Với Becky, có vẻ như họ đã biết được rất nhiều, đồng thời cũng chẳng biết gì cả. Họ đã hỏi Robert Brookes thêm nửa tiếng đồng hồ nữa về mọi việc từ địa điểm hội nghị cho tới cuộc trò chuyện của anh ta với Olivia sáng hôm đó, chẳng còn gì ngoài một danh sách những người có thể xác thực rằng Robert có mặt tại Newcastle.
Cô ngó sang Tom khi anh đang trao đổi các thông tin liên hệ với Robert Brookes, không thể không so sánh hai người đàn ông kia với nhau. Phong thái điềm tĩnh và thư thái của Tom càng tương phản hơn với hành vi nhấp nhổm của Robert. Ánh mắt bồn chồn và chấp chới, anh ta liên tục nhìn từ người này sang người kia mà không nhìn vào mắt họ, lộ rõ vẻ đang rất mất bình tĩnh.
Cảnh sát Mitchell thò đầu vào cửa và vì không muốn làm phiền Tom, Becky đi tới để xem anh ta đã tìm thấy những gì.
“Đội trưởng Douglas giao cho tôi kiểm tra các thùng rác.” Anh ta giải thích. “Sọt rác trong bếp không có gì, có vẻ đã được dọn sạch và tẩy uế, căn cứ vào mùi của nó. Cho nên tôi đã phải ngó vào thùng rác. Nhưng cũng chẳng có gì cả, ngoại trừ hai thứ. Một túi giấy hiệu John Lewis, hoàn toàn trống rỗng bên trong, nó đây.”
Cảnh sát Mitchell giở một cuộn giấy rộng và trải ra trên bàn bếp.
“Tôi nghĩ nó từng ở trên tường, bởi vì chỗ rách ở góc khớp với mẩu giấy dính trên chiếc đinh ghim.”
Becky nhìn biểu đồ và móc điện thoại ra, nghĩ rằng chụp vài tấm ảnh có thể là một ý tưởng hay ho.
“Giống như một kế hoạch gì đó.” Cảnh sát Mitchell nói.
Một kế hoạch gì đó còn là nói bớt so với thực tế. Diện tích hai mét rộng nhân một mét cao, đây là thời gian biểu với tần suất nửa tiếng một cho tất cả các ngày trong tháng qua, một bảng còn trống cho tháng tới, Becky cúi xuống, chăm chú xem thật kỹ. Mức độ chi tiết có dao động. “3.20 chiều - đi đón các con ở trường. 3.40 chiều - từ trường về nhà cùng các con.” Đây là đầu mục cuối cùng, cho chính ngày hôm ấy. Từng sự kiện trong ngày của Olivia đều được vạch ra trên bảng này. Không phải thời gian biểu của trẻ con - cô nhận thấy có một bảng đen nhỏ tách riêng cho việc đó, với các mẩu giấy nhắc được ghim gọn dưới cùng. Nhưng mảnh giấy này ghi chép lại chi tiết mỗi lần Olivia rời khỏi nhà và mỗi lần cô ấy trở về. Nó cũng liệt kê bất kỳ cuộc điện thoại nào cô ấy nhận, cho dù rất bình thường. “Gọi điện lúc 10.13 sáng. Nhầm số.” Tất cả những thứ đó là gì vậy?
Khi được hỏi về các vấn đề sức khỏe tâm thần của vợ mình, Robert có nói rằng họ đã đặt ra giải pháp nhằm giúp đỡ Olivia gợi ý một kế hoạch dự liệu cho tương lai để cô ấy làm theo. Bản kế hoạch này có vẻ được viết thông qua hồi tưởng - hoặc những gì cô ấy sắp làm hoặc những gì thực tế cô ấy đã làm, chứ không phải những gì cô ấy có kế hoạch thực hiện. Thỉnh thoảng lại có những nhận xét kiểu “Trở lại Sainsbury - quên trứng. Quay lại sau hai mươi phút” như thể đây là lời nhắn cho ai đó. Và cô ấy đã viết trên bảng ngày hôm nay - hoặc hôm qua, vì giờ đã là quá nửa đêm - rằng cô ấy từ trường trở về cùng bọn trẻ. Nhưng bọn trẻ đâu có đến trường.
Cô nhìn kỹ hơn biểu đồ. Hầu hết các đầu mục ghi chép đều dùng bút chì, bút đỏ, bút xanh - thậm chí cả sáp màu của trẻ con. Nhưng các đầu mục mấy ngày qua đều được ghi bằng cùng một chiếc bút, cô không hoàn toàn chắc chắn chúng là cùng một dạng chữ viết tay như những mục trước đó. Cô cần bảo một ai đấy khác xem xét chi tiết này. Nếu như không phải vậy thì nó có thể mang một ý nghĩa nào đó. Olivia có thể đã viết những mục này từ nhiều ngày trước. Và chính Robert cũng có thể làm vậy, đó mới là vấn đề.