Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7

❊ ❊ ❊

Lúc đi vào phòng sự vụ, Tom đã cảm nhận được nguồn năng lượng kêu ong ong khe khẽ của ngót mười con người đang cúi mình trên bàn làm việc, khẽ khàng nói trên điện thoại hoặc chia sẻ thông tin với đồng nghiệp. Lẽ ra giờ này Becky sẽ nói vắn tắt tình hình cho cả đội, nhưng sự hiện diện của anh đã cho thấy cô đang được anh hỗ trợ hoàn toàn.

Việc triển khai cuộc điều tra kéo dài ngày này qua ngày khác đã được giao cho cô, nhưng với một Philippa Stanley luôn theo sát Tom và cung cấp cho anh những thông tin liên quan tới những gì đã xảy đến cho gia đình này thì anh cũng cần bắt nhịp cho kịp.

Tom cảm thấy như thể mình đã thức hàng tiếng đồng hồ, nhưng giờ mới có mười một giờ sáng. Anh có cảm giác rất lạ rằng hôm nay sẽ phải tồi tệ hơn rồi mới ổn thỏa được. Bước lại chỗ bàn Becky, anh lịch sự gật đầu “chào buổi sáng” với những người mình đi qua, kéo một chiếc ghế.

“Có gì mới không?” Anh hỏi lúc ngồi xuống.

“Báo chí đã được thông cáo, xuất hiện trên hầu hết các bản tin buổi sáng, mặc dù như thế là quá muộn cho các báo. Nhưng hôm nay là thứ Bảy, tôi ngờ là rất ít người chú ý đến bản tin thời sự sáng trên truyền hình. Có thể gợi nhắc một ai đó, nhưng không có ảnh thì cũng không có triển vọng lắm. Đang tiến hành đi hỏi thăm từng nhà, bên kỹ thuật đang nghiên cứu các máy tính. Họ sẽ cập nhật sơ bộ cho chúng ta trong khoảng...” Becky nhìn đồng hồ, “Năm phút nữa, nếu may mắn. Chúng ta cần trưng thu máy tính bàn của Brookes nữa, bất chấp thực tế là cô vợ đã bị chặn ngoài phòng làm việc của anh ta bởi một cánh cửa khóa chặt.”

Tom có thể nghe thấy những sắc thái phẫn nộ trước cái ý nghĩ Olivia bị ngăn cản không cho vào một căn phòng ngay trong chính nhà mình.

“Có gì thú vị trong việc truy tìm dấu vết Danush Jahander không?”

“À, không cụ thể lắm. Khi Danush mất tích, ban đầu có một thông báo trong tệp tin về anh trai của anh ta, một...” Becky cho màn hình máy tính của cô chạy xuống, “Samir Jahander. Anh chàng này dễ dàng định vị hơn vì anh ta là một bác sĩ sống và làm việc chủ yếu ở Dubai. Nhưng có vẻ thỉnh thoảng anh ta lại dành vài tuần đi tình nguyện ở Iran, giờ thì anh ta đang ở đó.”

“Vậy là chẳng đi đến đâu cả?”

“Chúng tôi đã để lại lời nhắn đề nghị anh ta gọi điện cho chúng tôi, đồng thời cũng đã nói chuyện với vợ anh ta. Theo như cô ấy biết, Samir không gặp em trai mình kể từ lần cuối tới thăm anh ta tại Anh khoảng một năm trước khi Danush biến mất. Tên của Danush là một vết nhơ trong gia đình, Samir tìm đến để cố thuyết phục anh ta rời bỏ Olivia và trở về Iran. Đã có xung đột gay gắt xảy ra, cuối cùng Samir ra về mà không hoàn thành được nhiệm vụ.”

“Thế còn từ đó thì sao?” Tom gợi ý.

“Samir nói với vợ mình rằng anh ta có nghe tin từ Danush một lần, cô ấy nghĩ đó là khoảng hai năm sau khi cậu em biến mất. Anh ta chỉ gọi để báo cho gia đình biết rằng mình vẫn còn sống, nhưng hiển nhiên cũng nói rằng nhờ sự can thiệp của Samir vào mối quan hệ giữa mình với Olivia mà anh ta bị buộc phải đưa ra quyết định tồi tệ nhất trong đời, rằng anh ta sẽ không bao giờ tha thứ cho anh trai. Theo lời cô vợ, Samir và Danush đã tranh cãi ghê gớm, chồng cô ấy không bao giờ nhắc đến cậu em kể từ đó nữa.”

Tom nhăn mặt. “Cô đã tìm cách lấy được bức ảnh nào mà chúng ta có thể sử dụng chưa?”

Becky lục chồng giấy tờ trên bàn mình, nơi Tom biết nó được sắp xếp ngăn nắp hơn vẻ bề ngoài rất nhiều.

“Những tấm duy nhất chúng ta có được đều từ cái thời anh ta ở cùng Olivia - như thế ít nhất chúng cũng phải chín năm rồi. Đó là những tấm ảnh cô ấy cung cấp thời điểm đó.” Anh có thể thấy mắt Becky nấn ná trên gương mặt mỉm cười của Danush Jahander; cặp môi đầy đặn của anh ta vén lên thành một nụ cười rạng rỡ, khoe ra hàm răng trắng muốt; và mái tóc đen quăn quăn được chải ngược ra sau từ vầng trán rộng, trơn láng. Hơi khác so với người tình cũ năm mươi tuổi có lẻ của Becky, anh không thể không nghĩ như vậy - và có ngoại hình ưa nhìn hơn hẳn.

Điện thoại của Becky bắt đầu kêu, nên anh để cô nghe điện thoại trong lúc chăm chú nhìn tấm ảnh của Danush Jahander. Trông anh ta đúng là một anh chàng lịch thiệp, với những gì có vẻ như một nụ cười thành thực chạm đến tận đôi mắt nâu sâu thẳm của anh, nhưng Tom không khờ đến mức tin rằng vẻ ngoài có giá trị nhiều lắm. Rất có thể anh ta là một kẻ khốn kiếp theo như tất cả những gì họ đã biết.

Nhất thời anh bị phân tâm bởi cuộc trò chuyện của Becky.

“Anh có chắc chuyện này không, Gil?” Cô hỏi. Ngừng lại một lúc. “Được rồi, anh có thể làm ơn tới đây và giải thích cho đội trưởng Douglas, hiện đang ngồi đối diện tôi được không? Tôi nghĩ chúng tôi cần hiểu thêm một chút về chuyện này. Phải - chúng tôi sẽ gặp anh sau mấy phút nữa.” Becky gác máy.

Tom nhìn cô dò hỏi, chờ đợi.

“Gil sẽ giải thích về cơ chế hoạt động của FaceTime, những gì diễn ra với hai cái máy tính xách tay. Hơi mang tính kỹ thuật với tôi, e là vậy. Tôi có thể hiểu, nhưng không đủ để thuật lại và nói cho rõ nghĩa, sếp muốn đợi hay muốn tôi gọi anh ấy đến đây?”

Tom đồng ý đợi và rút điện thoại di động ra thực hiện vài cuộc gọi chớp nhoáng - một cuộc gọi cho Leo. Anh đang có kế hoạch gợi ý chuyện gặp nhau tối nay, nhưng không biết mấy giờ mình sẽ xong việc ở đây. Có lẽ anh nên đề nghị nấu một bữa ăn khuya cho hai người, nếu cô ấy có thể đi mua nguyên liệu. Nói cho cùng thì họ phải ăn chứ. Nhưng không có ai trả lời, mà anh thì không có thời gian để lại tin nhắn. Anh ngước lên khi nghe thấy tiếng bước chân tiến lại bàn.

“Gil, kéo ghế ngồi đi.” Becky nói.

Tom mỉm cười và gật đầu với Gil Tennant. Khác hẳn với một kẻ say công nghệ đặc trưng mà quý vị có thể hình dung được, anh ấy gần như có vẻ ngoài rất bảnh bao. Thấp nhỏ và mảnh mai như thiếu nữ, hôm nay anh ấy mặc chiếc quần bò màu lục và áo phông polo màu đen, đi kèm đôi giày thể thao da đanh màu đen không tì vết. Có vài dịp Tom đã nhận thấy rằng Gil là một anh chàng thích phối đồ theo giày: Một kiểu sùng bái lạ lùng, nhưng vô hại. Mái tóc thô cứng của anh ấy được vuốt keo thành nếp, trông anh ấy lúc nào cũng tràn đầy những điều bất ngờ - một diện mạo mà thỉnh thoảng Tom ngờ rằng có phần là do việc lén nhổ lông mày.

“Được rồiii...” Gil nói, kéo dài giọng. “Ở đây, có vài chi tiết thú vị đấy. Các vị biết gì về FaceTime?”

Tom nhìn Becky và nhún vai. “Tôi biết đó là gì. Tôi vẫn sử dụng trên máy Mac ở nhà. Nhưng hãy bắt đầu từ con số không đi. Như thế có lẽ sẽ tốt nhất.”

“FaceTime được dùng để liên lạc giữa hai thiết bị Apple tương đối hiện đại bất kỳ: iPhone, iPad, Mac, bất cứ thứ gì. Đó là một kênh kết nối video - giống như Skype, thật sự là như vậy. Đến giờ vẫn ổn chứ?”

Tom cố giấu nụ cười khi đang trò chuyện như thể anh mới chỉ sáu tuổi, gật đầu.

“Tốt. Chậc, vấn đề là, nếu các cuộc gọi FaceTime được thực hiện giữa các máy tính chứ không phải điện thoại di động, như trong trường hợp này... được cho là vậy.” Gil nhất mạnh mấy từ đó, ngừng lại và cười đầy tự mãn với cả hai người, “Kênh liên lạc là giữa hai địa chỉ thư điện tử, nên chúng ta có thể dùng địa chỉ IP của máy tính để xác định địa điểm của người dùng.”

Tom lơ đễnh trong khi Gil giải thích một cách chi tiết không cần thiết về sự khác nhau giữa các loại công nghệ và những vấn đề phức tạp liên quan tới việc lần tìm người khác. Trước kia anh đã tìm hiểu việc này, vì thế anh cho phép tâm trí mình lan man nghĩ đến Olivia Brookes và lần đầu tiên gặp cô ấy, một buổi tối tháng Mười một lộng gió gần chín năm về trước. Đáng ra anh không có mặt tại đó, nhưng Ryan Tippetts đang cho Tom đi nhờ về nhà thì có cuộc gọi đến.. Ryan được yêu cầu tới chỗ Olivia và Tom đã đi cùng anh ta.

Ký ức đọng lại trong anh là Olivia đang đung đưa tới lui, ôm chặt một đứa trẻ khóc lóc vào ngực mình và lặp đi lặp lại, “Dan sẽ không bỏ mẹ con tôi. Tôi biết anh ấy sẽ không rời bỏ mẹ con tôi. Xin hãy tìm anh ấy.” Trông cô ấy thật đau lòng. Lucy, con gái Tom chỉ lớn hơn con Olivia một chút, anh biết Kate sẽ phản ứng như thế nào trong hoàn cảnh tương tự. Dĩ nhiên, đó là khi anh và Kate còn hạnh phúc.

Tom nhận ra Gil lại đang ngừng lại, nhìn hết từ người này sang người khác để xem liệu họ có theo kịp anh ấy không.

“Nào, chúng ta bắt đầu với ngài Brookes chứ?” Anh ấy tươi cười với cả hai. “Liệu tôi có đúng khi nói rằng anh ta cho biết mình đã liên lạc với cô vợ hằng ngày không?”

“Phải.” Becky thêm vào. “Cho đến sáng thứ Sáu.”

Gil tặc lưỡi và huơ huơ ngón tay trỏ trong không khí.

“Không đúng, tay Brookes. Chúng tôi đã kiểm tra máy tính xách tay của anh ta, đúng là anh ta đã liên lạc với vợ bằng FaceTime - tất cả các buổi tối và hầu hết các buổi sáng. Nhưng chỉ tới thứ Tư thôi. Sau cuộc gọi tối thứ Tư, không có thêm cuộc gọi nào từ máy tính xách tay của anh ta nữa.”

Cuối cùng Gil cũng thu hút được sự quan tâm của Tom. Vậy là Robert đã nói dối về thời gian anh ta nói chuyện lần cuối với vợ mình. Tại sao điều đó lại không hề làm anh ngạc nhiên nhỉ?

“Nhưng chúng tôi cũng đã kiểm tra truy cập trên máy tính xách tay của cô Brookes, điều thú vị là hồ sơ truy cập không hề cho thấy có cuộc gọi nào giữa cô ấy và chồng trong suốt hai tuần qua. Điều đó có nghĩa là, nếu tôi cần phải nói rõ, khi anh ta gọi cho vợ, cô ấy hoàn toàn không nói chuyện với anh ta từ chiếc máy tính này. Chắc chắn cô ấy phải sử dụng một chiếc máy tính khác, hoặc có lẽ là một chiếc iPad.”

Điều đó không có ý nghĩa gì với Tom cả. Nếu Olivia đã ở trong phòng ngủ, nằm trên giường như lời Robert nói, cô ấy sẽ cần một thứ gì đó di động. Nhưng theo lời Robert, ngoài chiếc máy tính xách tay của chính Olivia, mà Gil nói rằng cô ấy hoàn toàn không sử dụng, thì chẳng còn thiết bị thích hợp nào khác trong nhà cả.

Gil vẫn chưa xong. Đầu anh ấy quay từ bên này sang bên kia, ban đầu nhìn người này rồi lại nhìn người kia với vẻ mặt hớn hở như được mùa. “Tuy nhiên... có vài cuộc gọi từ máy tính của cô Brookes tới một tài khoản Hotmail trong vài tháng vừa qua, địa chỉ IP có vẻ là ở...” Anh ấy ngừng lại để gây ấn tượng, “Iran.”

Becky cắm cúi ghi chép trong lúc Gil đang nói, nhưng trước tin này, cô buộc phải ngừng lại và ngước nhìn lên. Tom chặn ngay ánh mắt của cô, không cần nói lời nào cả.

“Việc tiếp theo chúng tôi thường làm là liên lạc với nhà cung cấp dịch vụ Internet và thực hiện tất cả công việc giấy tờ để nhờ họ công bố các chi tiết của địa điểm chính xác nơi cuộc gọi được nhận. Nhưng thành thật mà nói, tôi không nghĩ các vị có cơ hội với một nhà cung cấp của Iran đâu.”

“Anh hoàn toàn chắc chắn địa chỉ IP này là ở Iran chứ, Gil?” Anh hỏi. “Cuộc liên lạc lần cuối được thực hiện khi nào?”

Cặp lông mày hoàn hảo của Gil gần như bắn vọt qua trần nhà.

“Tôi hoàn toàn chắc chắn, đội trưởng Douglas ạ. Tôi không hề nhầm lẫn chuyện đó đâu. Lần liên lạc cuối cùng với tài khoản Hotmail chỉ mới hơn hai tuần trước.” Gil xem lại ghi chép của mình. “Chính xác là tròn hai tuần trước ngày hôm qua.”

Tom nhặt một chiếc bút chì trên bàn và xoay tròn nó bằng những ngón tay của mình. Liệu có phải là Olivia Brookes đã quyết định ra đi cùng với người tình Iran của mình, chỉ vậy thôi chăng? Nhưng chuyện này không có cảm giác như thế.

Tại sao Robert lại nói dối về thời điểm anh ta nói chuyện với vợ mình? Gil nói lần liên lạc cuối cùng là thứ Tư - mặc dù không phải trên máy tính xách tay của Olivia. Robert nói cô ấy chắc chắn có ở đó, trong nhà họ, cho tới tận thứ Sáu - nhưng điều đấy cũng không đúng. Vậy thì tại sao anh ta lại nói dối?

“Xin lỗi, Gil. Tôi chỉ cần suy nghĩ một lúc thôi.” Tom nói. “Không có gì rắc rối trong lời giải thích của anh cả, chỉ là cái gia đình Brookes lắm chuyện này cùng với mớ sự thật và dối trá của họ thôi. Còn gì nữa không?”

“Một chút. Như tôi đã đề cập, chúng ta biết Robert Brookes đã thực hiện cuộc gọi tới địa chỉ thư điện tử của vợ mình cho tới hôm thứ Tư. Chúng tôi đã truy vết xem thiết bị nhận các cuộc gọi được đặt ở đâu. Hóa ra các cuộc gọi được nhận tại Pháp.”

Becky sững sờ. “Cô ấy không hề có hộ chiếu, vậy làm thế quái nào cô ấy tới đó được?”

“Có thể cô ấy không hề ở đấy.”

Becky sụp xuống ghế và nhăn mặt.

“Hả?” Cô nói.

“Chúng tôi tin chắc đó là một địa chỉ IP giả. Chắc chắn cô ấy đã mua nó trên Internet, việc ấy rất dễ thực hiện được. Nhưng nếu các vị muốn tìm ra địa chỉ IP thật sự, các vị sẽ phải thực hiện một vài thủ tục giấy tờ đấy, tôi e là vậy.”

“Sao không dẫn dắt nó lòng vòng khắp thế giới để ngụy trang, làm chúng ta nhầm lẫn hoàn toàn chứ?” Tom hỏi. Anh trai anh từng kiếm bộn tiền từ công nghệ đặc biệt này, đó không phải tội danh đầu tiên anh ấy dính líu đến có liên quan tới các địa điểm được ngụy trang theo cách này.

“Làm thế sẽ ảnh hưởng tới FaceTime. Tín hiệu không đủ mạnh và video sẽ suy biến. Chúng ta có thể lấy được chi tiết địa điểm thật của cô ấy từ nhà cung cấp, nhưng chồng cô ấy thì không thể - tôi hình dung đây chính là ý định của cô ấy. Sẽ rất mất thời gian, có lẽ phải hai hay ba ngày và như tôi đã nói, cần đến rất nhiều thủ tục giấy tờ.”

Gil im lặng một lúc, háo hức nhìn từ người này sang người kia.

“Tôi biết việc này nói lên rất rõ ràng, nhưng tôi có thể lưu ý các vị một sự thật rằng chính vì Robert Brookes chỉ đang liên lạc tới địa chỉ thư điện tử của vợ trên FaceTime, nên hoàn toàn không hề có bằng chứng chứng minh rằng chính Olivia đang ở đầu kia cuộc gọi. Chúng ta chỉ có lời khai của Robert về việc đó. Bất kỳ ai biết địa chỉ thư điện tử và mật khẩu của cô ấy đều có thể trả lời cuộc gọi của Robert. Chính anh ta cũng có thể thực hiện được việc đó, nếu đúng là như vậy, để làm cho chúng ta tin tưởng rằng cô ấy vẫn đang sống khỏe mạnh. Vì thế thậm chí nếu lần ra được địa điểm thì cũng không có gì bảo đảm hoàn toàn rằng chúng ta sẽ tìm thấy Olivia ở cuối con đường cả.”

Tuyệt. Rất tuyệt, Tom nghĩ. Như vậy tất cả những gì chúng ta biết là Robert đã nói dối về việc trò chuyện với Olivia vào thứ Sáu. Chúng ta thật sự không biết liệu anh ta từng nói chuyện với cô ấy trong hai tuần qua không, tất cả đều có thể là xếp đặt. Và đó là bằng chứng duy nhất chúng ta có cho thấy thực tế rằng cô ấy vẫn còn sống. Có lẽ Becky đã đúng.

Nhưng nếu Robert đã sát hại cô ấy thì bọn trẻ đang ở chỗ quái nào?

•••

Anh ta đang nằm trên giường, đầu kê lên bên chiếc gối. Robert đã thức suốt cả đêm, và rất cần được ngủ nhưng tâm trí anh ta đang quay cuồng. Anh ta ước gì mình đã không dính dáng đến cảnh sát, nhưng có vẻ đó là việc cần phải làm. Nếu không trình báo việc Olivia mất tích, anh ta sẽ cảm thấy rất có lỗi. Nhưng có vẻ kỳ cục ở chỗ, hoàn thành việc trình báo cũng không làm giảm bớt những mối ngờ vực đang bao quanh anh ta. Và đó là chuyện anh ta cần giải quyết.

Đã đến lúc cần phải cung cấp thêm thông tin cho cảnh sát - nhiều thông tin hơn so với anh ta muốn - nhưng có lẽ không còn lựa chọn nào khác cả. Sớm hay muộn, họ cũng sẽ tìm ra, và có lẽ nếu chính là người trưng ra cho họ bằng chứng chứ không phải để mặc họ tự tìm thì anh ta sẽ ghi được vài điểm.

Olivia, tại sao việc này lại phải xảy ra chứ?

Anh ta vẫn luôn biết mình chỉ là kẻ thứ hai và rằng không có ai có thể thay thế được Danush trong mắt cô, nhưng anh ta đã rất cố gắng để làm cô yêu mình. Cô nói mình đã yêu anh ta, nhưng Robert có thể cảm nhận được sự trống rỗng ẩn chứa sau những lời lẽ ấy. Cô không hiểu điều đó làm anh ta cảm thấy như thế nào - trái tim anh ta đã rộn lên ra sao với khát khao được bơm một chút cảm xúc vào trong cô và tìm lại người con gái vô tư lự, tươi cười mình gặp lần đầu tiên từ nhiều năm về trước và rồi phải lòng ngay lập tức. Với Robert, dường như có một ngọn đèn rọi chiếu lên Olivia bất kể cô ở đâu, tất cả mọi người xung quanh cô đều chìm vào bóng tối. Cô là tất cả những gì anh ta nhìn thấy được. Nhưng quay trở lại thời gian đó, cô thậm chí còn không hề biết rằng anh ta đang tồn tại.

Anh ta biết mình cần phải làm gì. Anh ta đã cố biến mình trở thành một phần không thể thiếu, một phần quan trọng trong cuộc đời của cô. Không có anh ta, cô không thể làm gì.

Anh ta đã chứng minh điều đó với cô rất nhiều lần. Nhưng cô vẫn thu mình lại, anh ta không thể chắc chắn liệu chiếc áo giáp cô khoác lên bảo vệ bản thân là để ngăn anh ta xâm nhập, hay để tránh lộ ra những vết thương toang hoác bên dưới.

Ánh mắt anh ta lướt quanh phòng ngủ của họ, dừng lại một thoáng trên chiếc tủ quần áo, hình dung ra Olivia đang ngồi đó, chải tóc. Khi họ mua căn nhà này, anh ta đã cố bảo đảm rằng không gian trên tầng có thể cải tạo thành cả một dãy phòng cho họ - một phòng ngủ đủ lớn để chứa một chiếc sô pha thoải mái, một phòng trang điểm và một phòng tắm đi kèm thật sang trọng. Anh ta muốn Olivia có cảm giác sa đọa.

Không gian được trang trí nổi bật bằng gam màu kem và xám với một vài điểm nhấn màu tía. Trông giống như một cảnh tượng được chụp đăng trên một tạp chí vô cùng xa hoa - thế mà nó lại chẳng tạo ra được chút cảm xúc nào về một chốn thân mật mà anh ta đang cố gắng đạt được. Đôi mắt anh ta cay xè khi nhớ đến những hy vọng thuở ban đầu về cuộc sống chung của họ.

Robert xua đuổi mọi ý nghĩ đầy tiếc nuối về những gì đã có thể có được, để tập trung vào cơn giận dữ của mình và mọi điều anh ta phát hiện ra tại Anglesey. Anh ta nhoài qua giường tới chỗ mình đã ném chiếc áo khoác, lôi tấm ảnh nhàu nhĩ ra khỏi túi ngực, cầm nó bằng cả hai tay. Bà Evans đã trông thấy anh ta nhìn nó, được ghim trên bảng thông báo của bà ấy cùng với cả tập ảnh.

“Tấm ảnh này được chụp khi nào vậy, bà Evans?” Anh ta hỏi, cố giữ cho giọng mình thật điềm tĩnh.

“Mới tuần trước thôi. Vợ anh đang trên đường ra khỏi cửa đúng lúc một nhân viên của tôi chụp ảnh ngôi nhà. Cô ấy luôn gửi cho tôi một bản sao. Thật tiếc là gương mặt Olivia lại không hiện đầy đủ trước ống kính, bởi cô ấy đúng là một phụ nữ đẹp, phải không? Anh có thích tấm ảnh không, anh Brookes?”

Robert chỉ muốn giật tung nó khỏi tường và xé thành từng mảnh, nhưng điều đó chẳng ích gì, anh ta có thể cần đến nó.

“Cảm ơn, bà Evans. Tôi rất cảm kích. Bà còn tấm ảnh nào khác của vợ tôi không?”

Nhưng bà ấy không có. Đây là tấm ảnh duy nhất.

Anh ta trừng trừng nhìn nó, song dù tâm trí anh ta đang lãng du theo con đường nào thì cũng chỉ đi vào ngõ cụt mà thôi.

Từ vị trí đang ngồi dựa vào thành giường, Robert có thể nhìn thấy được con đường phía đối diện. Anh ta thấy viên cảnh sát đang gõ cửa từng nhà, nói chuyện với tất cả hàng xóm và thông báo việc Olivia mất tích. Anh ta biết tất cả bọn họ sẽ nghĩ gì.

Cuối cùng họ đến nhà Edith Preston đối diện, anh ta chắc chắn bà ấy sẽ nói rất nhiều điều. Liệu chúng có ổn thỏa hay không lại là một chuyện khác. Anh ta đã mong đợi bà ấy mời viên cánh sát vào nhà, ngồi xuống, kể lể với anh chàng những suy nghĩ của mình về gia đình Brookes, vậy nên thật ngạc nhiên khi bà ấy bước ra khỏi cửa trước và bắt đầu chỉ trỏ.

Robert liền nhổm dậy trên giường. Mụ ta đang nói gì nhỉ? Bà ấy nắm lấy ống tay áo viên cảnh sát và kéo anh chàng qua phía trước cửa sổ phòng khách nhà mình - có lẽ để chỉ tận nơi mình đã đứng, nhòm qua rèm che như thường lệ. Và rồi bà ấy chỉ trỏ. Ban đầu là xuống đường, sau đó tới lối xe chạy, rồi trưng ra một hành động uốn éo mấy ngón tay rất buồn cười: chỉ và bẻ cong lại, rồi lại chỉ và bẻ cong. Chuyện gì thế nhỉ?

Viên cảnh sát rút sổ ghi chép của mình, chắc chắn đang yêu cầu bà ấy nhắc lại mọi chi tiết, bởi vì bà ấy làm lại chính xác các cử động tay như cũ.

Bà Preston tiếp tục trò chuyện với viên cảnh sát năm phút nữa mà không có thêm động tác gì, cho tới khi viên cảnh sát bước ra xe và vớ lấy bộ đàm.

Con mụ già khốn nạn đó nói cái quái gì không biết?

Robert tin chắc đó là chuyện đổ tội gì đấy, một mảnh ký ức đã qua chợt ùa về trong tâm trí anh ta. Đó là chiều hôm qua khi anh ta quay trở lại xe lấy chiếc va li của mình, mụ Preston đã đi tới chào hỏi. Nhưng còn có chuyện gì đấy nữa; chỉ là anh ta không buồn nghe. Thật sự mới vừa hôm qua chăng? Chuyện mụ ta nói mà chẳng gây ấn tượng là chuyện gì được nhí?

Anh ta không tài nào nhớ rõ. Não anh ta đã kiệt sức - không chỉ do thiếu ngủ, mà còn vì ngập ngụa những suy nghĩ và cảm xúc.

Robert vắt chân xuống khỏi giường. Anh ta cần làm điều gì đó.

Anh ta bước lại chiếc tủ ngăn kéo của vợ mình và bắt đầu ngẫu nhiên rút các ngăn kéo ra lục lọi, không thật sự mong tìm thấy gì cả. Sự kiên nhẫn của anh ta kéo dài được hai phút. Rồi anh ta rú lên đầy đau khổ; cơn giận đang ngày càng gia tăng suốt nhiều giờ chiếm lấy anh ta và anh ta giật tung từng ngăn kéo khỏi tủ, ném mạnh chúng qua phòng. Anh ta nhích tới tủ quần áo, giật hết số quần áo khỏi mắc và vứt thành đống trên sàn. Anh ta ra sức đá thật mạnh, không cảm thấy phản lực gì từ đống vải mềm kia. Rồi Robert khuỵu xuống bên cạnh giường và vòng hai cánh tay quanh chân. Gục đầu lên hai gối, anh ta chìm vào những tiếng thổn thức run rẩy, cố gắng gạt hết mọi cảm giác tội lỗi ra khỏi tâm trí nhưng không thành.

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.