Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
16

❊ ❊ ❊

Tin tức từ Jumbo vào đêm trước đã phá vỡ hết mọi kế hoạch thẩm vấn Sophie của Tom. Sau khi kết thúc cuộc gọi và quay trở vào phòng ngủ của bệnh viện, anh nhận thấy da dẻ Sophie hiện rõ một sắc xám mới lạ, còn mắt cô ấy thì rực lên vì sốt. Nhất thời, anh băn khoăn không biết liệu cô ấy có nghe được giọng nói oang oang của Jumbo mặc dù anh ấy đã rời đi không, nhưng hẳn cô ấy cần phải có một thính lực phi thường. Anh biết họ sẽ chẳng thu được gì từ cô ấy cho tới khi nào cô ấy có cơ hội nghỉ ngơi.

Và dĩ nhiên, anh phải nói cho Becky biết tin.

“Có thể chẳng có ý nghĩa gì cả.” Cô nói. “Có thể hắn cũng đã giết một người tội nghiệp nào đó.”

Nhưng điều đó làm sự tự tin của cô hiện lên rõ ràng hẳn, anh cảm thấy như thể họ gần như trở lại thuở ban đầu.

Họ hy vọng Sophie có thể nói thêm với họ; cho họ một chút manh mối về những gì đã xảy ra với Olivia và bọn trẻ, nhưng khi cô ấy mở cửa đón họ sáng nay, trông Sophie như thể chẳng ngủ được mấy, vậy nên Becky đành xung phong đi pha một ít trà và chuẩn bị bánh mỳ nướng trong khi Tom bắt đầu tra hỏi. Anh nhìn theo khi Sophie đi về phía một trong hai chiếc sô pha trong phòng khách và cẩn thận đặt mình ngồi xuống đệm. Rõ ràng là cái chân đang khiến cô ấy rất khó chịu.

“Tại sao Robert Brookes lại đột nhập vào nhà chị và làm chị bị thương, Sophie? Hắn muốn gì?”

“Có lẽ cũng như những gì các anh muốn. Hắn muốn biết Liv ở đâu, tại sao tôi lại ở Anglesey, chứ không phải cô ấy. Hắn muốn biết bọn trẻ nhà ai đã ở cùng với tôi - nhưng chúng chẳng liên quan gì cả. Không đời nào tôi chịu nói với hắn, bởi biết thế quái nào được là hắn sẽ làm gì tiếp theo. Có lẽ bám theo chúng - như thể chúng biết điều gì đó vậy. Chúng đâu phải con của Liv, đó là tất cả những gì hắn cần biết. Cô ấy rất sợ để mấy đứa trẻ rời khỏi tầm mắt mình, nên thậm chí cô ấy sẽ không tin tưởng tôi ở cùng chúng phòng trường hợp hắn có âm mưu gì đấy.”

“Ý chị là sao, âm mưu gì đấy ấy?” Tom nghĩ đó là cách lựa chọn từ ngữ rất kỳ quặc.

“Các anh có hiểu Robert Brookes không?” Mũi Sophie phình ra và môi trên dẩu lên khi cô ấy lắc đầu. “Hắn là loại người khốn nạn, có khả năng kiểm soát và thao túng nhất mà tôi từng gặp. Và lúc nào cũng vậy, nếu anh có hỏi tôi. Một tay đáng gờm thực sự.”

Cánh cửa dẫn từ sảnh được thúc mở, Becky đi vào, mang theo một cái khay.

“Chúng ta trở lại chuyện tại sao chị lại vờ làm Olivia, được chứ.” Tom không nghi ngờ chuyện Sophie dùng một vài từ gay gắt để nói về Robert, nhưng lúc này, anh chỉ muốn sự thật.

“Cô ấy cần bỏ trốn. Cô ấy muốn đến một nơi nào đó hắn không hề hay biết. Cô ấy đã vạch ra lộ trình trốn chạy cho mình, tôi rất sung sướng được giúp đỡ cô ấy. Cứ đinh ninh là chẳng ai phát hiện ra chính tôi mới là người ở Anglesey. Tôi đoán mình đã phạm một sai lầm rất lớn.”

“Cô ấy sợ điều gì, Sophie? Cô ấy nghĩ Robert sẽ làm gì với cô ấy?” Becky hỏi khi cô đặt trà và bánh nướng lên một chiếc bàn nhỏ gần Sophie.

“Các vị nghĩ sao? Xem nhé, thưa các vị, cô ấy muốn rời bỏ hắn, nhưng Robert rất rắn. Không đời nào hắn để Liv đi đâu. Không bao giờ. Cho nên tôi giúp đỡ cô ấy. Tôi sẽ luôn giúp cô ấy, cầu Chúa hắn sẽ không bao giờ tìm ra cô ấy.”

“Vậy giờ Olivia ở đâu?” Tom hỏi. “Cô ấy đã tìm được nơi ẩn trốn ở đâu?”

Sophie lắc đầu. “Tôi đã nói với các vị tối qua rồi. Thành thực là tôi không biết. Cô ấy sẽ không bao giờ nói với tôi. Phòng trường hợp Robert tìm cách moi được điều đó từ tôi, tôi đoán vậy. Không phải tôi sẽ đi nói lại với hắn. Tôi đã từng phải đương đầu với những loại còn ghê gớm hơn hắn.”

Sophie ngồi xuống và khoanh tay. Becky thở dài bực bội.

“Chị hẳn phải biết gì đó chứ, Sophie à. Vì Chúa. Chúng tôi chỉ muốn tìm cô ấy - để bảo đảm rằng cô ấy và bọn trẻ được an toàn.”

“Tôi đã nói với các vị rồi; tôi không biết cô ấy ở đâu cả. Thỏa thuận trước kia luôn là tôi che giấu cho cô ấy trong suốt kỳ nghỉ, cô ấy luôn trở về nhà vào cuối tuần. Lần này thì khác. Lần này, tôi biết cô ấy sẽ không bao giờ trở về nữa. Chúng tôi thường có buổi gặp gỡ bàn giao - khi tôi trả lại thẻ ghi nợ mà tôi phải dùng để Robert có thể thấy giao dịch gì đó, hóa đơn nhà trọ, đại loại vậy - nhưng lần này thì không. Và cô ấy cương quyết rằng tôi phải biết càng ít càng tốt. Cô ấy sẽ không để tôi giúp trừ phi tôi đồng ý như vậy.”

Tom nhìn Becky. Họ đang chẳng đi được tới đâu cả. Hoặc là cô ấy thật sự không biết gì, hoặc cô ấy là một diễn viên cừ khôi. Căn cứ vào nền tảng của cô ấy, khả năng nào cũng có thể xảy ra và anh không thể xác định được.

“Chị có nghe tin tức gì từ cô ấy hay không?” Tom hỏi.

“Không, tôi rất lo lắng. Nếu Robert nghe phong thanh về những gì cô ấy đã lên kế hoạch, bất kỳ chuyện gì cũng có thể xảy đến với cô ấy.”

Ý nghĩ của Tom cũng đúng như vậy.

“Hãy kể cho chúng tôi nghe về Dan. Anh ấy liên lạc lại khi nào?”

Sophie hơi lắc đầu. “Tôi không thể nhớ chính xác. Thời điểm nào đó năm ngoái, tôi nghĩ vậy.”

“Tại sao ngay từ đầu anh ấy lại đi? Chị có biết không?” Anh hỏi.

Sophie trở mình trên sô pha, nét mặt đầy đau đớn khi cố gắng làm cho mình thoải mái hơn. “Tôi biết chút ít chuyện đó thôi. Có liên quan đến anh trai anh ấy, Samir. Tôi không biết hết đâu, nhưng tôi biết kha khá. Samir xuất hiện nhân một chuyến thăm để cố thuyết phục Dan trở về Iran. Dan từ chối và mọi việc dường như đã lắng xuống. Rồi Liv có thai, nên anh ấy không thể ra đi kể cả nếu những cảm giác có lỗi với gia đình xâm chiếm anh ấy. Nhưng có chuyện gì đó đã xảy ra giữa Dan và Liv - cô ấy nói với anh ấy chuyện gì đó về Samir. Và hôm sau Dan ra đi.”

“Vậy giờ anh ấy đang ở đâu?” Becky hỏi. “Chúng tôi cần phải nói chuyện với anh ấy. Tôi đã thử số điện thoại di động chị đưa cho tôi, nhưng dường như máy đã bị tắt.”

“Phỏng đoán của anh cũng như của tôi vậy. Anh ấy đã đến tìm tôi ở Anglesey. Tôi kể với anh ấy Liv đang cố gắng nghĩ ra những gì nên làm nhất, nhưng cô ấy phải nghĩ cho bọn trẻ. Dan nói anh ấy có đủ tất cả. Anh ấy sẽ nói thẳng với Robert - bảo hắn để Liv ra đi.”

“Làm sao Dan lại có kế hoạch sắp xếp cuộc đối đầu này với Robert?” Tom thấy không thích điều này.

Sophie nhắm mắt lại một lúc và gục đầu xuống ngực. “Đó cũng là lỗi của tôi. Tôi biết nơi Robert đang ở tại Newcastle. Liv luôn nói cho tôi nơi hắn có mặt phòng khi có tai nạn hay gì đó, đặc biệt vì cô ấy không có mặt ở nơi lẽ ra cần phải đến. Tôi cho Dan số khách sạn, anh ấy đã gọi cho hắn. Anh ấy nói sẽ đề nghị Robert gặp mình tại nhà - tôi không nhớ được chi tiết. Một tối nào đó tuần trước, tôi đoán vậy.”

“Anh ấy có thông báo được tới hắn không?”

Sophie gật đầu.

“Robert đã nói gì?”

Sophie thở dài phẫn hận, chứ không cường điệu theo quan điểm của Tom. Liệu đó là do những câu hỏi của họ, hay do thái độ khăng khăng đòi gặp Robert của Dan, anh không thể biết chắc được.

“Tôi không biết. Tôi nghĩ Dan ngốc quá. Tôi chẳng thích tí nào. Anh ấy nói cho tôi nghe, nhưng tôi buồn ngủ và đã rúc đầu dưới gối rủa anh ấy.”

Sophie nhấc vai và tách hai tay ra, lòng bàn tay ngửa lên trên. Sự thờ ơ và không quan tâm thấy rõ của cô ấy chẳng hề đúng với Tom, nhưng ít nhất họ có thể kiểm chứng với khách sạn để xem liệu Robert có nhận được cuộc gọi nào không.

“Chị có biết anh ấy thực hiện cuộc gọi lúc mấy giờ hay không, Sophie?”

“Khá muộn, tôi biết vậy. Nhưng anh ấy dùng điện thoại của tôi bởi vì pin của anh ấy đã cạn, nên các vị có thể kiểm tra các cuộc gọi gần đây nếu muốn. Tôi chẳng bao giờ xóa gì cả. Điện thoại của tôi trong túi ấy - cứ lấy mà xem.”

Sophie chỉ chỗ chiếc túi của cô ấy đang nằm trên sàn và Tom nhấc nó lên đưa cho cô ấy, nhưng cô ấy chỉ xua xua tay với một cử chỉ mà anh hiểu có nghĩa là “cứ việc lấy cái thứ chết tiệt đó ra khỏi túi tôi đi”. Vì thế anh thực hiện luôn.

Anh đã biết được Dan ở nhà trọ trong vòng một tuần xung quanh thứ Ba tuần trước, cho nên với một cái gật đầu từ Sophie anh bắt đầu tra cứu các cuộc gọi của cô. Mã vùng của Newcastle là 0191 và anh nhanh chóng tìm ra số điện thoại mình hy vọng là đúng. Anh ghi lại số đó và đặt trả lại điện thoại vào túi Sophie.

Lúc kiểm tra các số, anh hy vọng sẽ thấy cái tên “Liv” xuất hiện, nhưng anh đã không gặp may.

“Cảm ơn chị đã giúp đỡ.” Tom nói. “Nếu chị nghĩ ra được gì khác, cứ việc gọi điện cho tôi hoặc Becky.” Tom chìa danh thiếp của mình ra lúc đứng lên, rồi ngừng lại. “Chỉ còn một câu hỏi cuối thôi. Có vẻ chị rất rành về Robert Brookes. Chị nghĩ hắn sẽ làm gì tiếp theo?”

“Hắn sẽ tìm cách lùng cho ra cô ấy, tôi không nghĩ hắn sẽ từ bỏ cho tới khi hắn làm được điều đó. Các vị đã bao giờ nhìn thấy sự ám ảnh hiển hiện trên gương mặt chưa, đội trưởng? Lột bỏ chiếc mặt nạ chuẩn tắc vẫn khoác trên mình, đó sẽ là một con rắn gớm guốc, vặn vẹo ẩn nấp bên dưới lớp da kia, quằn quại với thất bại cho tới khi đối tượng nó thèm khát lọt vào tầm kiểm soát.”

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.