Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
25

❊ ❊ ❊

Hôm nay lại là một ngày tuyệt vời nữa. Mặt trời tỏa rạng, chúng tôi là những người duy nhất trên đoạn bãi biển này. Sáng nay chúng tôi đã dành ra hàng tiếng đồng hồ để khám phá những vùng nước trong vắt có đá tảng, vừa mới xây xong “tòa lâu đài cát tuyệt vời nhất” cho Billy.

Tôi đã tranh thủ lười biếng một chút, nằm ngả người trên bãi cát mềm mại, ngước nhìn bầu trời xanh trên đầu và nghe tiếng các con ríu rít vui vẻ bàn cách xây một chiếc cầu.

Nhưng tôi chỉ loáng thoáng nghe tiếng chúng, bởi vì ý nghĩ của tôi đang hướng về Sophie. Tôi cảm thấy thật khó chấp nhận rằng Robert lại tìm tới gặp cô ấy, tin chắc cô ấy đã không kể hết mọi việc với mình. Không đời nào Robert bình tĩnh được khi hỏi cô ấy tôi ở đâu, rồi nhã nhặn ra về lúc cô ấy từ chối nói cho anh ta biết. Tôi cảm thấy rất có lỗi khi kéo cô ấy vào vụ này, mặc dù công bằng mà nói cô ấy chính là người thuyết phục tôi cần phải thoát ra khỏi cuộc hôn nhân này, từ từ mà chắc chắn kéo tôi ra khỏi hố sâu tuyệt vọng tôi đang bị sa lầy.

“Nghe này, Liv.” Cô ấy nói vào lần thứ ba hay thứ tư chúng tôi gặp nhau. “Có thể cậu nghĩ bọn trẻ vẫn an toàn chừng nào cậu còn sống với Robert, nhưng hắn rõ ràng là một kẻ bất ổn. Sẽ ra sao nếu hắn thay đổi những gì đã chấp nhận trong khi cậu lại chưa hề chuẩn bị sẵn sàng? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu hắn trở nên bị ám ảnh với việc cần biết từng nhất cử nhất động của cậu đến mức nhốt hẳn cậu trong nhà? Một tù binh hoàn toàn? Cậu phải thoát ra thôi.”

Chúng tôi đã thăm dò con đường pháp lý để trốn thoát, nhưng có vẻ như nó chẳng hề tồn tại. Tôi không có bằng chứng về sự đe dọa của Robert, mặt khác anh ta lại có vô khối bằng chứng chứng minh rằng tôi không ổn định. Tôi được nghe nói là mình có thể bị xem như một người vợ có thái độ thù địch, ít nhất Robert cũng chắc chắn có được quyền tiếp xúc với bọn trẻ - đấy là tất cả những gì anh ta cần để tiến hành kế hoạch của anh ta.

Bất chấp mọi lo lắng của mình, tôi vẫn chết mê chết mệt sự thanh bình của hòn đảo này. Dường như chẳng có gì xấu có thể xảy ra với tôi ở nơi đây và tôi nghĩ chính sự đơn giản của chốn này khiến tôi có được cảm giác an toàn. Mọi người lúc nào cũng mỉm cười, sẵn sàng giúp đỡ. Đường sá thì bình yên với rất ít xe cộ và thậm chí không hề thấy một cái bùng binh. Nhưng chính biển mới mang đến cho tôi sự bình yên thật sự. Hiếm khi biển khuất khỏi tầm mắt, cho dù biển yên ả, trong xanh hay xám xịt với những ngọn sóng ập xuống mặt nước ngầu bọt thì tôi vẫn không thể rời mắt khỏi nó.

Cho dù tình thế của Dan vẫn chưa được giải quyết hoàn toàn nhưng tôi biết rồi cũng sẽ êm xuôi. Và cuối cùng, tôi sẽ có thể tiếp tục cuộc sống của mình. Ngay lúc này, có cảm giác như tôi đang sống trong một cái bong bóng, trôi nổi bình yên giữa bầu không gian đầy nhiễu động. Tôi gần như có thể vẽ ra hình ảnh của chính mình và các con bên trong bong bóng ấy. Không gian xung quanh chúng tôi tối tăm và u ám, với những đám mây đen cùng biển khơi xám xịt, và dông bão. Nhưng bên trong bong bóng của chúng tôi là một ngày như hôm nay - nắng ráo, tươi sáng và đầy ắp tiếng cười. Tôi phải ngăn bóng tối thâm nhập vào, phá hoại hạnh phúc của chúng tôi.

Tôi ngoảnh đầu nhìn những đứa con xinh đẹp đang chơi đùa trên cát, Jaz - mà không, Ginny - mặc chiếc áo phông màu xanh kem mà con bé ưa thích; còn hai cậu con trai với những đôi chân bụ bẫm xinh xinh đầm trong cát trắng khi đứng chỗ biển nông, vục nước vào những chiếc xô nhựa màu cam để ra sức đổ cho đầy cái hào nước quanh lâu đài cát của chúng. Mất bao lâu nữa thì chúng mới nhận ra đó là một nhiệm vụ “dã tràng” nhỉ? Nhưng chúng cần tự khám phá điều này.

Tôi ngồi dậy và ngoái nhìn sau lưng về phía ngôi nhà chúng tôi thuê. Không thể hoàn hảo hơn. Nó tách biệt, nhưng không có cảm giác lạc lõng. Ban đêm, tôi có thể đi ngủ với cửa sổ mở toang và nghe tiếng sóng nhè nhẹ vỗ vào bờ. Tôi nôn nóng chờ đợi cơn bão lớn đầu tiên, hẳn sẽ rất ấn tượng ở nơi này.

Căn nhà được sơn màu kem nhạt, có một bãi cỏ nho nhỏ dẫn xuống cánh cổng hướng thẳng ra bãi biển. Tôi không chọn nhà chỉ vì sự tách biệt của nó, cho dù đây là một điểm thưởng. Tôi chọn nó vì dọc phía sau căn nhà là một sân hiên có cửa trổ ra từ tất cả các buồng ngủ, từ sân hiên đó có một bậc cấp xoáy trôn ốc dẫn xuống sân hiên phía sau bếp lẫn phòng khách. Tôi không dám tin mình lại có thể may mắn tìm được một địa điểm lý tưởng đến như vậy, bởi vì khi vẽ lên bong bóng của mình, tôi luôn luôn tự nhắc nhở một điều: Vỏ ngoài bong bóng rất mỏng manh và có thể vỡ tan bất kỳ lúc nào.

Đó là lý do chúng tôi cần có một kế hoạch, là lúc chúng tôi có sự tập dượt.

Tôi biến nó thành một trò chơi cho bọn trẻ. Đó là trò chơi chiến tranh của chúng tôi. Bọn trẻ là những người tản cư đã bị lỡ mất chuyến tàu cuối cùng. Khi quân lính của kẻ thù ập đến, bọn trẻ phải ẩn náu. Tôi muốn chúng thực hiện “trò chơi” một cách nghiêm túc, nhưng lại không muốn chúng gặp phải những cơn ác mộng, nên tôi đã cố gắng làm cho việc đó thật vui vẻ.

Điều đầu tiên chúng tôi làm khi đến đây vào dịp lễ Phục sinh là tìm một hầm ngầm tiện lợi. Hòn đảo này không hề thiếu thứ đó, chắc chắn là vậy. Nhưng không phải căn hầm gần nhà nhất, mà là căn hầm chúng có thể an toàn lọt vào, ẩn nấp. Cứ như vậy, chúng tôi đã có nhiều ngày tháng khám phá tất cả những căn hầm không quá xa cho đôi chân bé bỏng của một đứa trẻ lên bốn. Chúng tôi dọn sạch rác rưởi được tích tụ ở đó, sau đấy, tôi mua một cái thùng giữ nhiệt bằng nhựa và nhét đầy bánh quy cùng những thứ đồ uống ưa thích của bọn trẻ, cộng thêm vài chiếc đèn chạy pin và một chiếc điện thoại di động đã xạc đầy. Cái thùng nhựa, theo như tôi suy luận, sẽ giữ được đồ ăn trước những loài thú săn mồi bốn chân. Chúng tôi phủ kín thùng bằng mấy tấm chăn màu xám thẫm để nếu bất kỳ ai có ngó vào cũng sẽ không nhận ra màu nhựa đỏ tươi kia. Cứ vài ngày chúng tôi lại kiểm tra - tôi cũng dự phòng sẵn mọi thứ phòng trường hợp ai đó tìm thấy thùng giữ nhiệt và rồi lấy đi mất.

Nhưng hòn đảo này có một điều đặc biệt. Tôi không cho rằng có ai đó từng nghĩ đến chuyện lấy bất cứ thứ gì không phải là của họ. Người phụ nữ cho chúng tôi thuê nhà đã thấy rất ngạc nhiên khi tôi muốn có chìa khóa, bà ấy nói rằng mình không hề khóa cửa đã hai mươi năm nay. Dường như chẳng có ai đánh cắp những gì không thuộc về mình cả, nơi đây không có chỗ cho một tên trộm cắp trốn chạy. Hay một kẻ bắt cóc.

Nhưng tôi sẽ vẫn khóa kỹ tất cả cửa nhà mình. Tôi có thể nghĩ rằng mình đang được an toàn ở đây, nhưng tôi phải thận trọng vì các con. Tôi không thể tự mãn được.

Một khi bố trí xong chỗ ẩn náu cho mình trước sự xâm lấn của kẻ thù, chúng tôi lại tập dượt trốn thoát khỏi nhà - thoát ra qua cửa phòng ngủ, ra hiên, xuống cầu thang xoắn. Băng qua bãi cỏ, qua cổng và chạy dọc theo lối đi ven biển. Đi qua hai căn hầm đầu tiên, trượt xuống đồi, rồi chui vào căn hầm nhỏ ẩn kín ở mé bên vách đá. Từ cửa xuống hơi cao, nhưng tôi đã xếp một ít đá lên để mấy đứa nhỏ có thể leo vào và leo ra dễ dàng.

Tôi muốn tập dượt đi tập dượt lại nhưng bọn trẻ sẽ dễ thấy chán nản, tôi lo rằng nếu đến lúc, chúng có thể sẽ không chịu đi. Lần đầu tiên Freddie kêu khóc, nhưng giờ nó có vẻ ổn với việc đó. Chúng tôi hy vọng sẽ chẳng bao giờ phải cố gắng làm việc ấy thật sự.

Tôi đứng lên và đi tới chiếc ghế băng để chiếc túi tắm biển. Tôi cầm lấy chiếc điện thoại vùi dưới chồng khăn tắm vì muốn chụp một tấm ảnh các con và có thể thấy rằng mình đã bỏ lỡ vài cuộc gọi - bắt đầu từ hai tiếng trước. Hầu hết từ Sophie, nhưng cũng có vài số mà tôi không nhận ra. Điện thoại bắt đầu rung báo hiệu cuộc gọi mới. Là Sophie, nhưng không đúng thời gian đã quy định, không giống cô ấy.

Nhất thời, tôi cảm thấy hơi run, nhưng rồi xua đi ngay. Tôi phải học cách tự tin hơn. Tôi chạm vào màn hình để trả lời.

“Chào cậu, Soph. Quả là một sự ngạc nhiên thú vị vào một ngày đẹp trời.” Tôi nói. “Cậu vẫn đang cố gọi cho tớ đấy à?” Nhưng nụ cười của tôi tắt ngấm chỉ sau một giây. Cô ấy nói với tôi điều tôi không muốn nghe nhất.

“Liv, Robert đấy. Hắn biết cậu ở đâu. Hắn tìm ra cậu rồi.”

Cơ thể tôi cứng đờ và tôi không nói nổi.

Anh ta đến để bắt các con tôi, đúng như những gì anh ta nói.

Không phải lúc nào tôi cũng hiểu được những gì anh ta hăm dọa mình, nhưng khi anh ta đưa các con của tôi đi hai năm trước, anh ta đã đợi cho tới lúc cảnh sát đi khỏi và chỉ còn riêng hai chúng tôi. Khi đó anh ta mới nói ra lời đe dọa của mình, từng lời được thốt ra rõ ràng và chậm rãi để tôi không thể nghi ngờ về những gì anh ta đang nói với mình. Tôi đã cố không nghe, như thể không nghe thì việc đó sẽ không thành hiện thực. Tôi đã cố không nhìn anh ta, như thể không nhìn anh ta sẽ khiến anh ta biến mất. Nhưng anh ta đã gí sát mặt vào tôi, thở vào tai tôi, nên tôi nghe rõ được từng lời.

“Olivia - em là cuộc đời anh. Chẳng một điều gì khác có ý nghĩa với anh cả, chỉ riêng mình em thôi. Nếu em rời bỏ anh, trong anh sẽ ngừng thở. Em có hiểu không? Anh nghĩ về em từng giây phút mỗi ngày. Anh cứ tin rằng có ngày em cũng sẽ cảm nhận tương tự về anh.” Anh ta hít một hơi thật sâu. “Nhưng điều đó sẽ không bao giờ xảy ra, phải không Olivia?”

Tôi không nói được.

“Em là của anh, Olivia. Thậm chí nếu em không thể yêu anh như anh đã yêu em thì em vẫn là của anh. Và anh có thể chấp nhận việc đó, chừng nào còn nhìn thấy gương mặt em mỗi ngày, chạm vào cơ thể em khi anh muốn - phải, Olivia, khi anh muốn - và biết rằng em sẽ luôn ở đây mỗi buổi tối khi anh trở về nhà. Nhưng nếu em rời bỏ anh, thì có ngày anh sẽ bắt mất các con em - giống như đã làm tối hôm nay - và sẽ chẳng ai tìm thấy anh đâu.”

Anh ta nhích vào sát hơn, khiến môi anh ta chạm vào tai của tôi.

“Nếu cô rời bỏ tôi, cô sẽ không bao giờ còn gặp lại bất kỳ ai trong chúng tôi nữa. Cô sẽ chẳng còn lại gì đâu.”

Marjorie Beresford cảm thấy rất có lỗi. Lẽ ra cô đang trông nom cha của mình, nhưng sáng nay cô đã vào thị trấn và thay vì quay về luôn từ cửa hàng thịt cá như đã hứa thì cô quyết định dừng lại uống một cốc cappuccino. Quả là một ngày tuyệt vời, các bàn của quán đều được bố trí ngoài trời.

Nói cho cùng chỉ là một cốc cà phê thôi mà - tốn thêm có mười phút.

Vấn đề là mười phút đó đã kéo dài thành nửa tiếng đồng hồ khi cô trò chuyện với những người mình không gặp suốt nhiều tuần qua. Cô không hay ra ngoài bởi vì cha cô hiện giờ gần như cần phải chăm sóc liên tục. Nhưng ông lại không chịu chuyển vào viện dưỡng lão, nên cô còn biết làm gì khác? Dẫu vậy, đó là một buổi nói chuyện rất thú vị, cô không thể đừng được nếu có hơi sa đà một chút và quên mất thời gian. Chỉ một lần này thôi mà.

Chính lúc cô đang thanh toán thì cái người đàn ông trẻ tuổi nhã nhặn ấy bước vào, nói rằng anh ta đang tìm em gái mình. Cô ấy đã đến đảo một thời gian trước cùng với ba đứa con, anh ta nghĩ cô ấy có nói mình đang thuê nhà đâu đó. Anh ta hứa tới thăm, nhưng lại ngớ ngẩn làm mất địa chỉ. Anh ta hỏi thăm Joe, chủ quán, nhưng Marjorie không thể không nghe lọt. Tất cả những gì người đàn ông kia biết là chỗ ở của em gái anh ta gần bãi biển. Liệu anh ta có thể hỏi thăm xung quanh - xem xem liệu có bất kỳ ai biết đó có thể là chỗ nào không?

Marjorie chắc chắn chính Lynn là người anh ta đang nói đến. Và cô ấy có ba đứa con thật.

Cô không chắc liệu mình có nên nói hay không, nhưng lúc trả tiền xong và chào vài người quen khác trên đường đi ra, cô nhìn thấy người đàn ông ấy đang ngồi rầu rĩ ở một chiếc bàn ngoài trời, cảm thấy thưong hại anh ta.

“Xin lỗi.” Cô nói. “Tôi chưa biết tên anh nhỉ?”

“Jonathan.” Anh ta trả lời, với một nụ cười thân thiện át cả vẻ buồn phiền.

“Tôi là Marjorie. Tên em gái anh là gì?” Cô ngạc nhiên khi anh ta khẽ cười.

“Tôi không biết.”

“Sao cơ?” Cô nói.

“Tôi xin lỗi.” Anh ta nói. “Đó là một câu chuyện dài và phức tạp. Em gái tôi có chút phiền toái ở xứ Anh. Con bé nợ tiền vài người. Chuyện thường tình - nó cứ cố gồng mình khi chồng nó đi vắng, đó chỉ là một khoản vay vừa phải. Có điều lãi suất khoảng một nghìn phần trăm, con bé càng ngày càng sa sút. Tôi đã cho nó một ít tiền để trang trải, nhưng nó lại dùng số tiền ấy bỏ trốn. Nó mò đến đây. Tôi muốn tìm nó để bảo nó tôi đã trang trải hết nợ nần cho nó. Mọi chuyện hoàn toàn ổn thỏa rồi và con bé có thể về nhà bất kỳ khi nào nó muốn. Cha mẹ tôi rất nhớ nó và bọn trẻ - nhưng tôi không biết con bé đã nghĩ ra cái tên gì cho mình. Tên thật của nó là Olivia, khi nó còn trẻ, mọi người thường gọi nó là Liv. Nhưng tôi không biết nó sẽ lấy tên gì, hay đang gọi bọn trẻ bằng những cái tên nào.”

Marjorie nhìn gương mặt rầu rĩ của người đàn ông đối diện. Quả là một người anh trai tốt bụng, cô không thể không nghĩ vậy. Cô cũng có một người anh trai, anh ấy hoàn toàn chẳng hề làm gì để giúp đỡ cha mình.

“Em gái anh thật may mắn khi có được anh.” Cô nói rất thành thực. “Này, tôi không biết có giúp được hay không, nhưng tôi có coi sóc cơ ngơi của một số người thường sống trên đảo nhưng đã chuyển tới Mỹ được vài năm. Họ đã biến cơ ngơi thành không gian riêng tư, hiện thời có một phụ nữ đang sống ở đó với ba đứa trẻ. Nhưng họ thuê nhà từ cuối tháng Mười năm ngoái, cho nên tôi không biết liệu có đúng người không. Cô ấy tên là Lynn. Tôi không nhớ tên bọn trẻ, nhưng có một bé gái và hai bé trai. Có khi là họ chăng?”

Người đàn ông tên Jonathan cười tươi với cô.

“Tuyệt quá, cảm ơn cô. Nghe có vẻ là họ rồi. Cô chỉ cho tôi nhà họ ở đâu được chứ?”

Và cô đã làm vậy. Chính vì việc này mà rốt cuộc cô về nhà trễ bốn mươi lăm phút. Lúc này cha cô rất bực bội, khi ông ấy chịu trả lời câu hỏi gì đó của cô, ông chỉ nói cộc lốc. Cô cần khắc phục sự vô tâm của mình.

Lúc cô rời khỏi phòng ngủ của ông và nhận yêu cầu về một chiếc bánh kẹp, thì điện thoại trong sảnh bắt đầu đổ chuông. Cô muốn nghe máy, bởi cô rất thích được trò chuyện với người khác - những người không phải là cha cô - nhưng không thể. Ít ra trước nhất, cô cần pha cho ông ấy một cốc trà.

Cô đứng trong bếp chờ đợi ấm nước sôi, nhưng vẫn có thể nghe lời nhắn được ghi âm trên máy. Cô nhận ra giọng Pam - lại một người nữa cô đã không gặp nhiều tuần liền. Rõ ràng Pam muốn biết liệu hai người có thể gặp gỡ uống cà phê một sáng nào đó không. Sẽ rất tuyệt. Nhưng khi cho thêm nước vào ấm trà, cô nghĩ mình nghe thấy Pam nói gì đó về cảnh sát.

Bỏ cả việc pha trà, cô đi vào sảnh.

Gương mặt cô đỏ bừng vì đau khổ khi nghe lại toàn bộ lời nhắn.

Ôi trời ơi. Mình đã làm gì thế này? Cô nghĩ.

Tôi sững sờ đến mức không nhúc nhích nổi. Sao có thể vậy chứ? Làm cách nào Robert tìm ra được chúng tôi? Tôi biết mình không hề để lại một chút bằng chứng nào ở nhà, cho dù lúc này anh ta đã biết chúng tôi không ở Anglesey thì tôi cũng không thể nghĩ ra điều gì dẫn anh ta tới được đây. Tôi gần như choáng váng.

Một tiếng kêu từ chỗ bọn trẻ khiến tôi bừng tỉnh khỏi trạng thái trầm ngâm. Jaz đang chỉ tay về phía con đường sau lưng tôi và kêu lên.

Ôi, Chúa ơi - không. Đừng là Robert.

Tôi chưa bao giờ cho các con chút manh mối rằng chúng cần sợ hãi cha mình. Tôi không muốn chúng sống trong hãi hùng, không nghĩ anh ta sẽ làm hại chúng chừng nào tôi vẫn còn là một người vợ biết vâng lời. Nhưng khi hiểu được những tầng sâu sự ám ảnh của anh ta và thừa nhận trọn vẹn tất cả những việc anh ta đã làm, cuối cùng tôi bắt đầu tin rằng chúng tôi có thể chẳng bao giờ an toàn với anh ta.

Quay lại nhìn thứ Jasmine đang chỉ, tôi thở phào nhẹ nhõm thấy đó không gì hơn ngoài vài con ngựa đang chạy qua. Con bé rất mê ngựa, tôi luôn nghĩ chúng tôi có thể thu xếp vài buổi tập cưỡi ngựa khi mọi việc ổn thỏa.

Tôi phải ép mình hành động.

Tôi cần đưa các con tới chỗ an toàn và gọi cho cảnh sát. Tôi không thể gọi họ lúc này; sẽ quá dài dòng đến nỗi không thể giải thích kịp.

Lúc đứng lên, điện thoại của tôi bắt đầu đổ chuông, nhưng tôi mặc kệ. Lúc này chẳng việc gì quan trọng trừ việc đưa các con tôi tránh xa khỏi nguy hiểm. Tôi đờ đẫn trong chưa đầy ba mươi giây nhưng có cảm giác như thể vừa mạo hiểm sinh mạng của chúng bởi không thể nhúc nhích nổi chính mình.

“Jaz!” Tôi thét lên. “Mau đến đây con.”

Tôi chạy xuống bãi biển thật nhanh và tóm lấy Freddie, kéo thân hình bé nhỏ chắc lẳn của nó vào trong vòng tay mình. Rồi tôi hét gọi Billy đang ở cạnh mép nước, múc nước vào cái xô của nó.

“Bỏ cái xô lại đi con. Bỏ đi, đừng tranh luận gì cả. Cứ chạy thật nhanh trở lại chỗ đường đi.”

Tôi có thể thấy rằng mình đang làm chúng sợ, Freddie bắt đầu khóc.

“Mẹ xin lỗi, các con yêu.” Tôi nói bằng giọng bình tĩnh hơn một chút, mặc dù bọn trẻ rất dễ dàng nhận ra được cảm xúc của tôi. “Là một buổi tập chống xâm lược mà thôi. Mẹ cần tất cả các con chạy tới chỗ hầm. Các con cần trốn khỏi kẻ thù.”

Tôi cố hết sức nhoẻn cười.

Bọn trẻ khấp khểnh chạy ngược lên bãi biển - không nhanh như tôi muốn, nhưng cát rất mềm, không dễ chạy chút nào.

Chúng tôi chật vật băng qua đụn cát, ngang qua ghế băng. Tôi nhặt túi của mình và nghe thấy điện thoại vẫn đang đổ chuông, nhưng tôi không có thời gian để nghe.

Khi chúng tôi ra tới con đường chạy dọc phía sau nhà, tôi nghe thấy một thanh âm kinh khủng nhất trên đời vang lên trong căn nhà trống và vọng ra qua cửa sổ phòng ăn để ngỏ. Đó là tiếng chuông cửa đang kêu.

Bọn trẻ nhìn tôi. Nhưng nhất thời tôi như bị chôn chân tại chỗ. Billy níu lấy tay tôi.

“Chuyện gì thế mẹ?” Nó hỏi, ngơ ngác trước vẻ căng thẳng đột ngột của tôi.

Tôi khom xuống và kéo Jasmine về phía mình.

“Được rồi, báo động có địch. Con phụ trách buổi tập lần này nhé, Jaz. Con biết phải đi đâu rồi đấy. Dắt các em chạy đi. Ở nguyên đó cho tới khi mẹ đến đón các con, được không?”

Jaz nhìn tôi sợ hãi.

“Mẹ không đi với chúng con à?” Con bé hỏi bằng giọng hơi run run.

“Mẹ sẽ theo sau. Để xem các con tập luyện thành thục đến đâu nào. Đi đi, con yêu, con là một cô gái can đảm, để xem con làm được nào.”

Tôi xoay người nó lại và khẽ đẩy. Hai đứa con trai trông có phần bối rối, nhưng nụ cười của tôi bảo chúng rằng mọi việc vẫn ổn.

Tôi không thể đi cùng chúng, anh ta sẽ chỉ mất vài giây để vòng ra sau nhà, nên chúng cần chạy đi, còn tôi thì cần chặn anh ta lại.

Jaz ngó qua vai nhìn tôi lần nữa, tôi cố làm mặt vui vẻ với con bé, nhưng không nghĩ con bé bị đánh lừa. Nó biết kẻ thù kia là thật.

Tôi không thể không băn khoăn liệu mình có còn gặp lại các con lần nữa không.

•••

Tôi quay lại phía nhà. Anh ta đã ngừng rung chuông, tôi hy vọng lẫn cầu mong rằng anh ta sẽ nhìn qua cửa sổ đằng trước, chứ đừng tìm đường vòng ra phía sau. Tôi cần phải trì hoãn anh ta. Nếu vòng ra đây lúc này, anh ta sẽ nhìn thấy bọn trẻ đang di chuyển không được nhanh cho lắm.

Tôi chạy hết tốc lực về phía cửa trước, các ngón tay ướt nhẹp và cố loay hoay mở khóa. Cuối cùng cửa cũng mở, tôi lao qua bếp về phía sảnh và nhìn thấy hình dáng của một gã đàn ông qua lớp kính mờ hơi nước ở cửa trước khi anh ta giận dữ đứng dậy khỏi vị trí nơi anh ta đang cố nhòm vào qua hộp thư. Dù ở bất kỳ đâu, tôi cũng có thể ngay lập tức nhận ra hình dáng cái đầu ấy.

“Chờ một chút.” Tôi kêu to, cố gắng tỏ ra vui vẻ và thoải mái.

Bất kỳ điều để các con tôi có thời gian chạy được thật xa.

Tôi vớ lấy một cái khăn lau bát, như thể đang lau tay, kéo cửa bếp khép lại sau lưng. Tôi muốn anh ta nghĩ bọn trẻ đang ở đây - chơi trong vườn hoặc trên bãi biển. Tim tôi cảm thấy như thể sắp vọt ra khỏi lồng ngực, nhưng tôi không thể gọi điện cho cảnh sát. Anh ta sẽ nhảy xổ vào tôi chỉ trong tích tắc, sẽ mất kiên nhẫn. Tôi tin chắc lý do duy nhất anh ta bấm chuông là bởi vì không biết chắc một trăm phần trăm rằng có đúng là tôi đang ở đây không. Nếu ai đó cho anh ta địa chỉ thì trong suy nghĩ của anh ta chỉ có thể là “có khả năng” như vậy, nếu không muốn bị báo cảnh sát, anh ta sẽ phải vờ như rất lịch sự. Ít nhất cho tới khi anh ta biết chắc.

Cuối cùng, tôi lấy chìa khóa ở vị trí giấu trên nóc một cái chạn bát đĩa, quá cao để những ngón tay nhỏ nhắn có thể nhặt lấy và mở khóa khi tôi không chú ý. Tôi hít một hơi thật sâu lúc xoay chìa, kéo các chốt ra và mở cửa về phía mình.

Anh ta đang đứng đó: Gương mặt anh ta là một cái mặt nạ trắng bệnh, hai tay buông thõng bên sườn, bàn tay nắm lại thành nắm đấm.

“Chào anh, Robert.” Tôi nói một cách bình tĩnh hết mức.

Nhưng Robert không bình tĩnh chút nào. Anh ta đẩy tôi bằng cả hai tay khiến tôi va mạnh vào trụ tay vịn ở chân cầu thang, cố ghìm không hét lên. Vì nếu tôi kêu lên, anh ta sẽ đinh ninh bọn trẻ đang bỏ chạy. Mà anh ta chắc chắn không biết chúng chẳng hề có mặt ở đây.

Anh ta bước vào sảnh và đá cánh cửa đóng lại mạnh đến mức cửa bật mở lần nữa, đập thẳng vào tủ bát đĩa trong sảnh.

Anh ta vẫn chẳng nói một lời, mà chỉ nhìn tôi trừng trừng, tôi cũng trừng trừng nhìn lại. Miệng anh ta mím chặt, còn cặp mắt trông như đang bốc hỏa.

Chúng tôi cứ đứng như vậy đến một phút - một phút quý giá. Tôi không sẵn sàng phá vỡ sự im lặng - nó càng kéo dài thì các con tôi sẽ càng được an toàn. Và rồi anh ta bật ra chỉ hai từ vỏn vẹn.

“Tại sao?”

Anh ta nói ra những từ ấy với sự đau khổ mà nếu ai đó không biết sự thật về Robert, không biết con người thật sự của anh ta, họ hẳn sẽ cảm thấy thương xót cho anh ta.

Tôi chẳng nói gì cả. Trì hoãn, trì hoãn, trì hoãn. Đó là tất cả những gì tôi nghĩ đến.

Anh ta bước về phía tôi và vươn tay ra. Tôi nghĩ anh ta sẽ tìm cách ôm tôi và cảm thấy ghê tởm. Ghê tởm bởi suốt quãng thời gian mình để cho anh ta ôm dù đã biết con người anh ta như thế nào và những gì anh ta đã làm - tất cả chỉ vì muốn có thể mang các con ra đi an toàn.

Nhưng anh ta không định ôm tôi, mà định siết lấy tôi.

Hai tay anh ta siết lấy cổ tôi và rồi anh ta lắc người tôi. Tôi sặc sụa, ú ớ, nghĩ mình sắp chết. Nhưng rồi anh ta ngừng lại, ngay sau khi bắt đầu. Hai tay buông thõng bên sườn, có vẻ anh ta gần như đã đầu hàng trong giây lát. Tôi hy vọng là vậy.

“Không, Olivia. Tôi sẽ không giết cô. Cô biết tôi không thể làm như vậy. Nhưng tôi không biết cô lại có thể làm thế này với tôi - rời bỏ tôi, không một lời nhắn nhủ, không hề nói cho tôi biết cô đang ở đâu. Cô có biết cảnh sát nghĩ rằng tôi đã giết cô không? Có lẽ bọn họ đang đào tung cái sân hiên ngay lúc này. Bọn họ sẽ cho đám điều tra hiện trường vụ án lùng sục khắp mọi chỗ - tất cả chỉ vì cô đã không nói cho tôi biết rằng mình sẽ ra đi.”

Tôi không khỏi có cảm giác thỏa mãn. Điều đó thật độc ác, nhưng chẳng có gì sánh được với sự độc ác của Robert.

“Cô có quay về với tôi không?” Anh ta hỏi.

Tôi đưa tay lên xoa cổ, không trả lời ngay. Chẳng có lời nào tôi có thể sử dụng để mô tả hết sự ghê tởm tột cùng của tôi đối với gã đàn ông này, tôi nghĩ có lẽ lúc này bọn trẻ đã trốn được đủ xa.

“Tôi sẽ không bao giờ trở lại với anh.”

Tôi muốn nói với anh ta rằng giờ mình đã nhìn thấu cái mặt nạ của anh ta. Tôi biết những gì anh ta đã làm, biết cả con người anh ta. Tôi muốn nói với anh ta rằng anh ta sẽ chẳng bao giờ còn gặp lại bất kỳ ai trong mấy mẹ con tôi nữa, nhưng tôi chỉ nói vừa đủ.

Phút yếu đuối của anh ta vụt qua, giờ anh ta cười nhạo tôi. Anh ta nghĩ việc đó rất vui ư. Rồi gương mặt anh ta chuyển thành biểu hiện mà tôi biết đấy mới đích thực là anh ta, nhưng chính tôi cũng chưa bao giờ nhìn thấy nó. Cằm anh ta gục xuống ngực, hai mắt biến thành những viên bi, và miệng hơi nhệch ra để lộ hàm răng nghiến chặt. Đó là gương mặt quỷ sứ. Anh ta lại xô tôi, nhưng lần này là để bước qua tôi. Anh ta tìm kiếm các con tôi.

Tôi không thể ngăn cản anh ta. Tôi không còn sức lực. Nếu từng nghĩ đến tình huống này, tôi đã để vũ khí quanh nhà - thứ gì đó để nện thẳng vào đầu anh ta, hoặc đâm vào bụng anh ta. Nhưng tôi không hề nghĩ anh ta sẽ tìm được tôi. Bài tập trò chơi chiến tranh với bọn trẻ chỉ là sự đề phòng, nhưng tôi vẫn không tin chúng tôi sẽ cần đến việc đó.

Tôi muốn chạy, nhưng không thể chạy về phía các con mình và cũng chẳng thể chạy ra xa khỏi chúng. Sự biệt lập tuyệt vời của ngôi nhà này cũng là một điều dở - tôi không thể chạy tới cầu cứu hàng xóm. Chắc chưa chạy nổi một trăm mét, Robert đã tóm được tôi rồi, dù sao đi chăng nữa, tôi vẫn không được rời mắt khỏi anh ta. Tôi cần theo sát từng cử động của anh ta, bởi vì tôi không thể để anh ta tìm thấy các con mình.

Tôi muốn lấy điện thoại, nhưng nó lại đang ở trong bếp.

Không mất mấy giây để Robert sục sạo khắp các phòng dưới nhà, anh ta đẩy tôi qua một bên rồi bước hai bậc một lên cầu thang để kiểm tra các phòng ngủ. Tôi nghe thấy tiếng mở tủ quần áo, cùng một tiếng đập mạnh khi anh ta quỳ xuống để kiểm tra gầm giường. Tôi chạy về phía bếp lúc anh ta lên gác, nhưng điện thoại của tôi đã biến mất. Robert đã lấy nó.

Tôi biết anh ta đang ở trong phòng ngủ của tôi khi nghe có tiếng cười gằn. Anh ta đã phát hiện ra cách bài trí, mà tôi vẫn chưa kịp có thời gian thay đổi.

“Khôn ngoan lắm, Olivia. Tôi đã đánh giá thấp cô rồi.” Anh ta quát lên, lúc tôi nghe thấy anh ta nhào vào phòng tiếp theo.

Có tiếng cửa bị đạp bung, khi anh ta phát hiện ra lan can, tôi có một ý nghĩ thật kinh khủng. Tôi chưa bao giờ kiểm tra tầm nhìn từ trên đó. Liệu anh ta có nhìn thấy bọn trẻ đang chạy không?

Tôi phải ngăn cản anh ta, nên tôi lao lên gác và quát gọi anh ta. “Robert!” Anh ta ắt nhận ra vẻ gấp gáp trong giọng nói của tôi. “Chúng không có ở đây. Tôi thề với anh đó, chúng không có ở đây.”

Anh ta xoay người lại và trừng trừng nhìn tôi. Thời gian như đứng yên chỉ trong một giây phút, rồi anh ta bắt đầu đi về phía tôi, nói rất chậm rãi.

“Chúng đâu, Olivia? Tôi sẽ tìm ra chúng, cô biết đấy, kể cả nếu có phải tra tấn để cô khai ra.”

Tôi đứng sững, lưng tôi thẳng căng.

“Anh nghĩ mình có thể làm được điều gì đó khiến tôi nói cho anh biết các con mình đang ở đâu ư?” Tôi phun những lời ấy vào mặt anh ta. “Rằng tôi sẽ hy sinh tính mạng chúng để mình bớt đau đớn thể xác ư?”

Tôi chọc tức anh ta. Tôi cần kéo anh ta ra khỏi căn phòng này, tránh xa khỏi ô cửa sổ kia. Tôi xoay người và bắt đầu đi xuống cầu thang. Anh ta đi theo, túm lấy mớ tóc dài nhuộm nâu của tôi, cuốn vào tay và xoắn lại để nắm cho chắc, rồi giật mạnh ra sau khiến tôi suýt ngã ngửa.

Khi chúng tôi xuống đến hành lang, anh ta xoắn tóc tôi chặt hơn và kéo tôi qua bếp vào phòng ăn. Tôi cố với và túm lấy cánh tay của anh ta, nhưng mỗi lần tôi làm vậy, anh ta lại giật tóc tôi mạnh hơn. Anh ta kéo xuống dưới khiến tôi phải đi lom khom, tôi không thể với tới anh ta để tự vệ. Anh ta tháo dây lưng quần bò trong lúc đi về phía phòng ăn, trong khoảnh khắc kinh khủng đó, tôi biết anh ta sẽ cưỡng hiếp mình. Vẫn ghì tóc tôi xuống thấp để tôi gần như phải bò, anh ta đá vào chân tôi từ bên dưới, khiến tôi khuỵu hẳn xuống sàn. Tôi chuẩn bị tinh thần cho cái điều dường như tất yếu sẽ xảy ra. Trong lúc tôi vẫn đang cố đứng lên khỏi sàn, anh ta đè mạnh một bàn chân lên bụng tôi để ghì tôi xuống dưới và kéo mạnh hai tay tôi lên quá đầu. Anh ta quấn thắt lưng thật chặt quanh cổ tay tôi, siết vào một đường ống lò sưởi. Tôi chẳng thể làm gì được nữa.

Anh ta vớ lấy một cái ghế và xoay ngược lại để lưng ghế quay về mặt tôi, bốn chân ghế đặt hai bên đầu gối tôi để tôi không thể đá anh ta. Anh ta ngồi giạng chân trên ghế và cúi về phía tôi, đôi mắt điên dại của anh ta trừng trừng nhìn tôi.

“Chúng đâu, Olivia?” Bộ mặt anh ta ngay phía trên, tôi nhận thấy đôi môi anh ta đang sưng lên còn nước dãi tích lại nơi khóe miệng. Tôi cầu mong rằng khi anh ta hãm hiếp mình, anh ta sẽ không tìm cách hôn tôi. Tôi cảm thấy rùng mình. Ánh mắt anh ta mơn trớn tôi. “Anh không dám tin chuyện này lại có thể xảy ra, nhưng ngay lúc này đây, vợ yêu quý của anh, anh muốn em hơn bao giờ hết. Em chưa bao giờ thật sự quy phục anh, có phải không? Lẽ ra anh phải thử việc này từ trước.”

Tôi muốn tỏ ra thật can đảm và chửi anh ta bằng những lời tục tĩu, nhưng lại không muốn làm gì để đẩy nhanh việc không tránh khỏi này. Nó càng kéo dài, các con tôi sẽ càng có cơ hội được an toàn.

“Tôi sẽ chơi cô lần cuối cùng, Olivia. Và sẽ không bao giờ còn như trước - sẽ là điều gì đó khiến cô phải ghi nhớ suốt quãng đời còn lại. Nhưng trước tiên, cô sẽ nói cho tôi biết bọn trẻ đang ở đâu.”

Tôi nhắm mắt lại. Tôi không thể chịu nổi khi nhìn bộ mặt quỷ dữ của anh ta.

“Để xem em can đảm đến đâu, nhé?” Anh ta nói rồi rút con dao quân sự Thụy Sĩ của mình - món quà tôi mua tặng anh ta dịp Giáng sinh năm ngoái - từ trong túi, mở lưỡi dao có răng cưa ra. Anh ta đẩy chiếc ghế tránh ra, nhảy bổ lên tôi - hai gối đặt hai bên đùi tôi để khống chế hai chân tôi - rồi cúi xuống.

Anh ta đưa lưỡi dao chạy dọc xuống phần da để trần trong cánh tay tôi, từ khuỷu tay đến tận nách. Bọt máu phun ra, tôi cảm thấy một cơn đau buốt nhói.

“Một cảm giác đau đớn kéo đến. Anh không muốn làm thế này với em đâu, Olivia. Nhưng vì em, chúng ta có thể sẽ chẳng bao giờ về nhà nữa, nên trừ phi em tới đón các con và đi cùng anh ngay lúc này, nếu không anh sẽ phải hoàn thành lời hứa của mình đấy. Lời hứa anh đã nói với em từ hai năm về trước. Anh đã nói với em những gì sẽ xảy ra nếu rời bỏ anh mà. Cho nên chúng ở đâu rồi?”

Tôi sẽ không bao giờ nói cho anh ta biết. Không bao giờ.

Nhưng rồi tôi nghe thấy thứ âm thanh kinh khủng nhất trên đời. Cửa từ bếp vào phòng ăn từ từ hé mở ra, tôi nghe thấy một giọng nói đầy nước mắt. Đó là Freddie.

“Mẹ ơi, mẹ ở đâu? Bọn con không thích đi trốn quân địch mà không có mẹ đâu. Mẹ đâu rồi?”

Tôi không nói lên lời, nhưng qua vai Robert tôi nhìn thấy ba đứa con tôi hiện ra ở khung cửa và đang nhìn chúng tôi.

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.