert Brookes biến mất hai năm trước, sau đó kể một lượt với cô tất cả những gì anh nhớ được về cuộc gặp mặt đầu tiên với Olivia Brookes gần chín năm về trước.
“Tôi biết lúc đó trực giác còn nói với tôi một chuyện gì đó nữa, nhưng tôi không thể nhớ chính xác nó là gì. Tôi đi cùng Ryan và cậu ta chỉ thẩm vấn qua một lượt như học vẹt, thậm chí còn không cố gắng đào sâu hơn khi có cơ hội nữa.”
“Anh nói Ryan, có phải muốn nhắc đến Ryan của chúng ta - Ryan Tippetts phải không?”
Tom gật đầu một cái.
“Ôi, chết tiệt. Cô gái tội nghiệp.”
Rõ ràng Becky không mất nhiều thời gian để đánh giá về Ryan.
“Vậy anh nghĩ chuyện gì đã xảy ra với anh chàng bạn trai khi đó?” Becky hỏi.
“Tôi không biết. Lần cuối cùng chúng tôi nghe được tin tức là có bằng chứng rằng anh ta đã đặt vé một chuyến bay, cho nên chúng tôi chỉ có thể giả định anh ta đã rời khỏi đất nước.”
Cả hai người cùng im lặng một lúc. Nói Olivia quẫn trí trước việc bạn trai mình biến mất sẽ không hoàn toàn truyền tải hết được cú sốc và nỗi sợ hãi mà cô gái kia dường như đã phải trải qua. Bất kỳ người phụ nữ nào bị bạn trai bỏ roi, để lại cô ấy cùng một đứa bé mới sinh, đều rất có thể bị quẫn trí, nhưng với Tom dường như còn hơn thế.
“Đó chỉ là khởi đầu thôi.” Anh nói tiếp. “Hai tháng sau, cả cha mẹ cô ấy cũng qua đời, cô ấy chính là người phát hiện ra họ.”
Tom còn nhớ y nguyên hình ảnh một Olivia cuồng loạn khi cô gào thét nhắc đi nhắc lại rằng đó không thể là một tai nạn được. Nhưng cho dù rất cố gắng, họ vẫn không sao tìm thấy bằng chứng về một vụ án nào cả. Họ thậm chí còn nghi ngờ cả anh chàng bạn trai đã mất tích. Anh ta đang theo học một bằng Tiến sĩ về công trình, có lẽ - chỉ là có lẽ thôi - tất cả đều là một âm mưu tinh quái nhằm chiếm đoạt tiền bảo hiểm.
“Như vậy, nếu tôi hiểu đúng vụ này thì anh chàng bạn trai kia đã bỏ trốn. Cha mẹ được phát hiện là đã chết. Người chồng tương lai xuất hiện giải cứu. Bảy năm sau anh ta bỏ đi cùng lũ trẻ. Cô ấy bảo anh ta đã nói dối về nơi họ sẽ đến - vậy cô ấy nghĩ gì? Rằng anh ta định bắt cóc chúng à?”
“Tôi không biết. Philippa nghĩ trong chuyện này, có gì đó rất kỳ cục.”
“Vậy nếu âm mưu bắt cóc của anh ta không thành hai năm trước, thì liệu đây có phải lần thứ hai anh ta ra tay không, chỉ cần thêm một chút mánh lới thôi?”
Tom liếc nhìn Becky, hai mày nhướng lên. “Tiếp tục đi.” Anh nói.
“Chậc, nếu thật sự anh ta rất muốn bọn trẻ hai năm trước, lần này anh ta có thể tiễn cô ấy đi chơi, bắt cóc bọn trẻ lần nữa - đem giấu chúng đâu đó. Anh ta có hai năm để lên kế hoạch cơ mà.”
Điện thoại của Tom ngắt ngang họ vừa đúng lúc, trước khi lời nhận định hoàn chỉnh, anh bấm màn hình trên bảng điều khiển để trả lời. Một giọng nói vang khắp xe qua hệ thống loa kết nối Bluetooth.
“Đội trưởng Douglas phải không?” Đó là giọng nói cộc lốc của viên hạ sĩ cảnh sát trực ban.
“Tôi đây.” Tom trả lời.
“Vừa có một cuộc gọi từ cảnh sát Mitchell, đang ở nhà Brookes cùng với ông bố Robert Brookes. Tôi đoán lúc này sếp đang trên đường tới đó?”
“Đúng vậy. Chúng tôi sẽ tới đó trong khoảng 10 phút nữa. Có chuyện gì à?”
“Chà, có lẽ vậy. Rất kỳ quặc. Cảnh sát Mitchell đang tiến hành lấy thông tin vào bản khai báo mất tích, anh ấy hỏi xin ông bố vài cái ảnh của bọn trẻ. Việc thường tình thôi. Anh ấy nói tay Brookes đi đến chỗ tủ lấy vài tấm, nhưng hộp ảnh trống không. Anh ta nghĩ rằng vợ mình có lẽ đã chuyển đi, nhưng để cho thuận tiện, anh ta nói sẽ in một tấm từ máy tính. Nhưng cũng không hề có, chẳng có chút dấu vết gì rằng từng có tấm ảnh nào trong đó - kể cả trong thùng rác. Chẳng có gì cả. Điện thoại của anh ta cũng vậy. Điện thoại của vợ anh ta cũng thế, dù nó vẫn còn trong túi xách cô ấy. Theo lời tay Brookes này thì, không hề có lấy một tấm hình vợ anh ta và bất kỳ đứa con nào trong nhà anh ta cả.”