Chủ nhật
Với Tom Douglas, Chủ nhật cũng chỉ là một ngày bình thường trong tuần thôi. Anh chưa bao giờ thật sự suy nghĩ xem ngày nghỉ cuối tuần có gì khác bởi vì bọn tội phạm chắc chắn không xác định nghỉ ngơi vào thứ Bảy, Chủ nhật; vậy nên anh đã trở lại phòng sự vụ vào lúc bảy rưỡi sáng.
Anh có thể đi về Cheshire một chuyến để xem xét bất kỳ chuyện gì đang diễn ra trong ngôi nhà của mình, nhưng Olivia Brookes và ba đứa con của cô ấy vẫn còn đang mất tích và vụ này có gì đó anh không thích tí nào. Anh đã tới chỗ Leo vào cuối ngày hôm qua, một ngày dường như là vô tận, điều đó càng khiến anh cảm thấy mệt mỏi, chán chường hơn. Một mặt, cô rất thông cảm với vụ việc xảy ra ở nhà anh và tình nguyện đến đó xem xét tình hình cho anh hôm nay. Nhưng mặt khác, tất cả những gì anh muốn làm là dẫn cô lên giường, ân ái với cô và ngủ ngon lành bên cơ thể trần trụi của cô suốt cả đêm. Đã có lúc, anh nghĩ họ sẽ có tiến triển.
Cô đã mua những nguyên liệu đơn giản mà anh cần để làm món gà sốt pho mát Ý và rượu vang trắng - món ăn anh có thể thực hiện chỉ trong vòng vài phút, nấu nướng luôn làm anh cảm thấy thư giãn. Anh yêu căn hộ chuồng bồ câu của Leo: Không gian mở của nó, sự ấm áp của gạch trần xây tường, cùng những xà rầm vững chãi gắn kết tất cả với nhau. Nằm tại một trong rất nhiều khu nhà kho cũ hoán cải ở Manchester, công trình phục hồi này được thực hiện theo phong cách thực tế, Leo đang dần tạo dấu ấn riêng của mình lên đó.
Trong lúc nấu nướng, anh trò chuyện với Leo đang ngồi co chân trên sô pha, ly rượu vang đỏ cô cầm gần như tiệp màu với sắc thẫm son môi của cô. Kể từ lần đầu tiên gặp cô, anh đã không nghĩ mình từng thấy Leo mặc bất kỳ màu gì khác. Cô luôn mặc đồ đen và trắng, nhưng với những cách kết hợp bất ngờ nhất. Màu sắc duy nhất là son môi của cô, hoặc chiếc vòng cổ đỏ to tướng họa hoằn mới dùng đến, hay lớp sơn móng đỏ thẫm ở chân chứ không bao giờ trên tay cả. Tối nay cô mặc chiếc quần dài màu trắng bó sát và áo kẻ sọc đen trắng không tay khá rộng nhưng đồng thời lại ôm lấy thân hình mỗi khi cô di chuyển. Mái tóc đen nhánh tối nay uốn lượn sóng, đúng kiểu anh ưa thích, cô dành hết tâm trí vào anh khi anh rán vàng con gà trong dầu ô liu, đồng thời kể cho cô nghe về một ngày làm việc của mình.
“Vậy trong lòng anh cảm thấy ra sao, Tom? Hãy tạm quên bằng chứng một lát nào. Anh thường rất giỏi nhìn thấu những điều hiển nhiên mà.” Leo nói.
“Ở Robert Brookes có gì đó rất không ổn về bản chất. Chậc, thành thực mà nói, không chỉ là Robert. Toàn bộ những gì được dựng lên. Anh đã gặp Olivia, người phụ nữ đang mất tích ấy, cách đây chín năm trước,” Tom mô tả lại những cuộc gặp gỡ trước kia với Olivia và gia đình cô trong lúc cho thêm rượu vang trắng cùng vài lá nguyệt quế vào chảo và bắt đầu băm ngải giấm. “Điều đáng nói là, anh chưa bao giờ thật sự chấp nhận rằng cha mẹ cô ấy chết vì tai nạn cả. Và Olivia cũng không tin là thế.”
“Vậy anh đã làm gì với vụ đó?” Leo hỏi, không phải là vô lý.
“Chẳng làm gì cả.” Anh thấy Leo cau mày và nhận ra cách nói này nghe không giống Tom Douglas mà cô ấy biết.
“Nào, anh đã cố gắng. Nhưng chẳng có ai được lợi gì từ cái chết của họ cả, ngoại trừ Olivia, theo như bọn anh có thể nhận định được. Cô ấy đã suy sụp. Cô ấy là người kiên quyết nhất khi nói rằng đó không thể là tai nạn. Cô ấy cứ lặp đi lặp lại rằng cha cô ấy bị ám ảnh bởi hệ thống báo độngVà cô ấy đã đúng. Hệ thống báo trộm rất hiện đại, họ còn lắp nhiều hệ thống báo cháy hơn hẳn anh từng thấy trong bất cứ ngôi nhà nào.”
Tom đổ chỗ thịt gà vào và đảo đều mọi thứ.
“Bên khám nghiệm hiện trường không tìm thấy gì hết. Hệ thống báo trộm đã bị tắt, chi tiết mà theo Olivia là không có gì khác thường khi họ ở nhà cả. Nhưng không hề có dấu hiệu đột nhập bằng vũ lực. Bọn anh đành phải dừng vụ việc.”
“Lúc ấy Olivia kết hôn chưa?” Leo hỏi.
“Chưa. Cô ấy chỉ vừa gặp Robert, nhưng anh ta đang đợi tại căn hộ cũ của cô ấy và có gọi điện đến để biết cô ấy đang vướng phải chuyện gì. Anh ta gặp anh ở đầu dây bên kia. Khi nghe anh nói những gì đã xảy ra, anh ta vội chạy thẳng tới để xem có thể giúp gì không.”
Thấy nước sốt đã đủ cạn, Tom đổ pho mát Ý vào và cho thêm ngải giấm cùng một ít tiêu đen.
“Vì lý do nào đó, anh chưa bao giờ thấy thỏa mãn. Anh vẫn thắc mắc liệu cậu bạn trai người Iran có liên can gì đó đến vụ này, nhưng bọn anh không thể tìm thấy gì củng cố cho giả thuyết ấy cả, mà cũng chẳng có ai biết anh ta ở đâu.”
Tom biết Leo rất thích thú trước mọi điều liên quan đến công việc của anh, đặc biệt từ khi cô quyết định trở lại trường đại học. Lúc anh gặp cô, Leo là một chuyên gia hỗ trợ mục tiêu sống*, lại còn là một chuyên gia giỏi khi đó, bất chấp, hoặc có lẽ vì, thái độ tách biệt tự nhiên cùng khả năng đúc rút, nhìn nhận mọi việc không một chút cảm xúc của cô. Thực tế rằng điều này tác động đến cả cuộc sống của chính cô, khiến cô có vẻ lạnh lùng và xa cách, hoàn toàn không quan trọng. Nhưng cuối cùng Leo cũng bị thuyết phục chấp nhận đề nghị của chị gái cho cô một số tiền, chỉ vừa đủ để cô vượt qua lộ trình ở trường đại học, và theo học tâm lý. Cô đã quyết định mình muốn trở thành chuyên gia tâm lý pháp y, mặc dù vẫn còn không ít năm học hành phía trước mới có thể đạt được mục tiêu đó. Có lẽ chính vì điều này, cô luôn chăm chú lắng nghe Tom và cố gắng hiểu hơn về tâm lý tội phạm. Nhưng bữa tối đã sẵn sàng, anh rất muốn được thư giãn.
Nguyên tác: “Life coach” - Người thực hiện quy trình giúp người khác xác định và đạt được các mục tiêu cá nhân. Đây hoàn toàn không phải các nhà trị liệu, luật sư tư vấn hay chuyên gia hỗ trợ chăm sóc sức khỏe.
“Đủ rồi. Không nói chuyện công việc nữa, chúng ta ăn thôi nào.”
Leo háo hức bật dậy khỏi sô pha, vì có thể cô không thích nấu nướng, nhưng chắc chắn là cô rất thích ăn. Cô liếc nhìn đĩa thức ăn của mình rồi lại ngước lên Tom, một nụ cười khêu gợi nở trên gương mặt cô, khi nhặt dao cùng dĩa của mình lên, cô hơi nghiêng về phía anh.
“Anh là tuyệt nhất, Tom Douglas ạ. Còn hơn chỉ là một gương mặt khả ái rất nhiều.”
Đó là điều anh không hề được miêu tả trước đó, nhưng nếu cô đưa ra những lời khen lấy lòng, anh cũng sẽ rất vui vẻ đón nhận chúng.
Cuộc trò chuyện trong bữa ăn của họ rất tuyệt. Leo huyên thuyên về chuyện mất cả ngày trời mà không tìm được ngọn đèn ưng ý cho góc phòng khách và theo vẻ hãi hùng của Tom trước việc làm lãng phí thời gian như vậy, cô bèn chọc anh về thái độ đối với việc mua sắm nói chung lẫn mua sắm đồ đạc nói riêng. Tom chưa bao giờ mảy may do dự về thực tế rằng anh hoàn toàn không có khả năng liên quan đến thiết kế nội thất, vậy nên anh đã chi tiền cho một công ty kiến tạo ngôi nhà cho mình ở Manchester này giống như ở Cheshire. Leo nghĩ điều đó thật điên rồ, hết sức chăm chút lựa chọn tất cả mọi thứ trong căn hộ của cô.
Nghe giọng nói nhẹ nhàng cùng tiếng cười khúc khích vừa phải trong khi đang tiếp tục bông đùa của cô khiến Tom bắt đầu có cảm giác những âu lo trong ngày đã tan biến. Hẳn nhiên họ đang nói về vụ đột nhập nhà của anh nhưng, với lời hứa của Leo rằng cô sẽ phóng xe tới đó vào buổi sáng, Tom đã có thể gác nó lại.
Tiếng nhạc dạo êm ái làm nền. Anh thậm chí còn không để tâm ai đang hát, nhưng giọng ca rất nhẹ nhàng và êm dịu. Một bản nhạc khiến anh phải chú ý. Trước kia anh đã từng nghe rồi, nhưng là một thời gian dài trước đây và giọng hát nghe rất đỗi ám ảnh.
“Ai đây nhỉ, Leo?”
“Judy Tzuke. Đây là bài Stay With Me Till Dawn. Em biết là xưa lắm rồi, nhưng đó là đĩa nhạc yêu thích của mẹ em. Bà vẫn thường hát khi rửa bát đĩa.”
Tiêu đề bài hát như hút hết sinh khí của Tom, anh thích nghĩ rằng việc này rất quan trọng, nhưng chẳng hiểu sao anh đã biết trước kết cục của buổi tối hôm nay sẽ như thế nào. Nhiều khả năng nó cũng sẽ giống với mọi buổi tối bên nhau khác. Sức hút sẽ bùng lên dữ dội giữa hai người. Mỗi lần đụng chạm đều khiến cơ thể Tom căng cứng và anh chắc chắn Leo cũng y như vậy. Nhưng cô luôn chùn lại vào giây phút cuối cùng.
Rất miễn cưỡng, anh đứng lên khỏi sô pha, sẵn sàng ra về. Leo với một tay ra, nắm lấy cánh tay anh.
“Ở lại nhé, Tom.” Cô nói.
Anh nhìn xuống cô và đưa tay kia quấn lấy một lọn tóc mượt như tơ dày dặn của cô quanh ngón tay mình.
“Thế còn mai?” Anh hỏi.
Leo chỉ nhún vai, anh cảm thấy sự yếu đuối nhất thời đã rút trở lại cơ thể cô, tấm áo giáp lại hiện ra lần nữa. Anh biết thế có nghĩa là gì. Anh có thể ở lại qua đêm và ân ái cùng cô, chìm sâu hơn trong chiếc bẫy của cô, nhưng ngày mai sẽ lại như thể chẳng có gì xảy ra cả. Tựa hồ họ sẽ trở về là những người bạn của nhau, việc ở lại qua đêm họa hoằn này chỉ là ý định bất chợt của Leo thôi. Đây không phải lần đầu tiên cô bảo anh ở lại nhưng, dù rất đỗi mê hoặc, anh vẫn cố gắng cưỡng lại nó. Cho đến tận bây giờ.
Anh cúi xuống và đặt môi mình lướt qua trán cô, đưa tay chỉnh cằm cô và khẽ hôn lên môi cô. Anh đã cảm nhận được, không phải nghe, một tiếng rên khe khẽ và cô nhắm mắt lại chỉ trong một giây. Cô nghiêng về phía anh và anh đặt tay mình dưới khuỷu tay cô, nâng cô đứng lên. Cô áp toàn bộ thân hình mảnh mai của mình vào anh.
“Còn ngày mai?” Anh lại hỏi, môi kề sát tai cô.
Anh cảm thấy lưng Leo hơi cứng lại.
“Em không có ngày mai. Anh biết vậy mà.”
Chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc buông cô ra. Nhưng có gì đó sớm muộn cũng phải xảy ra. Cứ thế này sẽ chẳng mấy mà không chịu được nữa. Nếu anh nhượng bộ, Chúa biết là anh rất muốn thế, đây sẽ mãi mãi là một mối quan hệ mất cân bằng mà Leo là người chủ động. Anh phải đợi cho tới khi cô thật sự sẵn sàng, hoặc bỏ đi, đều khó khăn như nhau.
Vậy nên, giờ anh đang ở đây vào buổi sáng Chủ nhật với nắng vàng rực rỡ, đau đớn vì thất vọng và biết rằng, dù đúng hay sai, anh đã hoàn toàn si mê một người phụ nữ sẽ chẳng bao giờ cam kết nhiều hơn một đêm duy nhất.
“Chào sếp. Trông sếp như mất hồn vậy. Sếp ngủ ngon chứ?” Tom giật mình trở về với thực tại. Lẽ ra anh nên biết Becky cũng có mặt từ sớm, khi đưa tâm trí trở về với hiện tại, anh rất mừng khi thấy có thêm chút bản chất sôi nổi bẩm sinh cùng thái độ hơi xấc xược của Becky quay trở lại.
“Thành thật mà nói là một đêm rất bối rối. Tôi đang ngẫm nghĩ mọi điều chúng ta nắm được trong tay, không biết cần xử lý Robert Brookes hay toàn bộ vụ này như thế nào. Nếu phát hiện ra vợ mình ngủ với một người khác, thì có lẽ anh ta sẽ trở thành loại người khiến cô ấy bị thương tổn rất nặng. Nhưng nếu vậy thì bọn trẻ ở đâu? Liệu chúng ta có thể kiểm tra xem anh ta còn sở hữu căn nhà nào nữa không, bởi vì nếu tất cả bọn chúng vẫn còn sống thì có thể anh ta đang giấu chúng ở đâu đó.”
“Chà, sếp đã biết những gì tôi nghĩ rồi. Tôi không biết bằng cách nào, khi nào và tại sao, nhưng anh ta đã giết chết cô ấy. Tôi chỉ hy vọng bọn trẻ vẫn an toàn.”
Căn phòng từ từ được lấp đầy trong khi Becky nói, hầu hết mọi người đều ngáp ngắn ngáp dài bước về phía bàn làm việc của mình. Cho tới khi nào tìm ra được đám trẻ, bằng không tất cả bọn họ đều biết mình sẽ lâm vào những tháng ngày đằng đẵng. Máy tính được bật lên, tin nhắn được kiểm tra. Phòng sự vụ dần hoạt động trở lại.
Qua khóe mắt mình, Tom nhìn thấy Ryan Tippetts đang đấm vào không khí. “Ôi trời.” Anh ta hét lên.
Vớ lấy gì đó từ máy in, anh ta mỉm cười và rảo chân về phía Tom, huơ huơ tờ giấy mà Tom có thể thấy có một bức ảnh bên trên.
“Đội trưởng Douglas. Như thường lệ, nỗ lực của cảnh sát luôn luôn được đền đáp.” Vẻ mặt anh ta toát lên sự tự mãn.
Tom chỉ gật đầu và chờ đợi, cảm thấy nghi ngờ chuyện Ryan lại chủ động làm được việc gì đó.
“Tôi mất gần cả buổi chiều qua cố liên hệ với người phụ nữ đã chụp bức ảnh cô Olivia của chúng ta ở Anglesey.” Ryan hơi gật đầu và ngoảnh hết bên này sang bên kia như thể đang trình diễn trước khán giả.
Tom nghĩ trông anh ta giống gương mặt xương xẩu của một con chó Churchill ngồi phía sau một ô cửa xe hơi.
“Rồi sao?” Tom giục.
“Xem ra cuối cùng tôi đã trúng số rồi.”
Ryan chìa bức ảnh ra.
Tom và Becky cùng nhìn, rồi ngước lên Ryan.
“Không phải là bức ảnh chất lượng nhất, như hai sếp đều thấy. Olivia đang quay ra sau để tránh bị chộp được, hoặc đó là những gì người phụ nữ chụp bức ảnh nói lại, nhưng các sếp cũng đã thấy được ba phần tư khuôn mặt của cô ấy. Đủ để có người nhận ra cô ấy. Như vậy, chúng ta có thể sử dụng ảnh này cho báo chí phải không?”
Mắt nhìn vào gương mặt tự mãn của Ryan, Tom chìa tay ra đón lấy tấm ảnh, rồi lại nhìn xuống, chỉ để xác minh những gì mình đã biết.
“Ryan, liệu tôi có đúng khi nghĩ rằng anh đã gặp Olivia Brookes khoảng chín năm trước cùng tôi không, sau đó gặp lại cô ấy lần nữa cùng Chánh thanh tra Stanley hai năm trước?”
“Vâng, có vẻ như luôn có rắc rối phải không, cái gia đình này ấy?”
“Hãy nhìn bức ảnh đi, Ryan. Đây là Olivia Brookes à?” Tom hỏi.
“Chậc, theo lời người phụ nữ đã chụp nó, thì đúng là như vậy. Đây chính là tấm ảnh cô ta gửi cho bà chủ nhà nghỉ, là bức ảnh mà Robert Brookes lấy đi.”
Ryan đã bắt đầu trông hơi bối rối, sự ồn ào của anh ta tan biến theo cái cách dường như anh ta cũng không thể hiểu được.
“Đây là người phụ nữ anh đã gặp hai năm trước à, cảnh sát Tippetts? Nhìn lại xem.” Tom gần như không kìm được cơn giận của mình.
“Chậc, giờ sếp nhắc đến thì đúng là trông cô ấy hơi khác, nhưng phụ nữ luôn thích làm mình trông khác đi, có phải vậy không nào?”
Tom bực bội quay đi.
“Lấy chìa khóa của cô đi, Becky. Tôi không rõ đây là ai, nhưng thậm chí sau chín năm tôi vẫn có thể nói với anh, không chút mảy may nghi ngờ rằng, đây không phải là Olivia Brookes.”
•••
Phòng sự vụ đang rì rầm các giả thuyết và Becky đã mời Tom ở lại vắn tắt tình hình cho cả đội trong khi cô đì gặp Robert. Cô cần xác thực bức ảnh này là một bản sao bức ảnh mà Robert đã lấy từ chỗ bà Evans, đồng thời cũng cần hỏi xem anh ta có biết người phụ nữ kia là ai không, tại sao cô ta có thể đóng vai Olivia. Quan trọng hơn, tại sao anh ta lại không nói với họ? Ít nhất lúc này cô hiểu tại sao Robert có vẻ ít bực bội hơn trước sự thiếu chung thủy rành rành của vợ mình. Nếu Olivia không phải là người ở nhà nghỉ thì điều gì quan trọng đến mức khiến anh ta phải tới tận đó?
Robert Brookes đang che giấu họ quá nhiều điều, chừng nào biết được những lý do biện bạch mà anh ta nghĩ ra liên quan đến việc không cung cấp cho họ toàn bộ sự thật là gì, thì họ mới quyết định các bước tiếp theo. Có thể đã đến lúc đặt lịch lấy cung chính thức Brookes rồi. Họ không có đủ cơ sở bắt giam anh ta, vì vậy anh ta có thể bỏ trốn bất kỳ lúc nào, và Becky tin chắc Robert Brookes sẽ chọn giải pháp đó. Nhưng cô sẽ tóm được anh ta. Cho dù đã làm chuyện gì, anh ta cũng sẽ không thể trốn đi cùng với nó được.
Becky cảm thấy ổn hơn hẳn so với mấy tháng qua. Mối quan hệ kỳ cục, ngu ngốc với Peter Hunter đã khiến cô sốc nặng, giờ đây khi có thể nhìn nhận mọi việc ở một nhãn quan nào đó, cô nhận ra mình càng bấn loạn hơn bởi thực tế mình đã rơi vào cái bẫy cũ rích của mối quan hệ giữa ông già quyền thế và gái trẻ ngây thơ hơn là thực tế ông ấy đã gạt bỏ cô. Và cô cũng không phải thiếu nữ trẻ đó. Lẽ ra cô nên hiểu rõ điều ấy hơn, cảm thấy xấu hổ với sự cả tin của chính mình.
Tom đã giúp cô ngày hôm qua. Anh ấy không phán xét mọi người, có lẽ vì lỗi lầm của một kẻ người trần mắt thịt chẳng là gì so với những tội ác mà họ phải xử lý trong công việc.
Trong lúc đang lái xe về phía nhà Robert Brookes, Becky nghĩ tới anh chàng Tom mà cô gặp lần đầu từ nhiều năm về trước khi anh là sĩ quan điều tra cao cấp trong vụ án Hugo Fletcher. Dường như anh không vui khi phải gia nhập đội của họ tại Sở Cảnh sát, cô chỉ có thể phỏng đoán đó là vì cuộc ly hôn mới đây của anh. Nhưng anh rất nhiệt thành, thật sự hòa nhập với đội. Song theo thời gian, nỗi buồn của anh không hề giảm sút mà chính là sự nhiệt thành kia. Cô bắt đầu nhận thấy ở anh có chút hoài nghi vốn không hề tồn tại trước đó, chưa bao giờ hoàn toàn hiểu được, dù có lẽ việc thất bại trong giải quyết một vụ án nổi tiếng đã ảnh hưởng đến anh. Tin mừng là anh chàng Tom ngày xưa dường như đã trở lại. Cảm giác vỡ mộng trước kia có vẻ cũng đã biến mất, anh lại say mê với công việc như trước.
Tại sao cô lại không phải lòng Tom nhỉ?
Becky cười thầm. Điều đó quá xa vời. Tại sao lại nên phải lòng một anh chàng độc thân, điển trai, cao ráo, người có vẻ rất quan tâm đến người khác, khi mà bạn đang có một người đàn ông trung niên phong tình đã có gia đình với mối quan tâm duy nhất dường như là thỏa mãn cái tôi của bản thân?
Cô đánh xe vào con đường hẹp với hai hàng cây trồng hai bên dẫn đến nhà Brookes. Phong cách riêng của mỗi ngôi nhà và cách chúng tọa lạc trên thửa đất với các góc hơi khác nhau so với con đường hẹp cong cong khiến đây trở thành một trong những con đường ngoại thành thú vị nhất. Tuy nhiên, mặc dù nơi này rất diễm tình, Becky vẫn cảm thấy hơi rùng mình trước ý nghĩ lại phải đối diện với Robert Brookes. Cô lắc đầu khi đánh lái vào lối chạy xe.
Vài hàng xóm đã cho biết từ hôm trước rằng cả hai chiếc xe của vợ chồng Brookes bình thường vẫn được giữ trong gara liền kề xây bằng gạch rộng rãi, nhưng chiếc của Robert hiện đang đỗ trên lối chạy xe. Cô thấy vui vì hôm nay không nghe thấy tiếng máy đào đất đinh tai nhức óc, mặc dù đã nhìn thấy cỗ máy vẫn ở bên ngoài ngôi nhà người hàng xóm. Có lẽ họ đã quyết định tôn trọng sự bình yên của một buổi sáng Chủ nhật.
Becky đã gọi bộ đàm trước và được thông báo rằng không hề có dấu hiệu Olivia Brookes trở lại lúc ban đêm, rồi mở cửa xe. Thật quá yên tĩnh. Tất cả những gì cô nghe được chỉ là tiếng chim líu lo trong vòm cây, tiếng ì ì xa xa của một chiếc máy cắt cỏ. Cô ngước nhìn, thấy rèm đã được vén lên trong căn phòng mà cô biết là phòng ngủ của Robert và Olivia, vậy nên cô không cần cảm thấy quá có lỗi khi nhấc vòng sắt gõ cửa và đập mạnh ba lần lên kim loại.
Becky quay lưng lại cửa trong lúc chờ đợi, nhìn ngang qua đường đến một ngôi nhà có tầm nhìn vượt qua hàng cây cùng đám cây bụi rồi ngược lên lối xe chạy. Người phụ nữ sống ở đó, bà Preston, nếu cô nhớ chính xác, là một nguồn thông tin hữu ích ngày hôm qua, Becky có thể hiểu tại sao. Mặc dù cô đang đứng quay lưng về phía cửa sổ, nhưng người phụ nữ tốt bụng dường như không biết quầng ánh sáng rọi đến từ những cánh cửa hiên ở phía hậu phòng khách đã hắt bóng bà ấy rất rõ nét lên những tấm rèm đằng trước. Becky mỉm cười với mình và quay lại phía cửa trước nhà Brookes. Cô gõ lần nữa.
Không có tiếng trả lời.
Tức thật, cô nghĩ. Có lẽ anh ta đang ở trong phòng tắm hoặc gì đó. Hoặc có lẽ anh ta quyết định mặc kệ cô.
Có một lối đi hẹp chạy dọc bên hông gara tới vườn sau, chắc chắn là lối đi bà Preston đã sử dụng để kiểm tra xe cộ của nhà Brookes, và Becky quyết định thăm dò nó. Lúc đi ngang qua gara, cô ngó vào để kiểm tra xem xe của Olivia có còn ở nguyên chỗ cũ không, chẳng hề ngạc nhiên khi thấy nó vẫn đang ở chính vị trí cô nhìn thấy nó lần trước. Nhưng Tom đã có một quan sát rất thú vị. Anh từng nói rằng với một phụ nữ ba con, ít nhất hai đứa sẽ phải ngồi trong ghế dành riêng cho trẻ nhỏ, một chiếc Beetle hai cửa là lựa chọn ngớ ngẩn nhất. Liệu điều đó có cho thấy Olivia là tuýp phụ nữ xốc nổi không phải lúc nào cũng nghĩ thấu đáo mọi việc chăng?
Vòng ra sau gara, Becky nhìn thấy một cánh cửa mà cô đã biết từ chuyến ghé thăm lần trước là lối vào một phòng để đồ và rồi dẫn vào bếp. Cô thử tay nắm cửa, nhưng cửa khóa. Cô đi tiếp tới phía sau ngôi nhà, nơi có mấy cánh cửa kính đồ sộ để ánh nắng buổi sớm ùa vào tràn ngập gian bếp rộng rãi. Đây chính là hình dung của Becky về một gian bếp mơ ước, gian bếp mà cô có thể nấu nướng và ăn uống. Thậm chí còn có một chiếc ghế tựa rất thoải mái, nơi cô có thể thu mình ngồi đọc sách. Chỉ là một gian phòng, nhưng nó gần như là một căn nhà hoàn chỉnh. Tuy nhiên ở đây toát lên một vẻ nghèo nàn mà cô sẽ phải khắc phục nếu nó là của cô. Quầy bếp hoàn toàn chẳng có gì; trên tường không hề có tranh ảnh, thậm chí còn chẳng có tranh vẽ của bọn trẻ dán trên cánh cửa tủ lạnh bằng những cục nam châm màu sắc tươi tắn. Gian bếp rất trang nhã và hợp thời trang, với những món đồ màu kem sáng bóng cùng quầy bếp bằng đá granite đen, nhưng dường như sự trống trải và tẻ nhạt chính là một phần của ngôi nhà.
Thậm chí bát đĩa trong những chiếc tủ tường lắp kính cũng tiệp hai màu kem và đen. Cô muốn có thêm màu sắc - một cái máy trộn màu đỏ tươi, mấy cái bát trộn sa lát hoa văn từ đâu đó vùng Địa Trung Hải, vài ly nước màu xanh lục và lam - bất kỳ thứ gì giúp mang thêm sự sống vào chỗ này.
Nhưng chẳng có gì đáng nhìn trong bếp. Không Robert Brookes, cũng chẳng có dấu hiệu cho thấy anh ta vừa ăn sáng ở đó, mặc dù Becky phải thừa nhận nếu ăn rồi, chắc chắn anh ta sẽ rửa bát đĩa và xếp dọn. Đấy mới đúng là kiểu của căn bếp này.
Cô quay người nhìn xuống vườn. Thật rộng rãi. Khu vực gần ngôi nhà nhất là bãi cỏ, với những luống hoa được uốn hình rất đẹp. Một hàng rào cây thủy tùng chia tách phần vườn với thửa đất rộng rãi còn lại, Becky có thể nhận ra một cái thang trèo rào cùng một ngôi nhà theo kiểu dáng Wendy phía xa xa. Cá nhân cô rất muốn khu vực của bọn trẻ ở gần ngôi nhà hơn để Olivia có thể để mắt đến chúng từ cửa sổ phòng bếp, nhưng khu vườn khá ấn tượng và chắc chắn đó là cả một thiên đường vào buổi tối, ngồi trên hiên trời lát đá rộng rãi, nhâm nhi một ly rượu vang ướp lạnh, bao bọc xung quanh là đám hoa cỏ đầy hương thơm ngọt ngào này.
Cô quay lại phía ngôi nhà. Giờ phải làm sao nhỉ?
Không thật sự trông đợi nhiều, cô quyết định thử cánh cửa hiên trời xem sao.
Trước sự ngạc nhiên của cô, nó khẽ khàng trượt mở và cô bước vào trong bếp, khép cánh cửa lại sau lưng. Nơi này có một vẻ tĩnh lặng đáng sợ. Những ô cửa sổ chặn toàn bộ cảm nhận về cuộc sống bên ngoài bốn bức tường, Becky đột nhiên cảm thấy sợ bị nhốt, thứ cảm giác cô chưa từng trải qua trước đấy. Cứ như thể không khí đang lắng xuống bất động xung quanh cô, khiến cô không thở nổi. Cô xoay người, mở cửa kính hết cỡ và hớp lấy một ngụm không khí.
“Trấn tĩnh nào, Becky.” Cô lẩm bẩm không ra hơi, rồi xoay vòng, nửa mong nhìn thấy hình bóng bất động của Robert Brookes in trên khuôn cửa dẫn ra sảnh, trân trân nhìn cô dưới cặp mắt sụp mí của anh ta. Nhưng chẳng có ai ở đó. Cô thở hắt ra và bước thêm một bước vào phòng.
“Anh Brookes.” Cô gọi to. Im lặng.
Cô đánh bạo tiến tới, trước tiên là phòng khách, sau đó ra hành lang. Cô lại gọi. “Anh Brookes.”
Chẳng thấy gì.
Cô phải lên gác. Cô không thể chỉ đứng ở đây được. Lạy Chúa, cô là một điều tra viên hình sự. Nhưng ngôi nhà này khiến cô thấy rợn người.
Cô thử cánh cửa phòng làm việc, bối rối thấy rằng nó không khóa. Không khóa, nhưng trống trơn. Dấu hiệu của sự sống duy nhất là chế độ bảo vệ màn hình máy tính đang rọi những hình ảnh nhiều màu sắc xung quanh phòng.
Becky im lặng lần lên gác.
“Anh Brookes.” Cô gọi lần nữa. Cô đẩy mở từng cánh cửa phòng ngủ, thấy tất cả đều trống trơn. Cuối cùng, cô tiến đến cánh cửa đóng chặt đằng trước nhà, gõ nhẹ, sau đó mạnh hơi và gọi to lần nữa. “Điều tra viên Robinson đây, anh Brookes. Anh có đó không?”
Cuối cùng, cô xoay tay nắm và đẩy mở cửa.
Miệng há hốc, cô nhìn quanh căn phòng ngổn ngang. Chuyện quái gì xảy ra ở đây vậy? Và Robert đang ở chỗ quái nào rồi?