Tôi thường băn khoăn không biết có phải kiếp trước mình đã làm gì sai nên tất cả những chuyện kinh khủng này lại xảy ra với tôi không. Cho tới năm hai mươi hai tuổi, có vẻ cuộc sống của tôi rất ổn. Cha mẹ tôi yêu tôi, ở trường tôi học hành rất tốt, có rất nhiều bạn bè, tất cả những người con trai tôi mến thích dường như cũng đều mến thích tôi. Thậm chí ở đại học, cuộc sống cũng rất tuyệt. Dù phải học hành vất vả, nhưng kết quả rất tấn tới, tấn tới cả những lúc vui vẻ nữa. Tôi muốn là một phần trong mọi chuyện, để có và tận hưởng nhiều trải nghiệm hết mức. Chẳng điều gì khiến tôi thấy khiếp sợ, chẳng điều gì khiến tôi phải bối rối.
Đúng là việc phát hiện ra mình có thai Jasmine không nằm trong kế hoạch ban đầu, nhưng Danush và tôi rất yêu nhau. Chúng tôi không thể xa nhau trong suốt hai năm cuối cùng đại học và khi chúng tôi quyết định sống với nhau, tôi đã nghĩ quãng đời còn lại của mình sẽ mãi mãi hạnh phúc.
Sao tôi lại có thể sai lầm như vậy chứ?
Tôi cho rằng mọi chuyện đã bắt đầu xấu đi khi Samir từ Iran đến nói chuyện với Danush về những nghĩa vụ gia đình của anh ấy. Cha mẹ cử anh ta đến để thuyết phục Dan rằng anh ấy cần phải quay về và cưới cô em họ, như kế hoạch đã được vạch ra cho anh ấy. Tôi rất sợ. Tôi không thể mất Dan - anh ấy là tất cả đối với tôi. Và tôi có thể thấy rằng anh ấy đang dao động. Không phải vì anh ấy không yêu tôi, mà vì anh ấy rất tự trọng. Tôi nhớ là mình đã nhìn thấy sự đau đớn trên gương mặt anh ấy khi anh ấy thừa nhận hoặc sẽ phải mất tôi hoặc phải mất gia đình. Một sự lựa chọn mới kinh khủng làm sao.
Mặc dù biết rằng chuyện này khó khăn cho anh ấy biết bao, nhưng tôi chẳng làm gì để giúp cả. Tôi lải nhải mọi điều anh ấy sẽ để mất nếu như rời bỏ tôi. Anh ấy sẽ đánh mất tình yêu, đánh mất cuộc đời anh ấy ở trời Tây với tư cách là một kỹ sư, điều mà anh ấy luôn ao ước, để trở về Iran - một nơi anh ấy cũng yêu thương nhưng cho tới giờ anh ấy đã sẵn sàng hy sinh. Vì tôi.
Tôi không thể tin được cách hành xử của mình. Dan đang chịu áp lực từ Samir, tôi lại còn gây áp lực lớn hơn nữa vì tôi rất muốn có anh ấy.
Samir đã lợi dụng điểm yếu của tôi. Anh ta chỉ trích sự ích kỷ của tôi vàkhiến tôi có cảm giác như thể mình là một đứa trẻ ngu dốt. Anh ta chỉ hơn chúng tôi vài tuổi nhưng đã có trình độ bác sĩ. Tôi chỉ là một đứa trẻ hư hỏng, một đứa trẻ chưa một lần thất bại trong việc có được thứ gì đó mình muốn. Và tôi quyết tâm không thất bại lần này. Nếu như cái tôi thời trẻ đó có thể thấy được tương lai của mình, nó sẽ nghĩ gì chứ?
Tôi không thể mất Dan, nhưng lại không biết phải làm gì để níu giữ anh ấy. Tôi tìm cách làm cho anh ấy ghen - thậm chí với chính anh trai của anh ấy - làm cho anh ấy nhận ra anh ấy yêu tôi nhiều thế nào. Samir cũng nhập cuộc. Chỉ đến sau này anh ta mới nói với tôi rằng việc đó không phải vì anh ta cảm thấy tôi quyến rũ. Anh ta hy vọng điều đó chứng minh cho em trai mình thấy tôi hời hợt thế nào. Cách hành xử của tôi, nếu có, đã đẩy Dan ra xa. Tôi có thể thấy điều đó, nhưng tôi không thể dừng lại.
Tôi tìm cách biện minh cho cách hành xử của mình bằng việc nói rằng tôi đang yêu, điều tôi nghĩ còn quan trọng hơn bất kỳ thứ gì trên thế giới. Nhưng giờ tôi nhận ra rằng mọi thứ luôn đến với tôi quá dễ dàng, tôi chưa từng nếm trải sự thất bại.
Và rồi có một phép màu xảy ra. Tôi phát hiện mình có thai.
Cảm giác giống như một chiến thắng, nhưng tôi không thật sự lên kế hoạch cho việc này. Ngay cả cái cô gái ngây thơ trẻ trung là tôi khi đó cũng có thể nhận thấy rằng cố gắng thuyết phục Dan ở lại với tôi là một chuyện, nhưng chủ ý có thai để giữ chân anh ấy lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Nhưng Dan đã ở lại với tôi, đúng như tôi biết anh ấy sẽ làm vậy. Samir đã trở về Iran để báo cáo tình hình với cha mẹ đúng thời điểm chuyện thai nghén được xác nhận, nhưng Dan đã báo tin cho anh ta ngay khi chúng tôi biết chắc, Samir chấp nhận rằng có những chuyện anh ta không thể kiểm soát nổi. Tôi biết anh ta nghĩ gì - rằng tôi đã lập kế hoạch cho tất cả chuyện này chỉ để giữ Dan lại với tôi. Anh ta hẳn rất căm ghét tôi. Nhưng tôi chẳng quan tâm. Tôi đã thắng, hoặc là tôi nghĩ vậy.
Cái ngày Dan ra đi, tôi cảm thấy như thể cuộc sống của mình đã chấm dứt, nếu không phải vì Jasmine, tôi không biết mình sẽ sống sót như thế nào. Mặc dù Dan đã ở lại bên tôi cho tới khi con gái xinh đẹp của chúng tôi chào đời và anh ấy vẫn tỏ ra yêu tôi với tình cảm và sự chăm sóc như cũ, nhưng đã có lúc tôi biết anh ấy nghĩ đến chuyện buộc phải rời bỏ gia đình.
Tôi còn nhớ rõ từng phút giây cái ngày tôi mất anh ấy. Hôm đó là ngày mùng Sáu tháng Mười một, tôi đã bế con ra ngoài để tiếp nhận cái không khí đặc biệt của “buổi sáng sau đêm đốt lửa ăn mừng”* mà tôi còn nhớ từ thời ấu thơ. Cái ngày này trong năm dường như luôn bắt đầu với một màn sương nhè nhẹ vẫn còn lãng đãng trong không gian từ rất nhiều những đông lửa đốt trong khu vườn phía sau, một màn khói mỏng manh vương vất trong không khí tỏa ra từ những đống củi được bỏ lại cháy âm ỉ suôi đêm, mùi bồ hóng lẫn mùi khói phảng phất của pháo hoa khiến cho ngày hôm đó có một mùi thơm rất đặc trưng. Và trên bãi cỏ luôn có những điều ngạc nhiên - chiếc vỏ rỗng của một trái pháo, hay vỏ pháo hoa đen kịt mà ai đó vứt qua rào.
Bonfire Night: Tên gọi để chỉ việc ăn mừng thường niên có đốt lửa và bắn pháo hoa, diễn ra vào những ngày khác nhau tùy theo từng quốc gia. Ở Anh, dịp này diễn ra vào ngày mùng Năm tháng Mười một hằng năm, gọi là Đêm Guy Fawkes, để ghi nhớ các sự kiện diễn ra năm 1605, khi Guy Fawkes, một thành viên trong Âm mưu Thuốc súng (Gunpowder Plot), bị bắt lúc đang canh giữ số thuốc nổ được đặt bên dưới Thượng viện. Để ăn mừng Vua James 1 sống sót trước âm mưu này, người dân đốt lửa khắp London. Vài tháng sau, một sắc luật ra đời quy định đây là ngày nghỉ lễ thường niên.
Nhưng tôi lại thấy chán ngán. Ở đây, tại khu ngoại ô thành phố trên đất toàn những căn hộ sinh viên này, buổi sáng thức dậy cũng giống như bao nhiêu ngày khác, thứ đồ mới mẻ duy nhất trên bãi cỏ là một lon bia rỗng ai đó đã vứt lại trong đêm trước khi lên đường về nhà. Và khi hít thật sâu, tất cả những gì tôi nhận được chỉ là mùi buổi sớm bình thường của khói đã tắt và thoang thoảng chút mùi thịt cháy.
Mặc dù khi đó tôi vẫn còn chưa biết, nhưng ngày này chẳng bao giờ giống những ngày khác cả. Đó là ngày thế giới của tôi bị vỡ vụn bởi vì Danush sẽ không bao giờ trở về nhà. Anh ấy đã rời khỏi cuộc sống của tôi.
Giờ thì tôi đã biết sự thật. Tôi biết tại sao anh ấy ra đi, nhưng điều đó không làm tôi thấy bớt đi đau đớn.
Nhiều tháng sau khi tôi mất anh ấy, có cảm giác như thể cuộc sống không thể tồi tệ hơn. Cha mẹ tôi không phải những người hâm mộ Dan, dĩ nhiên sự biến mất của anh ấy chỉ càng khiến họ tin tưởng vào nhận định của mình. Họ là những hình mẫu về phép tắc, khi tôi gào lên rằng họ chẳng bao giờ hiểu được cả - rằng Dan yêu tôi - tôi đã thấy mẹ mím môi lại, nhìn cha như muốn nói, “Chúng ta vốn đã biết chuyện này sẽ xảy ra mà.”
Cũng không phải là họ không thích Dan, chỉ là họ không tán thành anh ấy là “bạn đời” của tôi, như cách mẹ tôi gọi anh ấy. Họ không tin các cuộc hôn nhân khác chủng tộc có thể được trọn vẹn. Thậm chí cũng không phải do anh ấy là người Iran. Mà vì anh ấy là người Hồi giáo, ít nhất trong mắt họ, tôi là người Công giáo.
Khi anh ấy biến mất, tôi nghĩ tôn giáo của anh ấy có thể chính là vấn đề. Có lẽ anh ấy bị hiểu nhầm là một tay khủng bố và đã bị lôi tới một nhà kho bỏ hoang mà đánh đập. Nhưng hôm sau ngày anh ấy đi, tôi đã nhận được tin nhắn từ anh ấy, không nói gì hơn là anh ấy xin lỗi. Cảnh sát lần theo số điện thoại của anh ấy tới Heathrow, nơi anh ấy đã mua vé đi Úc. Vé một chiều.
Dường như anh ấy không muốn tôi, anh ấy cũng chẳng muốn gia đình mình.
Mặc dù cảm thấy rất khó khăn trong việc chấp nhận tình yêu của tôi dành cho Dan, cha mẹ tôi vẫn làm mọi việc có thể để giúp tôi. Họ biết tôi buồn khổ thế nào, cũng rất lo lắng cho cô cháu ngoại. Tôi từng nghĩ mình sẽ ổn thỏa với một đứa trẻ, trong suốt hai tháng đầu tiên, dường như chúng tôi rất hạnh phúc như bất kỳ gia đình trẻ nào. Phải, tôi mỏi mệt. Dan cũng vậy. Nhưng chúng tôi không bận tâm. Đó mới chỉ là bắt đầu giấc mơ của tôi. Một khi Dan đi khỏi, tôi đã cố gắng tập trung vào những gì Jaz cần, mặc dù vượt qua được việc cho con bé ăn và thay đồ cho nó, nhưng đôi khi tôi vẫn thấy mỏi mệt và chán ngán đến mức gần như không thể lê tới chỗ con vào buổi đêm.
Vậy là tôi không còn lựa chọn nào khác. Tôi sẽ phải bán căn hộ và chuyển về ở với cha mẹ, một việc hoàn toàn không lý tưởng, nhưng tôi còn biết làm gì khác? Những mệnh lệnh “nhanh lên” hằng ngày từ mẹ, hay những tuyên bố kiểu “đã thấm vào đâu” của cha sẽ khiến tôi phát điên, tôi biết vậy. Tôi rất yêu cha mẹ, nhưng họ chưa từng phải trải qua điều gì tồi tệ cả. Họ đã dong buồm đi qua cuộc đời này một cách hoàn toàn yên ả.
Lại một lần nữa những sai lầm của tôi quay lại ám ảnh tôi. Nếu lúc đó tôi mạnh mẽ hơn, bánh xe vận mệnh là cuộc đời tôi sẽ không tiếp tục quay và dừng lại ở một chỗ khác. Nhưng tôi đã yếu đuối, dễ dãi lựa chọn.
Căn hộ đã được mua lại ngay ngày đầu tiên được rao bán.
Người mua chính là Robert Brookes.