Becky không biết phải nói gì với Olivia. Đã được hai tiếng đồng hồ kể từ lúc Robert bắt bọn trẻ, chẳng có ai nhìn thấy họ. Olivia đang ngồi phía sau xe, đầu cô ấy tựa vào cửa sổ, nước mắt tuôn trào trên hai má. Nhưng cô ấy không hề nói gì cả.
“Olivia, tôi không hình dung được chị cảm thấy thế nào, nhưng ít nhất chúng tôi có thể khá chắc chắn rằng chưa có chuyện gì xảy ra với bọn trẻ đâu. Chúng ta sẽ biết liệu có đúng vậy không. Các vách đá đều có người đang tìm kiếm các cháu chỉ vài phút sau khi Robert đưa chúng đi. Chúng ta sẽ tìm thấy các con của chị thôi.”
Becky liếc nhìn Tom, biết rằng anh rất ghét người ta hứa hẹn những điều họ không biết mình có thể giữ lời. Nhưng anh chỉ gật đầu với cô, môi trên mím chặt giữa hai hàm răng.
Ngay phía trước, Becky nhìn thấy có dấu hiệu chuyển động và ngồi thẳng người hơn trên ghế. Họ đỗ xe trên bãi cỏ, gần vách đá để có thể an toàn tiếp cận. Olivia hẳn đã cảm nhận được gì đó, bởi vì đầu cô ấy nhấc ra khỏi cửa sổ và rồi nhổm qua vai Becky.
“Có chuyện gì vậy?” Cô ấy hỏi, giọng tràn đầy hy vọng.
“Tôi nghĩ mình đã nhìn thấy gì đó, nhưng có lẽ chỉ là một con thỏ.” Becky nói. Song không phải. Cô có thể thoáng thấy đỉnh đầu ai đó đang men theo lối mòn vách đá đi lên từ bên dưới.
Olivia bật ra sau, mò tìm tay nắm cửa.
“Ồ!” Tom nói. “Khoan đã, Olivia. Nếu đấy là Robert, chúng ta cần phải thật bình tĩnh. Chớ làm anh ta nhảy xuống hoặc phản ứng nhanh chóng. Anh ta gần mép núi hơn chúng ta nhiều đấy.”
Lối mòn ngoằn ngoèo đi lên phía họ từ bên dưới có những chỗ nổi ụ lên cùng nhiều đoạn rẽ, tất cả những gì họ nhìn thấy là một cái đỉnh đầu cứ vài giây lại loáng thoáng hiện ra.
Một tiếng rên từ phía sau xe và những tiếng nín thở cuối cùng được xả ra khi họ nhận ra đó là Ray, đang rảo chân tiến về phía họ. Không đủ nhanh để cho thấy đó là tin tốt lành, cũng không đủ chậm để nghĩ là tin xấu.
Lúc Ray đến chỗ xe, mặt mũi anh ấy đỏ bừng vì gắng sức, Tom và Becky mở cửa nhảy ra, rồi quay lại giúp Olivia ra ngoài khi cô ấy vẫn đang bị đai an toàn giữ chặt bên trong. Becky phấn khởi được hít thở bầu không khí trong lành và có cơ hội duỗi chân cẳng. Một làn gió mạnh thổi không khí biển sạch sẽ vào buồng phổi của cô và cô hít một hơi dài.
“Có tin gì không?” Tom hỏi, Olivia đầy lo lắng ngó Ray đăm đăm bằng đôi mắt sưng mọng vì khóc, theo Becky nghi ngờ, là do vẫn còn đau ở đầu.
“Không thấy anh ta trên các lối mòn lên vách đá. Chúng tôi chắc chắn là mình có thể sẽ phát hiện ra ngay. Chúng tôi chỉ nghĩ là anh ta đã núp vào đâu đó.”
Becky nhìn quanh mình. Tất cả những gì cô thấy là vùng ngoại thị trải rộng.
Ray diễn giải chính xác ánh mắt của cô. “Không hoàn toàn đơn giản như chúng ta tưởng đâu. Chỗ này lỗ chỗ rất nhiều hầm trú ẩn từ thời chiến, còn có những pháo đài cổ nữa. Đoạn đường chạy trốn đầu tiên của Brookes đi qua vài ngôi nhà có lẽ đang bỏ không vào thời điểm này trong năm, cho nên có thể anh ta đã đột nhập vào trong. Thậm chí mấy ngôi nhà đó chẳng hề khóa. Chúng tôi đang bắt đầu tìm kiếm một cách hệ thống, nhưng rất tiếc; chúng ta sẽ cần phải kiên nhẫn. Chị có thể cho tôi biết các cháu mặc gì không, chị Brookes? Biết được màu sắc chúng ta cần tìm kiếm cũng có thể giúp ích.”
Trong lúc Olivia đang mô tả áo phông màu xanh dương và quần soóc kẻ sọc cùng màu của Jasmine thì Becky ngoảnh nhìn ra phía biển. Hành động tiếp theo của Robert sẽ là gì? Làm sao họ có thể dụ được anh ta ra khỏi chỗ nấp đây? vẫn còn nhiều tiếng nữa trời mới tối, vậy anh ta hy vọng chuyện gì sẽ xảy ra?
Có tiếng lạo xạo từ bộ đàm của Ray phía sau cô, anh ấy vồ lấy.
“Cáỉ gì?” Ray quát to, Becky quay phắt lại nhìn anh ấy. Dấu vết lo lắng hằn sâu trên đôi lông mày của anh ấy. “Làm thế quái nào anh ta mò tới tận đó được?” Ray hấp tấp chạy về phía xe, tất cả bọn họ bám theo. “Gọi cho Ed và bảo anh ấy cho nhóm mình chuyển hướng - nhưng khéo léo thôi. Đừng xông vào. Hiểu chứ?”
Ray tiến về phía ghế lái, Becky leo lên phía sau cùng với Olivia. Không ai nói gì, sợ làm Ray mất tập trung khi lái xe ở gần mép vách đá. Becky cảm thấy Olivia đang chìa bàn tay về phía cô, bàn tay cô ấy lạnh như một tảng băng, cô ấy siết chặt xương ngón tay Becky cho tới khi cảm giác nó tựa hồ sắp gãy rời. Ray đánh xe lên lối mòn và bật còi hụ.
“Đừng lo - tôi sẽ tắt thứ này đi khi chúng ta đến gần. Chúng ta đi nhầm rồi. Có vẻ anh ta đã rẽ một lối khác khi ra khỏi khu vườn, không hề biết rõ hòn đảo như tôi tưởng. Địa hình ở đây khá bằng phẳng trong vòng một dặm xung quanh - chủ yếu là bãi biển. Chúng tôi đã cử vài người tới hướng đó, nhưng chắc chắn anh ta sẽ phải ẩn núp đôi chút bởi vì không ai nhìn thấy họ cả. Xuồng cứu sinh đã phát hiện ra anh ta đang ở phía trên pháo đài Clonque.”
Olivia như thở hắt ra. “Tôi biết pháo đài đó. Nó ở dưới biển phải không? Chỉ có một bờ đường đắp cao dẫn tới đó, nên nó nằm ngang mực nước biển.”
Becky đột nhiên hiểu ra suy nghĩ của Olivia. Nếu ngang mực nước biển thì sẽ rất an toàn.
“Pháo đài trên mực nước biển, nhưng họ sẽ không ở đó. Họ đang ở cao hơn. Trên vách núi.”