Đầu tôi có cảm giác như vừa có ai đó dùng dao bửa nó ra làm đôi. Tôi cố gắng đưa tay lên đầu để xua đi cơn đau, nhưng không sao cử động được. Hai vai tôi đau rát, tôi nhận thấy một cảm giác ươn ướt, dinh dính mé bên trong cánh tay. Có chuyện gì thế nhỉ?
Ai đó đang nói, cố gắng làm cho tôi nghe được.
“Olivia. Nào, Olivia, hãy tỉnh lại đi nào.” Một bàn tay dịu dàng xoa mặt tôi, nhưng không phải bàn tay của người đang nói kia. Đó là giọng của một người đàn ông, còn bàn tay thì quá đỗi dịu dàng. Tôi nghe thấy một người phụ nữ nói.
“Tôi nghĩ cô ấy tỉnh lại rồi, Tom.” Tôi nghe tiếng lầm bầm.
“Cởi trói cho cô ấy đi.” Giọng bực bội thốt lên. Một giọng khác đang nói ở chỗ khác, đưa ra những chỉ dẫn ngắn gọn và khẩn trương. Tôi nghe thấy những từ như “cấp cứu”, “thêm thi thể”, “bọn trẻ” và đột nhiên tôi bừng tỉnh. Ý anh ta là sao, thêm thi thể ấy? Và các con tôi đâu?
Tôi gượng ngồi lên, một cánh tay khỏe khoắn ôm vòng lấy vai tôi.
“Olivia, chị nói được chứ?” Tôi cố gắng gật đầu, nhưng vẫn rất đau đớn. Trong khoảnh khắc, tất cả vụt trở lại trong tôi với tốc độ nhanh đến mức gần như khiến tôi gục hẳn.
“Robert bắt các con tôi rồi.” Tôi lẩm bẩm gần như chỉ với bản thân mình, cố gắng nhớ xem có đúng vậy không, hay tôi chỉ đang tưởng tượng. Nhưng tôi biết việc đó là thật và giọng tôi lấy lại được sức mạnh.
“Anh ta đã bắt chúng đi rồi, anh ta đã bắt các con tôi rồi.” Từ cuối cùng bật ra như một tiếng nấc.
“Chúng tôi biết, chúng tôi sẽ tìm họ.”
“Có ai đó nói thêm thi thể- ý anh ấy là sao?” Tôi nghe có tiếng thảng thốt và mắt tôi chăm chú hướng tới một phụ nữ trẻ xinh xắn có mái tóc sẫm màu cùng đôi mắt mỏi mệt.
“Không, không, chúng tôi không tìm thấy thêm thi thể nào cả, Tôi nghĩ viên hạ sĩ cảnh sát đang tìm cách gọi tiếp viện mà thôi, những người sẽ đến hỗ trợ tìm kiếm các con chị.”
Ơn Chúa. Nhưng tôi đã bất tỉnh bao lâu rồi?
Như thể đọc được ý nghĩ của tôi, người đàn ông có cánh tay chắc khỏe kia bắt đầu lên tiếng.
“Cô có biết lúc Robert đến đây là mấy giờ không? Chúng tôi cần biết anh ta đã đi được bao xa để có thể triển khai tìm kiếm một cách thích hợp.”
Tôi không biết. Tôi không nghĩ ra nổi - nhưng tôi biết mình sẽ phải cố gắng.
“Cứ kiểm tra điện thoại của tôi ấy. Sophie đã gọi cho tôi, tôi đón bọn trẻ từ bãi biển. Rồi anh ta đến đây. Tất cả diễn ra rất nhanh - mười lăm phút, nhiều lắm là hai mươi phút.”
Người phụ nữ trẻ đã thực hiện nhiệm vụ.
“Chết tiệt. Chúng ta đã chậm chân hơn anh ta khoảng ba phút, Tom, tệ nhất là tám phút.”
Tôi nhận ra viên sĩ quan cảnh sát mặc đồng phục. Anh ấy là hạ sĩ quan trên đảo, nhưng tôi không biết hai người còn lại là ai. Song tôi biết họ chính là những người hùng đến giúp tôi, không có thời gian để mà giới thiệu.
“Tôi biết anh ta đưa bọn trẻ đi đâu.” Giọng tôi võ òa vì cảm xúc, nhưng tôi phải giữ bình tĩnh. “Anh ta sẽ đưa chúng tới một vách núi, nơi nào đó cao hơn biển.” Anh chàng hạ sĩ quan vẫn đang nghe, đợi để đưa ra những chỉ dẫn.
“Vì sao, Olivia? Vì sao anh ta lại đưa chúng tới một vách núi chứ?” Người đàn ông tên Tom hỏi.
Tôi không thể nói được. Những hình ảnh vụt đến trước mắt quá kinh khủng. Nhưng tôi còn nhớ rõ cái ngày hôm đó ở South Stack. Và những lời cuối cùng anh ta đã nói với các con tôi: “Tạm biệt mẹ đi.”
“Anh ta sẽ nhảy xuống - và anh ta sẽ mang theo các con tôi.”