Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 68 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2

❊ ❊ ❊

Tom Douglas uể oải đứng lên khỏi bàn làm việc và duỗi hai cánh tay trên đầu. Kể từ khi sếp của anh, Chánh Thanh tra hình sự* James Sinclair, về hưu sớm vì lý do sức khỏe, thì chuyện làm việc ở Sở Cảnh sát Thủ đô* cũng không còn như trước. Sếp mới rất tốt, nhưng có quá nhiều điều ở ông ấy mà Tom không thích. Và vấn đề không chỉ là ông ấy kiểm soát lương bổng bằng một cây gậy sắt. Mà là công việc của ông ấy. Đối với Tom, có vẻ ngài tân Chánh Thanh tra hình sự muốn giải quyết tội phạm bằng quân số, tựa hồ có thể áp dụng một công thức kỳ diệu theo một bộ tiêu chí đã định trước vậy.

Nguyên bản: Detective Chief Superintendent. Trong hệ thống cảnh sát Anh, chức danh Chief Superintendent chỉ Chánh thanh tra và có thêm tiếp đầu ngữ Detective nếu những nhân viên này trực thuộc bộ phận điều tra tội phạm hình sự (Criminal Investigation Department). Tiếp đầu ngữ Detective này cho biết họ là những cảnh sát đã trải qua khóa huấn luyện nghiệp vụ điều tra xét hỏi. Do sự khác biệt về hệ thống chức danh cảnh sát giữa Việt Nam và Anh nên ở đây tạm dịch Detective Chief Superintendent là “Chánh Thanh tra hình sự”. (Trừ những chỗ được chỉ rõ, các chú thích trong bản dịch này đều là của dịch giả).

Nguyên bản: The Met, tên gọi tắt không chính thức của Metropolitan Police Service (MPS). Đây là lực lượng cảnh sát chịu trách nhiệm thực thi pháp luật tại khu vực London Mở rộng (Greater London). The Met còn đảm nhận nhiều trách nhiệm ở cấp quốc gia, như điều phối và giải quyết các vấn đề chống khủng bố, bảo vệ Hoàng gia Anh cùng các nhân vật cao cấp trong Chính phủ. Trong bản dịch này, cơ quan này được dịch gọn là “Sở Cảnh sát”.

Lúc đầu, Tom nhận một công việc ở Sở Cảnh sát để được gần cạnh con gái mình, Lucy. Vợ cũ của anh, Kate, đã chuyển lên London sau khi họ ly hôn, anh đã làm theo. Theo nhiều khía cạnh, đây là công việc mà anh hằng mơ ước, nhưng với anh, cuộc sống ở London không còn nhiều điều hấp dẫn nữa. Kate đã mang Lucy trở lại vùng Tây Bắc sau khi mối quan hệ mới của cô ấy đổ vỡ, vậy nên chẳng còn gì giữ chân Tom ở đây và lại một lần nữa, anh để mất Lucy.

Anh vớ lấy chiếc áo khoác da vắt ở lưng ghế và nhặt chùm chìa khóa của mình. Chỉ còn vài dấu hiệu của sự sống vào cái giờ muộn màng như thế này, mặc dù sức cám dỗ từ căn hộ vô hồn của anh hoàn toàn chẳng hấp dẫn nhưng anh thật sự cần ngủ một chút. Và chút thức ăn nữa; ít nhất anh có lẽ vẫn yêu thích nấu nướng. Anh bắt đầu nghĩ xem mình có thể chuẩn bị gì cho bữa khuya muộn.

Khi đưa tay tắt công tắc đèn bàn, thì điện thoại của Tom bắt đầu đổ chuông. Anh trân trối nhìn ống nghe một lúc đầy do dự, nhưng anh biết mình phải trả lời cuộc gọi kia - bởi anh chưa bao giờ từ chối nổi một chiếc điện thoại đang đổ chuông.

“Đội trưởng điều tra hình sự* Douglas đây.”

Nguyên bản: Detective Chief Inspector, chức danh dưới Detective Chief Superintendent (Chánh thanh tra hình sự) và Detective Superintendent (Thanh tra hình sự). Inspector thường được dịch là thanh tra hoặc điều tra viên; để dễ phân biệt, chúng tôi chọn dịch là điều tra viên. Chức danh Detective Chief Inspector của Tom Douglas tạm dịch là “Đội trưởng điều tra hình sự”.

“Tom, thật mừng khi gọi được cho anh. Philippa Stanley đây. Tôi có thể trao đổi chút thông tin không, nếu như anh có một phút.”

Ngay khi cô ấy nhắc đến tên mình, Tom đã biết anh sẽ có một cuộc trò chuyện dài đằng đẵng, vậy nên anh kéo ghế và ngồi xuống, thảy áo khoác lẫn chìa khóa trở lại bàn. Philippa từng là một điều tra viên trong đội của anh trước lúc anh rời khỏi Manchester, cô ấy đã leo được lên đứng ngang hàng với cấp bậc Đội trưởng điều tra hình sự của anh. Chẳng có gì ngăn cản được cô ây. Cô ấy đang thênh thang tiến lên dần tới đỉnh.

“Chào Philippa. Rất vui khi nhận được tin tức từ cô. Tôi có thể làm gì cho cô?” Anh hỏi.

“Tôi cần đánh thức não bộ của anh về một vụ án ngày trước - thực tế là bảy năm rồi. Hẳn nhiên lúc đó anh đang đi nhờ xe cảnh sát Ryan Tippetts về nhà, nhưng anh ta đã phải chuyển hướng đi giải quyết chuyện của một phụ nữ tên là Olivia Hunt, người đã từng thông báo bạn trai của mình bị mất tích.”

Tom biết với Philippa sẽ không có chuyện gọi điện tâm sự thân mật - cô ấy chỉ toàn nói về công việc. Anh có thể hình dung ra cô ấy rõ mồn một. Cô ấy sẽ mặc đúng bộ “đồng phục” như thường lệ: Một chiếc áo choàng trắng hở cổ, không để lộ khe ngực quá nhiều, một chiếc váy màu xanh hải quân suôn và đôi giày thanh lịch nhưng thời thượng - loại mẹ anh sẽ gọi là giày cao gót. Mái tóc đen cắt ngắn của cô ấy sẽ bóng láng và được vén ra sau tai, không hề trang điểm ngoài chút son môi phơn phớt. Trông cô ấy luôn gọn gàng và nữ tính đến hoàn hảo, nhưng bất kỳ sức hấp dẫn giới tính nào cô ấy có thể có đều bị lấn át bởi thái độ độc đoán của cô ấy.

“Thật lạ là tôi vẫn còn nhớ rõ. Phải. Tôi quên mất tên rồi, nhưng nếu đúng là vụ tôi đang nghĩ đến thì cô ta có một đứa con nhỏ khóc nhèo nhẽo, cô ta cứ khăng khăng rằng có chuyện gì đó đã xảy ra với bạn trai của mình. Khi Ryan biết anh chàng bị mất tích là một tín đồ Hồi giáo, anh ấy coi như đây chính là lời đáp cho mọi chuyện. Theo quan điểm của anh ấy, chúng ta buộc phải tìm kiếm một gã bị nện ở một ngõ phố nào đó - dĩ nhiên chúng ta không làm vậy. Tôi đã mắng cho anh ta một trận nên thân vì thái độ của anh ta, xin lỗi cô gái kia. Cô cần biết gì nào?”

“Tôi cần biết ấn tượng của anh về cô ta - cô gái ấy.” Philippa trả lời.

“Tại sao thế? Có chuyện gì vậy?” Tom hỏi. Chuyện xảy ra cách đây đã lâu và hồ sơ còn lưu giữ tất cả mọi chi tiết, nhưng Philippa sẽ chẳng hỏi gì mà không có lý do.

“Tôi sẽ nói rõ - tôi không muốn làm rối nhận định của anh. Cứ nói cho tôi biết những gì anh còn nhớ, rồi tôi sẽ giải thích tại sao mình muốn biết. Tôi đã tìm cách nói chuyện với Ryan về vụ này. Giờ anh ta là một cảnh sát hình sự, mặc dù có Chúa mới biết ai đưa ra cái quyết định lạ lùng đó. Anh chàng có quan điểm thổi phồng quá đáng về sự xuất chúng chưa hề được thừa nhận của mình, thế nhưng anh ta vẫn vô dụng một cách tệ hại như xưa. Tôi nghĩ có lẽ tôi muốn nghe một chút phán đoán từ anh hơn.”

Tom không chắc liệu đây có phải là Philippa đang phê bình anh bằng lời khen nhẹ nhàng hay không, nhưng anh quyết định bỏ qua bởi vì đây không phải vụ việc Tom có thể quên được một cách nhanh chóng. Không phải vì đêm đó rất khác biệt - mà bởi những gì đã xảy ra sau đấy.

“Như tôi đã nói, lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khi cô ấy gọi điện tới vì bạn trai cô ấy - một anh chàng người Iran, tôi nghĩ vậy - không thấy trở về nhà. Dù lúc đó vẫn còn chưa muộn, nên chúng tôi nghĩ rằng có thể anh ta chỉ mò tới quán rượu và sẽ xuất hiện khi đã sang ngày mới với vẻ bẽn lẽn và hối lỗi. Nhưng anh chàng bạn trai rất nghiêm túc với các quy định cấm uống rượu theo tôn giáo của mình, đương nhiên rồi, vậy nên cô gái vốn đã biết không thể có chuyện này. Chúng tôi vào sổ trường hợp của anh ta là mất tích, nhưng sau khi tìm hiểu, chúng tôi thấy có một số giao dịch trên thẻ tín dụng của anh ta. Anh ta đã mua một vé tàu hỏa từ Manchester đi London, đặt chuyến bay đi Úc vào tối muộn hôm đó. Anh ta cũng gửi cho cô ấy một tin nhắn mà tôi nghĩ là để nói rằng mình xin lỗi. Tin nhắn được chuyển từ đâu đó quanh Heathrow. Cô có thể kiểm tra chi tiết ấy. Hình như tôi nhớ anh ta đã không lên chuyến bay đã đặt - nhưng anh ta mua một vé mở nên có thể đi bất kỳ lúc nào, một khi Olivia nghe tin từ anh ta, chẳng còn lý do gì để theo đuổi vụ việc nữa.”

“Tất cả đều khớp với những gì chúng ta có trong hồ sơ. Trí nhớ tốt đấy, Tom.”

“Chà.” Tom cười trả lời, “Tôi không nghĩ mình nhớ được vụ đó rành rẽ nếu như vài tháng sau cô ấy không trở thành vụ án của tôi lần nữa. Tôi chắc là cô đã biết chuyện gì xảy ra tiếp theo rồi nhỉ?”

“Tôi đã đọc hồ sơ, nhưng anh cứ kể tôi nghe đi.”

Tom ngừng lại. Giờ anh có thể hình dung ra Olivia Hunt - vẻ sầu não trên gương mặt lấm lem nước mắt của cô ấy khiến toàn bộ ý tưởng điều tra cô ấy dường như trở nên thật kỳ quặc, nhưng cũng là việc tất yếu.

“Cô ấy đã bán căn hộ của mình và định chuyển đến sống cùng cha mẹ - bởi vì cần phải thế theo tôi nghĩ, chứ không phải muốn vậy. Nhưng tới ngày chuyển nhà, cô ấy đã phải lái xe tới nhà cha mẹ nhằm tìm hiểu xem tại sao cha và chiếc xe tải mà họ thuê để chuyển đồ đạc cho cô ấy lại chậm trễ như vậy, để rồi phát hiện ra cả cha và mẹ đều đã chết trên giường. Hóa ra là nhiễm độc khí carbon monoxide từ một cái nồi hơi bị lỗi và đường ống khí bị tắc. Chúng tôi đã điều tra vụ việc, theo dõi Olivia rất kỹ. Có vẻ như việc mất đi bạn trai và cả cha mẹ trong khoảng thời gian chỉ vài tháng không phải chuyện bình thường - đặc biệt khi người bạn trai đã trả một khoản đặt cọc lớn cho căn hộ và để nó mang tên cô ấy, đồng thời cô ấy lại là người duy nhất thừa hưởng di chúc của cha mẹ. Văn phòng Ngoại giao đã cố lần ra dấu vết gia đình anh bạn trai - tôi nghĩ tên anh ta là Dan nhỉ?”

“Danush Jahander.” Philippa ngắt lời.

“Phải, đúng rồi. Họ muốn tìm hiểu xem liệu gia đình có nghe tin tức gì về anh ta hay không. Việc này chẳng hề dễ dàng đối với mối quan hệ giữa Anh và Iran thời điểm ấy, nên tôi không nghĩ họ tìm được gì cả. Olivia đã rất sốc vì bạn trai đá cô ấy, để lại cô ấy cùng với đứa con nhỏ, nhưng cô ấy chỉ hoàn toàn suy sụp khi cha mẹ qua đời. Cô ấy nói cha mình mắc chứng hoang tưởng về vấn đề an toàn, một tai nạn như thế thật vô lý.”

“Nhưng có chứng minh được gì đâu - cho dù là chống lại cô ta hay bất kỳ ai khác.”

“Đúng vậy.” Tom nói. “Đó dường như chỉ là một tai nạn thảm khốc. Olivia cực kỳ đau khổ. Cô ấy đã hoàn tất việc bán căn hộ của mình ngay buổi sáng hôm đó, nhưng cũng không thể ở lại nhà cha mẹ - cô ấy không muốn thế. Cô ấy còn phải lo cho đứa bé, tôi nhớ rằng người mua căn hộ của cô ấy đã đề xuất cho cô ấy ở lại. Anh ta có một chỗ khác để ở, nên tôi nghĩ anh ta đã cho cô ấy chuyển vào ở như cũ. Nhưng tôi không nhớ được gì nhiều về anh ta.”

“Tên anh ta là Robert Brookes. Cuối cùng thì anh ta đã cưới cô ta.”

“Ái chà, vậy chuyện cũng có kết cục tốt đẹp đấy chứ.” Tom mỉm cười nói. “Nhưng tất cả những thông tin này đều nằm trong hồ sơ. Tôi có thể giúp gì được nhỉ?”

“Tôi cần biết anh nghĩ gì. Không phải những điều bằng chứng gợi ra, mà là anh nghĩ gì về Olivia - anh tin cô ta được bao nhiêu, anh nghĩ cô ta có thể diễn đạt đến mức nào.”

“Được thôi, nhưng cô sẽ phải nói cho tôi biết lý do tại sao.” Tom trả lời.

“Bởi vì giờ tôi đang ở chỗ cô ta. Lần này là chồng cô ta - Robert Brookes - biệt tăm, ba đứa con của cô ta cũng vậy.”

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.