“Liv? Ôi, cảm ơn Chúa. Tớ không dám nói với cậu mình cảm thấy nhẹ lòng như thế nào khi nghe giọng của cậu.”
Sophie không nhận ra rằng cô gần như ngộp thở.
“Cậu ổn chứ, Soph?” Liv hỏi. “Tớ rất lo cho cậu. Thường cậu rất nhanh nhảu. Tớ đã suýt gọi cho cậu, nhưng tớ không biết chắc thế có an toàn không. Cậu ổn chứ? Mẹ cậu ổn chứ? Tớ nghĩ có khi bà cụ lại bị ngã, hay gì đó rồi.”
Liv vẫn huyên thuyên, Sophie biết mình phải ngăn cô bạn lại. Nhưng cô không biết làm sao nói cho bạn biết những gì đã xảy ra. Ơn Chúa là cô đã để lại chiếc điện thoại trả tiền theo cuộc gọi đặc biệt của mình - hay là “điện thoại Liv” như cô vẫn gọi vậy - trong xe khi lấy đồ đi chợ xuống, ít nhất Robert sẽ không thể chạm được bàn tay bẩn thỉu của hắn vào nó.
“Nghe này - tớ không muốn cậu hoảng, nhưng hắn đã đến đây. Robertấy. Cái gã khốn kiếp đó đã đến đây. Mò hẳn vào nhà tớ.”
Sophie bỗng cảm thấy hối hận. Cô không có ý tỏ ra giận dữ như vậy. Cô đã định sẽ giữ bình tĩnh. Nhưng chỉ vừa nhắc đến tên hắn là cơn giận dữ và thái độ căm ghét đã bùng lên. Cô nghe thấy một tiếng hổn hển và nhận ra rằng mình thật ngu ngốc. Liv đã có quá nhiều chuyện phải lo và cô không cần thêm dầu vào lửa nữa.
“Ôi Sophie, không. Ôi Chúa ơi, tớ rất xin lỗi. Anh ta đã nói gì?”
Làm sao cô có thể nói cho bạn mình biết rằng còn hơn cả những chuyện anh ta nói rất nhiều?
“Hắn sẽ không bỏ cuộc đâu, Liv. Tớ rất xin lỗi, nhưng cậu phải tin tớ. Hắn đúng là tâm thần, điên cuồng, thật ra là mồm miệng sùi bọt. Này, tớ sẽ không nói việc này nếu có thể, nhưng hắn thực sự dám nghiêng trời rạch đất để tìm cậu đấy. Cậu có chắc mình được an toàn không?”
“Đừng lo cho tớ, cậu thế nào? Anh ta có làm cậu bị thương không? Mẹ cậu ổn chứ? Hãy nói với tớ là Robert không làm hại bà ấy đi? Tớ rất xin lỗi. Tớ không có ý khiến cậu phải chịu theo.”
Sophie nghe có tiếng nức nở phía đầu dây bên kia, nhắm chặt mắt lại. Khốn kiếp.
“Mẹ không sao. Đừng lo. Cả hai mẹ con tớ đều ổn - nhưng Liv, cậu có chắc mình được an toàn không?”
“Tớ nghĩ vậy. Tớ không biết anh ta sẽ phải làm cách nào để tìm được mẹ con tớ ở đây. Ở nhà chỉ có một sơ hở rất nhỏ, nhưng Robert không chú ý nhiều đâu. Mẹ con tớ sẽ ổn. Cậu mới khiến tớ thấy lo đấy. Làm thế quái nào Robert lại tìm ra cậu nhỉ? Mà tại sao anh ta lại tìm kiếm cậu chứ?”
“Nghe này, tớ cần cậu bình tĩnh vì tớ có rất nhiều chuyện cần nói với cậu. Cho nên, trước tiên, bọn trẻ đâu rồi? Chúng ổn chứ?” Sophie hỏi.
“Chúng ổn. Thực tế là chúng đang vui chơi thỏa thích.” Đầu dây bên kia hơi ngừng lại, Sophie có thể thấy bạn mình đang cố trấn tĩnh. “Chúng đang chơi trên bãi biển. Tớ đang ngồi trên một cái ghế băng giữa những đụn cát, quan sát chúng. Nếu không phải vì tất cả những chuyện khác thì tớ đã cảm thấy hệt như mình đang ở thiên đường. Chỉ cần ngắm nhìn những con sóng một lúc và nghe tiếng chúng dạt dào vỗ bờ, tớ sẽ lại bình tĩnh. Thật tuyệt là rất dễ ngủ.”
Sophie nhẹ người. Rõ ràng Liv đang cảm thấy cô ấy ở một nơi an toàn, lúc này đó là điều ưu tiên.
“Ái chà, đừng có ngủ gật với tớ đấy. Tớ cần nói cho cậu những chuyện đã xảy ra. Thứ nhất, Robert đã biết tớ là người ở lại chỗ bà Evans tại Anglesey.” Sophie chờ đợi tiếng kêu bật lên từ phía Liv.
“Ôi!” Cô chỉ nghe thấy vậy. Cô đợi xem liệu Liv có nói gì thêm không, nhưng dường như cô ấy cần một chút thời gian để định thần. “Sao lại thế được nhỉ? Cậu có biết không?” Liv nói với vẻ bình tĩnh thấy rõ. Không ai dự tính chuyện này xảy ra cả.
“Tớ nghĩ là mình đã tìm ra được. Ở chỗ đó có một cặp đôi tai hại. Bà vợ không lúc nào để cái máy ảnh ngớ ngẩn của mình rời khỏi bàn tay to sụ, có vài ngày tớ phải vòng vèo để tránh cái con bò ngu ngốc ấy. Thế nhưng, tớ đi ra từ cửa trước và bà ta đã chộp được tớ. Tớ quay người lại thật nhanh, nhưng rõ ràng bà ta đã tìm được cách chụp hình của tớ. Bà ta gửi ảnh cho bà Evans ở nhà trọ. Chúa ạ, tớ đúng là một kẻ ngu ngốc. Lẽ ra tớ nên giật luôn cái máy ảnh và ném nó xuống biển. Tớ xin lỗi, Liv.”
Sophie không thể không nghĩ rằng cô đang khiến Liv lo lắng.
“Sophie, bạn yêu, không cần xin lỗi vì chuyện gì cả. Cậu tuyệt vời lắm. Cậu đã làm còn hơn cả tớ nhờ vả bất kỳ ai khác. Cứ nói cho tớ những gì đã xảy ra.”
“Tay chồng đáng sợ của cậu đã mò đến.” Sophie kể với Liv những gì còn lại, chỉ bỏ bớt những chi tiết liên quan đến chuyện mình bị trói vào ghế và chọc dao vào vết thương. Liv lắng nghe mà không nói một lời.
“Rồi cuối cùng, hắn hỏi tớ chỗ của cậu.”
“Và cậu nói gì?” Liv đáp khẽ.
Cô không dám nói với Liv là mình đã cho qua thời khắc ấy nên sẽ không thể nào trả lời kể cả khi cô vẫn còn nhớ được.
“Chậc, tớ đâu có biết cậu ở chỗ nào đâu, đúng vậy, nên tớ chẳng nói gì với hắn cả. Cậu đã quyết định rất đúng. Tớ chẳng nói với hắn, nhưng tốt hơn nếu thật sự tớ không hề có manh mối gì.” Sophie ngừng lại. Lúc này cô đang sắp phải giải thích về đám cảnh sát. Song cô chưa kịp nói thì Liv đã lên tiếng.
“Nhưng làm sao anh ta biết được chỗ cậu sống, Sophie?”
Sophie thở dài. Liv vẫn hoàn toàn không hiểu hết sự ám ảnh trước đây của Robert, bất chấp tất cả những gì xảy ra từ ngày đó.
“Liv, nghe tớ này. Robert không phải là một gã nào đó phải lòng cậu suốt nhiều năm trước đâu. Hắn là kẻ bị ám ảnh hệt như lúc này đây. Cậu đã từng đi cùng tớ tới thăm mẹ tớ nhiều lần rồi, Robert vẫn đúng với bản chất con người hắn, có rất nhiều cơ hội cho hắn đi theo cậu, theo dõi cậu. Đó là những gì hắn đã làm. Vậy nên hắn biết đích xác mẹ tớ sống ở đâu. Có thể hắn không biết tớ sống ở đây, nhưng hắn có ý nghĩ rằng rất có thể bà biết tớ ở đâu, và tớ đoán là hắn đã gặp may.”
“Anh ta có biết về người tới gặp cậu ở Anglesey không?”
“Có, chuyện đó thì không như kế hoạch lắm. Dĩ nhiên rồi, bởi vì là tớ chứ không phải cậu có mặt ở đó, nên đã không đem lại kết quả như chúng ta mong đợi. Tớ cũng đã phải tiếp cảnh sát. Họ tìm ra tớ nhờ tấm ảnh, nhưng tớ nghĩ mình đã giải quyết được việc đó ổn thỏa.”
“Tốt lắm, Soph. Chúng ta đều biết họ sẽ tìm tớ và bọn trẻ. Mà họ đã nói gì?”
Sophie từ từ kể lại nội dung cuộc trò chuyện giữa cô với cảnh sát, bảo đảm mình không lỡ mồm nhắc đến bệnh viện.
“Vậy họ có hỏi cậu về người tới thăm cậu không?”
“Có, dĩ nhiên họ hỏi rồi.”
“Thế cậu nói gì với họ? Tớ thật sự cần biết.”
“Tớ nói với họ đó chính là Dan.”