Tôi đang nắm chặt tay Becky, nhưng khi Ray giải thích vị trí các con tôi đang có mặt, máu dồn lên đầu tôi và mạch đập tăng mạnh. Tôi nghĩ mình sẽ ngất xỉu lần nữa, tôi sẽ phải cố tỉnh táo. Chắc bọn trẻ đã kiệt sức cả rồi. Chúng đã phải đi bộ hàng tiếng đồng hồ. Freddie sẽ khóc, còn Billy sẽ lê chân và kêu ca. Còn Jaz nữa? Con bé sẽ chẳng nói gì cả, cố hiểu xem chuyện gì đang xảy ra, lo lắng cho tôi. Hình ảnh cuối cùng nó thấy về tôi là cảnh cha nó đập đầu tôi vào lò sưởi.
Tôi nhẹ người khi Ray tắt còi rúc. Nếu Robert nghe thấy, anh ta sẽ biết chúng tôi đã tìm thấy anh ta. Tôi cần tiếp cận anh ta trước.
Ray cho xe lao lên một quả đồi dốc, vượt qua một pháo đài cũ đã đổ nát khá lớn, ánh đèn nhấp nháy và thu hút cái nhìn ngạc nhiên của vài người cùng đám xe cộ mà chúng tôi vượt qua. Anh ấy đỗ lại bên lề đường, nơi có một lối đi bộ nhỏ hẹp.
“Becky...” Anh ấy nói, “Chị hãy ở lại trong xe với Olivia. Tom và tôi sẽ giải quyết việc này.”
Không đời nào.
“Tôi sẽ đi.” Tôi nói, cầu mong họ sẽ không nhốt mình phía sau.
Tom xoay người nhìn tôi, gương mặt tràn đầy vẻ cảm thông nhưng nghiêm túc.
“Olivia, các con cô sẽ rất cần đến cô, cho nên cô có thể đi cùng. Nhưng quan trọng là cô không được để mình bị nhìn thấy. Nếu hắn nhìn thấy cô, mọi việc có thể sẽ kết thúc đấy. Cô hiểu chứ?”
Tôi đồng ý, còn không biết liệu mình có thể giữ được lời hứa khi nhìn thấy các con không.
Ray đã bắt đầu chạy băng qua bãi trống.
“Ray đang làm gì vậy?” Tôi cuống cuồng thì thào, sợ Robert sẽ nghe thấy tiếng mình.
“Anh ấy đi kiểm tra xem liệu có nhìn thấy Robert không. Đừng lo. Anh ấy sẽ không tiếp cận hắn nếu tình hình nguy cấp đâu.”
Chúng tôi hối hả men theo lối đi, cố gắng dõi theo Ray phía trước. Mặt đất không bằng phẳng, với những cây kim tước và đám hoa mỏ hạc tím nhạt cố vươn ra lối mòn nhỏ hẹp. Tôi cứ phải nhìn xuống để tránh bị vấp ngã, nhưng không muốn rời mắt khỏi Ray. Đột nhiên anh ấy cúi xuống và xoay về phía chúng tôi giơ một bàn tay lên báo hiệu. Tôi không nhìn thấy Robert, nhưng biết Ray đã thấy. Anh ấy ra hiệu cho chúng tôi cúi thấp, đặc biệt Tom cao hơn hẳn so với số còn lại. Chúng tôi khom người xuống tầm ngang hông và khẽ khàng đi tới trước.
Tôi có một ý niệm điên rồ rằng mình có thể liên lạc được với Jaz. Tôi luôn tin thần giao cách cảm là một kỹ năng hoặc một giác quan đang chờ được phát hiện, giờ tôi sẽ kích thích nó.
Jaz, con yêu, con nghe được mẹ không? Tôi lặp đi lặp lại trong đầu. Hãy nằm xuống đất đi, Jaz. Cho các em nằm xuống đất và ôm chặt lấy nhau, cả tay và chân, để hắn ta không thể tách các con ra được. Như thế sẽ khó hơn. Hãy làm đi, Jaz. Cứ làm vậy đi, con yêu.
Chúng tôi tới chỗ Ray và cuối cùng tôi có thể trông thấy Robert cùng bọn trẻ ngay phía dưới. Tôi nén tiếng thổn thức, nhẹ lòng vì chúng vẫn còn sống. Robert đang đứng, nhưng Jaz đã ngồi bệt trên đất, có lẽ mệt lử vì đi bộ, con bé đang nhổm về phía trước, đầu cúi xuống. Freddie bên cạnh chị, đang cố xích lại gần con bé, không hề nhìn lên, con bé đưa một cánh tay ôm lấy em. Billy đang đứng, đăm đăm nhìn cha nó nhưng tôi ở quá xa nên không thể đoán được nét mặt thằng bé. Tôi hình dung nó đang hoàn toàn ngơ ngác.
Mọi chỗ đều yên ắng, tôi cố gạt bỏ mọi âm thanh, để có thể nghe được giọng nói của các con. Tiếng sóng thỉnh thoảng vỗ vào đá dưới chân vách và tiếng kêu rít chói lói của một con chim ăn sò át đi những thứ tiếng tôi đang cố nghe ngóng. Nhưng tôi mơ hồ nghĩ rằng mình có thể nghe được tiếng nghèn nghẹt của Billy khi thằng bé cố gắng không khóc, còn chị nó thì nói: “Suỵt, suỵt.” Hay có lẽ tôi chỉ đang tưởng tượng.
Rồi tôi nghe thấy tiếng Robert khẽ càu nhàu, rõ ràng hơn, bởi vì anh ta đang hướng về chúng tôi. Gió thổi bạt vài từ của anh ta, nhưng tôi biết anh ta nói gì.
“Đứng lên, Jasmine, bế Freddie lên.” Tôi có thể hiểu qua động tác tay của anh ta điều anh ta muốn con bé thực hiện. Anh ta muốn nó bế Freddie bởi vì anh ta không thể bế hai đứa cùng một lúc. Nhưng Jasmine chẳng hề nhúc nhích. Con bé kéo Freddie lại gần, không làm như những gì tôi nài nỉ nó làm trong suy nghĩ của mình, nhưng nó cũng khiến Robert gặp khó khăn.
Tom và Ray đang thì thào, cố quyết định xem mình nên làm gì. Robert ở quá xa, nếu họ lao về phía anh ta lúc này, anh ta sẽ có đủ thời gian túm lấy các con tôi - hoặc ít nhất hai đứa - và nhảy xuống. Tôi không nghe được những gì cảnh sát nói, nhưng tôi nhích lại gần phía trước hơn để ngang bằng với chỗ Ray.
Đột nhiên, Robert cúi xuống, túm lấy tóc Jasmine để kéo con bé đứng dậy. Con bé thét lên vì đau đớn. Một lưỡi dao xỉa vào tim tôi, tôi liền mất hết lý trí. Anh ta đang làm đau con tôi, vậy nên tôi đứng lên và chạy. Một bàn tay giơ ra túm lấy cổ chân tôi và kéo tôi lùi lại trước khi bị nhìn thấy, nhưng tôi giãy đạp và thoát ra.
“Jaz!” Tôi hét lên. “Nằm xuống đất, nằm đè lên Freddie. Billy, Billy, nằm xuống.”
Đầu Jasmine lắc lắc và mớ tóc mềm mại của nó thoát khỏi bàn tay Robert. Con bé dừng lại, nhưng chỉ một giây, rồi nhào người xuống đất, kéo ngã cả Freddie đang kêu ré lên, khiến thân hình bé bỏng của thằng bé đè lên mình. Nhưng Billy vẫn đứng im, trân trân nhìn tôi. Robert vươn tay túm lấy nó, song Jaz quá nhanh và tay Billy ở gần tay nó hơn Robert. Con bé túm lấy em và kéo nó ngã dúi dụi. Nó loạng choạng ngã xuống đất kèm một tiếng kêu đầy ngạc nhiên.
Tôi cầu mong cảnh sát hãy ở yên một chỗ. Nếu Robert nhìn thấy họ trước khi tôi tới được chỗ anh ta, anh ta sẽ vồ lấy một trong số các con tôi, mang nó theo xuống địa ngục nước đang nổi sóng phía dưới. Tôi không dám rời mắt khỏi Robert lúc này, nhưng khóe mắt tôi có thể thấy một chiếc xuồng màu cam tươi đang bập bềnh ngay mép bờ. Xuồng cứu sinh. Nhưng sẽ là vô dụng nếu Robert đem một đứa nhảy khỏi mép đá cùng với mình. Họ sẽ va vào đá trước khi xuống tới biển.
“Robert!” Tôi gào lên, với tất cả đau đớn và giận dữ tích tụ tuôn trào trong hai âm tiết ấy. Anh ta đang cúi xuống, cố gắng gỡ bọn trẻ ra, nhưng mắt vẫn nhìn tôi. Tuy nhiên, anh ta không làm gì được cả. Khi đang chạy tới, tôi nhìn thấy anh ta túm được tay một đứa, nhưng đứa kia đã ôm choàng lấy chân, anh ta không tài nào gỡ được chúng ra. Ít nhất, cũng chẳng thể làm gì trước khi tôi tới được chỗ anh ta.
Hoặc đó là những gì tôi đang nghĩ. Nhưng tôi đã nhầm.
Trong cơn sợ hãi trước mọi việc đang diễn ra, ngay khi nghe thấy tiếng tôi, Freddie liền tìm cách bò ra từ bên dưới Jasmine, con bé đang mải cứu Billy nên không hề để ý, Robert bế thốc Freddie lên rồi ôm trong tay mình.
Anh ta bước lùi về phía mép vách đá khi Jasmine hét lên, cảm thấy nó đã không bảo vệ được em trai. Tôi rất muốn an ủi nó, nhưng không được. Tôi chết sững.
“Robert...” Tôi nói, cố gắng giữ cho giọng mình thật bình thản, “Hãy dừng việc này lại thôi. Xin anh. Hãy đặt Freddie xuống.”
Jasmine và Billy đang bò tránh xa khỏi Robert, về phía tôi, tôi dùng một tay ra hiệu cho chúng đứng ra phía sau mình. Jaz hiểu ý, kéo Billy theo. Nhưng tôi không thể rời mắt khỏi chồng mình.
“Cô không hiểu, có phải không Olivia.” Anh ta nói. “Cô có hiểu những gì tôi phải làm để có được cô không, để biến cô thành của tôi? Cô có biết phải mất bao lâu để làm được tất cả những việc tôi đã phải làm không?”
Tôi biết. Tôi đã tự mình tìm hiểu, nhưng chưa từng có bất kỳ ai nói ra điều đó, cũng chẳng có bằng chứng ngoài một cuộc sống đầy tình yêu thương và tận tụy. Tôi có thể nói gì để việc này ổn thỏa đây?
“Tôi hiểu, Robert. Tôi biết anh yêu tôi rất nhiều, biết anh đã đối tốt với tôi như thế nào. Tôi xin lỗi vì đã làm tổn thương anh.” Tôi bắt đầu bước chầm chậm về phía anh ta. Có lẽ tôi vẫn có thể thuyết phục được anh ta rằng những gì anh ta cảm thấy là một tình yêu rất thuần khiết, chưa hề bị vấy bẩn bởi những hành vi độc ác của anh ta. Liệu tôi có thể thuyết phục được anh ta rằng vẫn còn cơ hội cho chúng tôi hay không?
Tôi cố làm cho vẻ mặt của mình đầy đau khổ trong lúc bước thêm một bước nữa.
“Tôi không muốn anh chết.” Tôi nói dối. “Chúng ta không thể nói chuyện sao? Xin anh, Robert?”
Nhất thời tôi nghĩ mình đã làm được điều đó, rồi Robert đưa mắt ra sau lưng tôi, ánh mắt ngay lập tức thay đổi. Anh ta đã nhìn thấy ai đó. Anh ta biết không chỉ có mình tôi và anh ta. Robert kéo Freddie vào mình chặt hơn và bắt đầu bước lùi về phía gờ vách đá. Tôi không thể để anh ta tới gần bởi vì anh ta chỉ còn cách tám mét nữa thôi.
Tôi nghe thấy Jasmine và Billy kêu ré lên sau lưng, nhìn gương mặt bé bỏng đầy sợ hãi của Freddie. Tôi không ngừng suy nghĩ hoặc lên kế hoạch. Robert có con tôi. Tôi nhoài về phía trước và lao bổ tới anh ta. Hai bước và tôi đã nhảy vọt tới, cố quật anh ta xuống đất. Anh ta không phải người to lớn, nhưng vạm vỡ và nặng hơn tôi nhiều, anh ta nhận lấy cú va chạm mà chẳng hề bị ngã. Nhưng nó khiến anh ta nới lỏng vòng tay ôm, rồi Freddie vùng thoát ra.
Robert siết lấy cổ tôi và kéo tôi theo anh ta, hổn hển gầm gừ điên cuồng về tình yêu hoàn hảo của mình. Tôi muốn vùng thoát ra, nhưng lại nghe thấy Jaz đang thét lên, qua vai Robert tôi nhìn thấy Freddie đang lùi khỏi chỗ chúng tôi, không hề biết rằng chỉ vài bước ngắn nữa, chân nó sẽ bước hụt và rơi vào khoảng không khi ngã khỏi vách đá.
Tôi không thể thở nổi. Tôi đang chiến đấu không phải vì mạng sống của mình mà là vì Freddie và tôi không sao hét lên được. Tôi cố gắng, nhưng sức ép trong cổ họng khiến tôi chỉ bật ra được một tiếng khò khè.
Tôi không quay đầu nổi, nhưng chẳng rõ từ đâu tôi nhìn thấy một cái bóng đen thẫm nhào tới chỗ Freddie và kéo nó rời khỏi gờ đá.
Ơn Chúa. Các con tôi đã được an toàn rồi.
Giờ tôi có chết cũng chẳng sao.
•••
Từ nơi đang ngồi trên sô pha, tôi có thể trông thấy đội trưởng - Tom, như lời anh ấy bảo tôi gọi mình trong hai tiếng chờ đợi đằng đẵng tưởng chừng như vô tận trên đỉnh vách đá kia - đang ngồi bên bàn ăn, ủ tay trong một túi đậu đông lạnh bọc trong một cái khăn lau bát đĩa; đó là thương tổn gây ra khi anh ấy nhào xuống kéo Freddie khỏi bờ vực. Theo như lời bác sĩ, thì chỉ là bong gân, nhưng tôi sẽ không bao giờ cảm ơn đủ vì những gì anh ấy đã làm.
Robert đã bị bắt giữ vì những tội danh phạm phải trên đất Alderney và đã bị tống giam. Ngày mai sẽ có một lệnh của tòa án Anh được ban hành, khi ấy rõ ràng họ phải quyết định liệu Robert có cần trở về Manchester để bị buộc tội vì những gì đã phạm phải ở đó không, hoặc cứ ở đây để bị xét xử vì đã tấn công bọn trẻ và tôi. Tôi đã hỏi Ray về những tội danh ở Manchester, nhưng anh ấy bảo tôi đó là việc tôi cần phải trao đổi với Tom.
Các con bu quanh tôi khắp mọi phía. Jaz ở một bên và Billy bên kia, cả hai đứa đều nép chặt vào tôi nên thay vì có cảm giác tuyệt vời, tôi lại gần như không thở nổi khi chúng ép vào lồng ngực tôi hết mức. Freddie ngồi trên gối tôi, co tròn như một trái bóng, đầu nó ép vào những vết bầm trên cổ tôi. Cơn đau gợi cho tôi nhớ lại những gì mình suýt nữa đã để mất.
Bọn trẻ đang bị sốc, tôi không biết làm cách nào giúp chúng vượt qua được việc này. Tôi hy vọng sự thanh bình và yên tĩnh của hòn đảo này sẽ làm chúng dịu lại. Nhưng Jasmine sẽ phục hồi lâu nhất. Khuôn mặt bé bỏng nghiêm nghị của nó thỉnh thoảng lại cau có như thể đang cố giải đáp điều gì đó trong đầu.
Tom đang nhìn tôi, tôi biết anh ấy muốn nói với tôi chuyện gì đấy - một chuyện rất nghiêm túc. Anh ấy đứng lên và bước đi, nói bằng ngữ điệu khá bình thản để tránh làm cho bất kỳ chút căng thẳng nào len lỏi vào sự bình yên của căn phòng.
“Olivia, cô có nghĩ chúng ta nói chuyện được không? Tôi biết cô không muốn rời bọn trẻ, nhưng Becky sẽ ở lại với các cháu. Chúng ta có thể ngồi đằng kia trong khu vực ăn uống để cô vẫn có thể nhìn thấy các cháu, nhưng có lẽ tốt nhất là chúng ta không nên bị nghe thấy.”
Tôi trao đổi qua với Jaz, chỉ để biết chắc nó không sao, gợi ý con bé chọn một đĩa DVD cả ba đứa đều thích. Có lẽ một bộ phim hoạt hình vui vẻ, vô hại sẽ là tốt nhất.
Tôi đi theo Tom, nhưng bảo đảm rằng mình sẽ không bao giờ khuất khỏi tầm nhìn của chúng, Tom ngồi quay lưng về phía các con tôi, như thể anh ấy không muốn chúng nghe thấy những gì anh ấy sắp nói.
“Tom, tôi biết cảm ơn anh thế nào vì những gì anh đã làm hôm nay đây?”
Anh ấy hòa nhã mỉm cười lại với tôi. “Cô đã mạo hiểm sinh mạng mình, chúng tôi suýt nữa để mất cô. Tôi không nghĩ sẽ tha thứ được cho mình nếu để chuyện đó xảy ra.”
Họ đã nói với tôi rằng Tom đã dùng tay ôm lấy Freddie và chuyển thằng bé cho Jasmine như thế nào trong khi Ray đè nghiến Robert xuống đất; Becky đã hướng dẫn những đứa trẻ hoảng loạn của tôi tới nơi an toàn ra sao trong khi hai người họ còng tay Robert. Nhưng tôi đã bất tỉnh, lại một lần nữa họ phải làm cho tôi tỉnh lại.
Thứ đầu tiên tôi nhìn thấy khi tỉnh lại là hình ảnh tuyệt vời của ba đứa con ngay phía trên mình, những gương mặt lấm lem, nhòe nhoẹt nước mắt của chúng trông xinh xắn hơn bất kỳ lúc nào tôi từng thấy. Tôi cố lôi mình trở lại hiện tại khi Tom chìa tay ra, khẽ bóp nhẹ tay tôi.
“Chúng tôi biết Robert sẽ tìm bắt bọn trẻ. Sophie đã nói với chúng tôi. Có điều cô không thể tin được những gì anh ta đã lên kế hoạch thực hiện đâu.”
“Đúng vậy, nhưng đáng buồn thay, anh ta không phải là người cha đầu tiên làm như thế, đúng không? Và anh ta muốn tôi phải chịu đựng vì không yêu anh ta.”
Ai sẽ tin tôi nếu tôi nói với họ những gì mình nghi ngờ - rằng mạng sống của các con tôi đang bị nguy hiểm? Ơn Chúa là Sophie hiểu, dù câu chuyện của tôi khó tin được. Nhưng khi đó, cô ấy đã chứng kiến sự ám ảnh của Robert từ nhiều năm về trước, biết rằng anh ta có thể làm bất kỳ chuyện gì. Không lâu sau đây chúng tôi đã tìm ra những gì còn lại.
Tôi sẽ làm được gì nếu không có Sophie? Tôi đã nhờ Becky gọi điện cho cô ấy ngay khi chúng tôi được an toàn. Mặc dù tôi muốn đích thân nói chuyện với cô ấy nhưng các con tôi phải là ưu tiên số một. Tôi sẽ gọi lại cho cô ấy, sau khi chúng đã nằm yên ổn trên giường.
Tom nhổm tới trước và hạ thấp giọng hơn nữa.
“Tôi xin lỗi khi phải làm tăng thêm những điều kinh hãi ngày hôm nay, nhưng tôi cần hỏi cô về Danush Jahander. Cô có thể nói gì với tôi về anh ấy?”
Tôi biết chuyện này ắt sẽ đến, dĩ nhiên, lẽ ra tôi nên chuẩn bị sẵn. Nhưng khi nghe thấy tên anh ấy trên môi người khác vẫn khiến tôi cảm thấy đau đớn. Tôi cố giữ cho giọng mình thật điềm tĩnh.
“Các anh đã biết anh ấy ra đi từ nhiều năm về trước - giờ thì tôi đã nhớ ra anh cũng có mặt trong cái buổi tối đau đớn ấy. Có vẻ rất lâu rồi, nhưng khi đó anh rất tốt với tôi và anh cũng đã giúp đỡ chuyện cha mẹ tôi rất nhiều.” Lúc đó, tôi gần như quên bẵng mất. Cho dù nhìn nhận theo cách nào thì dường như chính lỗi của tôi đã khiến họ ra đi. Nhưng Tom đang muốn nói tới Dan, nên tôi kéo tâm trí mình trở lại.
“Tôi chắc các anh đã biết rằng tôi nhận được một lời nhắn từ Dan khi anh ấy ra đi và nói anh ấy xin lỗi, rồi tôi chẳng biết thêm tin tức gì từ anh ấy cho tới khoảng một năm trước. Anh ấy tìm ra tôi; và muốn chúng tôi quay trở lại với nhau. Tôi không thể làm vậy. Tôi yêu Dan rất nhiều, nhưng tôi biết Robert sẽ làm những gì.”
Tôi không thể nhìn Tom khi nói với anh ấy điều này. Tôi lần vẽ những hình thù trên bàn bằng các ngón tay mình, tập trung sự chú ý của mình vào đó.
“Vậy chuyện gì đã xảy ra?”
“Tôi có gặp Dan vài lần, anh ấy nài nỉ tôi ra đi. Thậm chí anh ấy còn muốn tôi đưa Jaz tới Iran để gặp gia đình anh ấy. Tôi cũng định làm vậy. Nhưng tôi không thể làm cho anh ấy hiểu rằng tôi cần thời gian, rủi ro cho cả Dan và các con tôi là quá lớn.”
“Cô có biết Danush đã liên lạc với chồng mình hai tuần trước không? Rõ ràng anh ấy muốn sắp xếp một cuộc gặp.”
Tôi gắng tập trung vào những hình thù trên tấm vải trải bàn đang càng lúc càng trở nên rối rắm. Giọng tôi chỉ còn hơn tiếng thì thầm một chút.
“Sophie đã nói với tôi rồi. Dan vẫn hơi nóng nảy và anh ấy không muốn đợi tôi. Nhưng Robert ở Newcastle, cho nên tôi đoán họ không thể gặp nhau. Tôi không nghe được tin gì từ Dan trong suốt hai tuần qua, anh ấy không trả lời điện thoại. Tôi cho rằng anh ấy vẫn còn đang giận mình vì đã bỏ chạy. Có lẽ bây giờ... Tôi không biết. Rất lâu rồi.”
Tôi vẫn không thể nhìn Tom. Đầu tôi chỉ còn hình ảnh Dan, cười phá lên vì điều gì đó tôi nói, chìa một bàn tay và kéo tôi lại gần rồi giúi mặt vào tóc tôi. Tom lại nói, nhưng tôi vẫn giữ hình ảnh ấy trong đầu. Tôi thích được ngắm nhìn nó.
“Chúng tôi nghĩ chồng cô đã thu xếp gặp Danush tại nhà cô vào thứ Tư tuần trước. Chúng tôi biết Robert đã về nhà đêm hôm đó.” Tôi cảm thấy một chiếc nẹp đang siết chặt lấy lồng ngực mình. Tôi biết những gì Tom sắp nói. “Tôi rất tiếc, Olivia. Cô đã có quá nhiều chuyện phải xử lý hôm nay, tôi không thích làm tăng thêm gánh nặng của cô, nhưng chúng tôi tin chồng cô đã giết chết Danush Jahander.”
Tôi để đầu mình gục xuống hai cánh tay khoanh lại, tì trên bàn. Nỗi đau đớn trào lên trong tôi, nhưng ít ra tôi cảm thấy thoải mái khi khóc thương cho Dan tuyệt vời của tôi. Trong tâm trí, tôi vẫn còn trông thấy anh ấy. Tôi lùi lại khỏi cái ôm tưởng tượng của anh ấy, nhìn vào đôi mắt màu nâu chocolate của anh ấy và mỉm cười khi Tom tiếp tục nói rõ các chi tiết. Dan cười đáp lại. Tôi nghĩ anh ấy đang tự hào về tôi.
“Chúng tôi đã tìm thấy máu trong phòng làm việc của chồng cô. Chúng tôi đã đối chiếu nó với ADN từ đôi găng tay tìm được trong một cái thùng trên gác xép thuộc về Danush. Nhưng chúng tôi thật sự cần biết chắc rằng đó chính là máu của Dan, nên chúng tôi định lấy một mẫu ADN từ Jasmine, nếu như cô thấy ổn.”
Tôi ngẩng gương mặt nhòe nhoẹt nước mắt lên và nhìn Tom. Tôi thấy ghét bản thân vì những gì sắp nói, nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác.
“Sao cũng được, đội trưởng à, nhưng tôi không chắc như thế sẽ giúp được các anh. Rất tiếc Jasmine không phải con gái của Dan. Cháu là con Samir.”