Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 65 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
•••

❊ ❊ ❊

Khi Tom đến bệnh viện, anh thấy Becky đang ngồi trên chiếc ghế nhựa cứng màu xanh, đầu ngả ra sau, dựa vào tường. Trông cô mệt nhoài, nhưng đêm còn lâu mới qua. Trước khi tới chỗ cô, anh quyết định lấy vài lon coke ở máy bán nước tự động. Không phải thứ đồ uống anh ưa thích, nhưng họ cần chất caffeine, anh biết chắc cà phê sẽ chẳng ăn thua gì và lại đựng trong loại cốc nhựa nóng rẫy không cầm được.

Anh đặt lon nước của Becky xuống chỗ ngồi bên cạnh cô và ngồi xuống mé bên kia, bật lon nước. Becky ngồi thẳng dậy, ngoảnh về phía Tom.

“Có một lon cho cô kia.” Anh nói, cầm lon nước của mình chỉ.

“Cảm ơn. Hy vọng nó sẽ làm tôi tỉnh táo.” Cô ngừng lại. “Sếp không cần phải đến đâu. Tôi có thể giải quyết việc này mà.”

Tom chậm rãi lắc đầu. “Tôi không đến đây chỉ vì nghĩ cô không làm được. Tôi ở đây vì ba đứa trẻ vẫn đang mất tích kia, hai cái đầu vẫn hơn một. Được chứ?”

“Vâng.” Cô khẽ trả lời.

“Chuyện với Sophie Duncan thế nào rồi?”

“Lúc này thì chưa được tốt lắm. Cô ấy không chịu rời mẹ mình cho tới khi bà ấy được kiểm tra toàn diện, sau đó bác sĩ lại muốn kiểm tra chân cô ấy. Có vẻ gã Robert đã gây thương tổn kha khá. Theo tôi nắm được, vết thương ban đầu từ khi cô ấy bị trúng bom vẫn chưa được khâu ổn thỏa, nên cô ấy phải thực hiện phẫu thuật thêm ở chân và vết thương vẫn còn hơi đau. Anh bạn Brookes của chúng ta đã lợi dụng điều đó, mặc dù tôi cá là cô ấy không để lộ ra là hắn đã làm cô ấy bị đau như thế nào. Cô ấy quả là cứng rắn, nếu anh có hỏi tôi.”

“Cô đã tìm cách hỏi được gì từ cô ấy chưa?”

“Chưa - ngoài thực tế là tất cả chuyện này đều do một tay Robert Brookes làm, kẻ dễ hiểu là đã bị gọi bằng đủ thứ ngôn từ thô tục. Tôi định hỏi cô ấy xem toàn bộ chuyện này là cái quái quỷ gì, nhưng tôi bị bác sĩ đuổi ra. Vụ này thật sự kinh khủng, Tom. Hắn không hề đùa đâu. Tôi đã nói với anh hắn là một tên khốn giết người.”

Tom ngồi lại và xoa hai tay lên mặt. Rối beng. Lẽ ra họ nên bắt giữ Robert, song lại chưa nắm được tội lỗi của hắn. Nhưng nếu họ không có gì để tiếp tục, luật sư của Robert sẽ kéo hắn ra bất kỳ lúc nào. Tuy vậy, Tom không thể không nghĩ rằng lẽ ra anh đã có thể ngăn việc này xảy ra.

Anh nhìn đồng hồ, cảm thấy họ đang lãng phí thời gian ngồi ở đây. Có rất nhiều việc phải làm, nhưng anh vẫn cần nói chuyện với Sophie Duncan. Và lúc này thật tốt.

“Cô ấy sẽ mất bao lâu, theo cô?” Anh hỏi.

“Không quá lâu. Bác sĩ vừa ra ngoài ngay trước lúc anh đến và nói với tôi cô ấy sẽ được khâu vết thương.”

Tom cảm thấy có sự chuyển động bên khóe mắt - thứ đầu tiên anh nhìn thấy trong một căn phòng có vẻ như là phòng phẫu thuật khá yên ắng. Một vị bác sĩ đang đi lại phía họ. Ông ấy dừng bước và đối diện với Becky.

“Điều tra viên Robinson, giờ chị có thể tới nói chuyện với Đại úy Duncan. Cô ấy đã sẵn sàng về nhà, nhưng chúng tôi để cô ấy ở lại cho tới khi chị nói chuyện xong với cô ấy, mẹ cô ấy sẽ được thu xếp ổn định đêm nay. Chúng tôi giữ bà Duncan ở lại vì huyết áp của bà ấy cao quá, chúng tôi lo rằng cảm giác sợ phải trở về nhà có thể khiến bà ấy quá tải. Tôi đã được phép giải thích điều đó với chị. Đại úy Duncan ở trong phòng ngủ phía cuối kia. Cô ấy là một phụ nữ có ý chí mạnh mẽ, chắc chắn rồi.” Vị bác sĩ mỉm cười với vẻ gì đó gần như là sự kính nể. “Tôi thật không muốn ở vào vị trí của cái gã đã làm việc này với cô ấy đâu.”

Becky và Tom đứng lên đi tới phòng ngủ được chỉ, kéo rèm sang một bên để bước vào.

“Sophie, đây là đội trưởng điều tra hình sự Douglas. Anh ấy chịu trách nhiệm vụ việc liên quan đến Olivia Brookes ngay từ đầu.”

Sophie hơi gượng ngồi lên trên giường và nhăn mặt vì cơn đau ở chỗ nào đó trên người cô.

“Chị không sao chứ?” Tom hỏi.

“Rất chiến. Các vị muốn biết gì nào?”

“Hãy cho chúng tôi biết những gì đã xảy ra, từ khi Robert Brookes đến nhà chị.” Tom ngờ rằng Becky biết phần nào việc này, nhưng tốt hơn là nghe lại từ đầu.

“Lúc hắn đến, tôi không ở đó. Tên khốn mò vào qua cửa trước. Chỉ có mỗi loại khóa Yale, nên tôi cược là hắn đã dùng thẻ tín dụng hay gì đó. Hắn lên gác và đe dọa mẹ tôi bằng một lưỡi dao quân sự Thụy Sĩ. Làm bà ấy sợ chết khiếp, hoặc gần như vậy. Nhưng tôi mới là người hắn muốn.”

Sophie im lặng, đôi môi cô mím lại thành một đường mảnh, căn cứ vào quai hàm của cô, Tom có thể nói rằng cô đang nghiến chặt răng. Hai nắm tay cô bấu chặt lấy mép chiếc chăn xanh phủ trên giường và anh có thể nghe được cả cơn giận của cô ấy phát ra.

“Hãy xem.” Cô ấy nói qua đôi môi hơi hé mở ra, “Tôi cảm thấy rất mệt, liệu chúng ta có thể kết thúc việc này càng nhanh càng tốt không?”

“Được rồi, chị Sophie.” Tom nói. “Giờ chỉ cần trả lời vài câu hỏi và chúng tôi sẽ lên đường. Chúng tôi sẽ gặp lại chị sáng mai. Vậy được chứ?”

Sophie gật đầu, hơi ngả ra sau tựa vào gối.

“Việc quan trọng nhất là chị hãy cho chúng tôi biết Olivia Brookes và các con cô ấy đang ở đâu.”

“Ôi, chết tiệt. Tôi biết các vị sẽ hỏi tôi câu đó, và tôi không biết. Thành thực mà nói là tôi không hề biết họ đang ở đâu. Tôi vô cùng lo lắng cho họ.”

Tom nhìn xoáy vào đôi mắt lo lắng của cô ấy, biết cô ấy đang nói sự thật.

“Sau khi Robert tấn công cô, hắn đã biến mất. Chúng tôi biết hắn đang nói dối về lần cuối nói chuyện với Olivia. Chị có nghĩ hắn có thể làm hại cô ấy hay bọn trẻ không?”

Sophie nhìn xuống chân mình và bóp chặt đùi bằng cả hai tay.

“Các vị đã thấy những gì hắn có thể làm rồi đấy. Tôi thậm chí còn không biết tại sao anh lại hỏi tôi câu đó.”

Cô hơi xoay đầu về phía Tom.

“Có một người có thể biết rõ hơn tôi về chỗ cô ấy đang ở. Nếu các anh có thể tìm ra Dan, các anh có thể hỏi anh ấy xem anh ấy biết gì không.” Cô gợi ý. “Tôi đã cố liên lạc với anh ấy, nhưng anh ấy không trả lời máy di động.”

“Dan ư?” Tom hỏi, hoàn toàn không mảy may nghi ngờ về người cô ấy đang nói đến.

“Danush Jahander - người đã rời bỏ Liv nhiều năm trước. Chậc, anh ấy đã trở về và muốn cô ấy quay lại. Nhưng cô ấy đã vô cùng khiếp hãi những gì Robert sẽ làm nếu như hắn phát hiện ra chuyện đó.”

Tom nhìn Becky. Bất chấp vẻ khó chịu thấy rõ của Sophie, họ sẽ không thể để việc này tới ngày mai được. Anh nghĩ lại vẻ mặt tự mãn, gần như thích thú của Robert khi nghe nhắc đến cái tên Jahander. Hắn đã biết, Tom nghĩ. Và nếu vậy, điều đó có nghĩa lý gì với Olivia?

Ý nghĩ của anh bị ngắt ngang bởi tiếng điện thoại rung. Anh nhìn màn hình khi nhận cuộc gọi.

“Xin thứ lỗi, chị Sophie - cuộc gọi này có thể rất quan trọng.” Anh bước ra khỏi phòng ngủ. “Vâng, Jumbo. Cho tôi biết các anh có thêm tin tức rồi chứ?”

Giọng trầm trầm của Jumbo loẹt xoẹt trong điện thoại. “Tôi có rồi - và không phải là tin anh mong đâu, anh bạn ạ. Máu ở hiện trường ấy? Chà, vì anh mà tôi đã phải tìm cách sử dụng một số ưu đãi đấy. Tôi biết rằng có làm khẩn trương thường cũng phải mất bốn mươi tám tiếng đồng hồ, nhưng tôi cũng biết anh rất lo cho Olivia Brookes và bọn trẻ. Cho nên chúng tôi đã phân tích mẫu máu và hóa ra lại là một kết quả không ngờ.”

Tom chờ đợi.

“Căn cứ theo chiều cao của vết máu bắn, chúng tôi khá chắc đây là máu một người lớn, mặc dù dĩ nhiên chúng tôi sẽ kiểm tra chi tiết đó. Tôi biết chúng ta đều đoán đợi đây là máu của Olivia Brookes, nhưng chúng ta đã nhầm. Hoàn toàn không phải máu phụ nữ. Máu này là của một người đàn ông, nhưng chưa xác định được.”

Tom cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng mình. Đó là cảm giác nhiều lần anh có được, nhưng anh chưa bao giờ thấy quen với nó cả.

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.