Thứ Hai
Một số người tin rằng tự do là quyền của tất cả mọi người, nhưng tôi lại phải đấu tranh để có được nó cho mình. Và đó là một cuộc chiến đằng đẵng và khó khăn.
Điều đấy bắt đầu từ khi Robert bắt các con của tôi. Hôm đó, anh ta đẩy tôi tới một nơi còn tối tăm hơn những gì mình từng hình dung. Tôi nghĩ mình đã trải qua điều tồi tệ nhất mà cuộc sống có thể trút lên một con người, ghé thăm mọi ngục tối tuyệt vọng, nhưng chẳng có gì so sánh được với nỗi sợ hãi rằng tôi đã mất các con. Và đó chính là những gì Robert muốn, một lời cảnh cáo, một chút cảm nhận về những gì có thể đến nếu tôi không chấp nhận sự kiểm soát của anh ta. Từ hôm ấy trở đi, tôi biết mình sẽ không bao giờ còn cảm thấy chúng tôi có thể ngủ an toàn trên giường của mình được nữa, mối đe dọa về những gì Robert có thể làm cứ treo lơ lửng trên đầu như một đám mây đen.
Lựa chọn duy nhất của tôi là rời bỏ anh ta, nhưng tôi biết phải làm thế nào nào đây? Tôi không có tiền riêng, không có cách gì kiếm được. Tôi không thích để lại dấu vết; nếu anh ta tìm ra chúng tôi, hậu quả sẽ kinh khủng đến nỗi tôi không dám nghĩ tới.
Những năm tháng từ khi có Dan không hề tệ, nhưng trong khoảng thời gian ngắn được ở cùng anh ấy, tôi đã cảm thấy như thể tinh thần rất lanh lợi - tựa hồ bong bóng đang sủi lên trong tôi. Tôi hoạt bát. Còn với Robert, chưa bao giờ có bong bóng sủi lên cả, song tôi bằng lòng ổn định vì sự yên ổn. Sau Dan và rồi những gì xảy ra với cha mẹ tôi, dường như sự thanh bình và yên ổn là những gì tôi cần, nhưng khi năm tháng qua đi, tôi bắt đầu nhận ra như thế vẫn chưa đủ. Và đó là trước khi tôi hiểu ra tất cả - trước khi tôi biết lý do mình mất Dan.
Tôi bắt đầu cảm thấy như thể trong lòng mình đã chết, lấn át dần sự bình yên và thay thế nó bằng một khoảng trống đen ngòm, một khoảng trống đáng lẽ là cảm xúc. Và cái sự chết chóc ấy cứ lớn dần lên, thấm vào mọi ngóc ngách tâm hồn, vươn những xúc tu đen đúa của nó bóp nghẹt mọi phản ứng tự nhiên của tôi.
Khi Robert bắt cóc các con tôi, có hai chuyện đã xảy ra. Tôi nhận ra mình phải xua đuổi sự chết chóc và mang bản thân trở lại với cuộc sống. Không phải vì chính tôi, mà là vì các con tôi. Và làm thế nào đó, tôi phải sử dụng bộ óc trì trệ của mình để nghĩ ra một giải pháp cho cuộc sống kinh khủng mà tôi thấy mình đang bị lọt vào. Nhưng tôi không biết làm cách nào. Mọi ý tưởng đến với tôi đều có sơ suất.
Tôi không thể cứ thế bỏ đi. Tôi biết Robert sẽ làm gì nếu tôi làm vậy, dù sao anh ta cũng rất tinh quái. Anh ta đã tìm cách khiến sự tỉnh táo của tôi trở nên đáng ngờ. Toàn bộ thế giới thu hẹp, nhỏ xíu của chúng tôi đều tin rằng tôi không thể xoay xở được với cuộc sống nếu thiếu sự hỗ trợ của Robert.
Với người ngoài, anh ta có vẻ đang chăm chút cho tôi và mang lại mọi thứ tôi muốn.
Nhưng điều tôi muốn là sự tự do.
Thời gian biểu trên tường bếp dự định lập ra đó để giúp tôi. Vậy thì tại sao tôi lại phải viết ra mọi hành động cần sự tiếp xúc với người khác chứ? Robert nói rằng nếu bất ngờ anh ta về tới nhà và tôi không có mặt ở đó, anh ta sẽ cần biết tôi đang ở chỗ nào.
Tại sao chứ?
Tôi cảm thấy như thể mình bị nhốt trong một cái lồng, bị kiểm soát và giám sát. Và tôi biết anh ta theo dõi tôi. Anh ta không thể chịu được việc để tôi thoát khỏi tầm mắt, cái ý nghĩ tôi có một người bạn - thậm chí chỉ là một bà mẹ của một đứa trẻ ở trường - cũng khiến Robert khó chịu. Chiến dịch hủy hoại tôi của anh ta lại được đẩy thêm một nấc nữa.
Nhưng không phải tôi lo lắng cho bản thân mà là các con tôi. Nỗi ám ảnh của Robert chỉ tập trung vào một điều. Tôi. Với anh ta, bọn trẻ chỉ là một thứ vũ khí khác trong kho vũ khí của anh ta.
Từ ngày Robert bắt các con tôi, tôi đã bỏ ra sáu tháng cố tìm cách trốn thoát - nhưng tôi không có tiền và không có khả năng đưa mấy mẹ con đến một nơi an toàn. Chính khi đó tôi đã tìm lại được Sophie, từ lúc đó, tôi bắt đầu hy vọng.
Thật khó khăn khi giữ cho được vẻ bề ngoài trước đây của mình để che mắt Robert trong khi đồng thời bắt đầu cảm thấy hoạt bát trở lại. Nhưng tôi đã làm được, tôi chỉ cầu mong anh ta đừng bao giờ tìm ra chúng tôi. Không ai biết chúng tôi ở đâu. Ngay cả Sophie cũng không. Đặc biệt Sophie càng không, bởi vì cô ấy là mắt xích duy nhất. Cô ấy biết rất nhiều, nhưng tôi phải bảo đảm rằng chỗ ở của chúng tôi là tuyệt đối bí mật ngay cả với cô ấy, bởi vì tôi rất hiểu Robert.
Tôi thấy lo cho Sophie. Lẽ ra cô ấy đã phải gọi cho tôi tối qua, nhưng tôi vẫn chưa nghe tin tức gì. Chẳng giống cô ấy chút nào. Cô ấy đã rất kinh ngạc khi biết rõ mọi chuyện và tôi không thể làm gì được suốt mười tám tháng qua mà không có cô ấy. Cô ấy đã dành cho tôi một món quà quý giá. Cái ngày tôi đến thăm cô ấy lần đầu tiên kể từ khi cưới Robert, cô ấy đã mang Danush trở lại cho tôi.
“Dan yêu cậu, Liv à.” Cô ấy nói. “Cho dù có chuyện gì xảy ra, hoàn toàn chẳng có gì nghi ngại trong đầu tớ về chuyện đó cả, Dan cảm thấy rất có lỗi về những gì anh ấy đã làm. Nhưng anh ấy nghĩ mình đang làm những điều tốt nhất cho em trai, chuyện đã lâu rồi. Dù sao, giờ cậu cũng đã có chồng và ba đứa con để chăm lo. Hãy kể cho tớ nghe về họ.”
Nhưng tôi không thể. Không phải hôm đó. Không phải sau khi nghe nói về Dan. Hơn bất kỳ điều gì khác, việc đó khiến tôi nhận ra mình nhớ Sophie thật nhiều, mình yêu việc bầu bạn với những người phụ nữ khác thật nhiều - và chẳng hiểu sao tôi lại để mất sự tiếp xúc với thực tiễn mà khép mình như thế. Tôi đã hứa sẽ trở lại thăm Sophie. Cô ấy cũng gợi ý tới thăm nhà tôi và gặp các con tôi, nhưng tôi không thể để việc đó xảy ra. Robert sẽ không thích. Anh ta chưa hề gặp Sophie, nhưng anh ta ghét cô ấy chẳng vì lý do gì hơn là do tôi yêu quý cô ấy.
Tôi đợi vài tuần, tìm một thời điểm khi cảm thấy chắc chắn rằng Robert sẽ không theo dõi tôi. Anh ta đang bận rao giảng một bài thuyết trình anh ta phải trình bày, tôi biết khi nào thì việc đó diễn ra. Tôi cho mình có một tiếng hai mươi phút rảnh rang - một món hàng hiếm hoi trong cuộc đời - và trong vài phút ấy, tôi đã cảm thấy như mình được hít thở.
Tôi chọn vài bức ảnh để cho Sophie xem, lái xe thật nhanh đến nhà cô ấy. Khi tính toán thời gian đến đó và quay về, tôi cần tất cả bốn mươi phút, với tôi đó là cả một sự sung sướng. Tôi không thể để cô ấy biết mình sắp đến - số của cô ấy sẽ hiển hiện trên hồ sơ điện thoại. Robert cũng nhận được các bản sao tài khoản di động của tôi, nên tôi chỉ biết cầu mong cô ấy đang ở nhà. Và đúng là như vậy.
Sophie không gặp Jaz kể từ lúc con bé được hai tháng tuổi, khi cô ấy xem những bức ảnh, tôi biết cô ấy kinh ngạc đến thế nào khi thấy con gái tôi đã trở thành một cô bé bảy tuổi xinh đẹp. Giờ Jaz gần chín tuổi, con bé đang xinh lên từng ngày. Dĩ nhiên, Sophie chưa hề thấy mấy đứa con trai của tôi. Cả hai đều có mái tóc vàng bù lại mái tóc mượt mà, đen óng của chị gái - khi chúng tôi thật sự là một gia đình. Đó là lý do tại sao tóc Billy giờ đã được nhuộm thành nâu thẫm, còn Freddie được cắt ngắn đến gần như trọc lốc.
Sophie muốn biết tất cả về chúng tôi. Robert và tôi đã gặp nhau thế nào, chúng tôi sống ở đâu. Tôi nhớ bản thân đã vờ vịt là một người vợ hạnh phúc, kể về mọi chuyện chúng tôi có và rằng chúng tôi khăng khít với nhau thế nào. Nhưng tôi không nghĩ cô ấy dễ bị lừa. Cô ấy biết có gì đó không ổn, bởi vì tôi không ổn. Tôi không còn là tôi nữa, cô ấy có thể nhận ra điều đó. Tôi không còn là Liv.
Khi ánh mắt như soi thấu ruột gan của cô ấy trở nên quyết liệt, tôi thò tay vào túi lấy ảnh.
“Chúa ơi, con bé thật đáng yêu.” Sophie kêu lên khi nhìn tấm ảnh của Jasmine. “Trông đẹp kỳ lạ, nhưng cũng không ngạc nhiên nếu biết về cha con bé. Tớ thường không nói thế này về đàn ông nhưng đúng là Danush đẹp hết sảy, phải không?” Tôi chẳng nói gì, chỉ lọc lại những bức ảnh. Trước tiên là Billy, sau đó tới Freddie. Cô ấy hết lời khen chúng trong khoảng hai phút, nhưng rõ ràng cô ấy quan tâm đến việc biết tôi hẹn hò với ai sau Dan nhiều hơn.
“Cho tớ xem anh ấy nào. Đi nào, đừng có giấu giếm chàng hiệp sĩ của cậu trong bộ giáp sáng ngời nữa.” Khi đó cô ấy đã được biết câu chuyện chúng tôi gặp gỡ nhau.
Tôi rút một tấm ảnh hiếm hoi có Robert và mình, do Jasmine chụp khi tôi để con bé dùng máy ảnh của tôi vào kỳ nghỉ lần trước. Sophie nhìn tấm ảnh, cười tươi. Thế rồi, mặc dù gương mặt cô ấy không thay đổi nhưng tôi nhận ra nụ cười của cô ấy trở nên gượng gạo.
“Hãy kể lại cho tớ nghe cậu gặp Robert như thế nào đi.” Cô ấy đề nghị mà không ngước mắt lên nhìn tôi.
Vậy là tôi kể cho cô ấy câu chuyện một lần nữa, mặc dù tôi đã giải thích việc Robert chính là người mua căn hộ của tôi, anh ta đã cứu rỗi tôi khi toàn bộ cuộc đời tôi sụp đổ. Anh ta tùng rất tốt. Tất cả điều đó đều là sự thật. Còn sự thật rằng lúc này tôi không hạnh phúc không phải sự phản ánh về mọi việc lúc đó.
“Anh ấy học đại học ở đâu?” Cô ấy hỏi. Câu hỏi lạ lùng, nhưng tôi bảo cô ấy chính là Manchester, giống như chúng tôi.
“Khi đó cậu chưa hề gặp anh ấy phải không?” Cô ấy hỏi. Tôi bắt đầu thấy lo lắng về việc này. Có gì đó không ổn với Sophie chăng? Cô ấy trả lại tấm ảnh cho tôi và vươn người cầm lấy cả hai tay tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi lần đầu tiên kể từ lúc cô ấy xem bức ảnh.
“Cậu còn nhớ tớ từng nói với cậu về tất cả những anh chàng ở trường đại học phải lòng cậu chứ?” Cô ấy không đợi tôi trả lời. “Có một anh chàng mà tớ đã thật sự lo lắng. Anh ta xuất hiện khắp mọi nơi, chỉ theo dõi. Nhớ không, tớ đã nói với cậu về anh ta, nhưng cậu thường cười cho qua ấy? Tớ gọi anh ta là Kẻ Đáng Sợ.”
Tôi không nhớ cuộc trò chuyện này diễn ra ở đâu, cho nên tôi chỉ nhìn Sophie và tin chắc cô ấy có thể thấy được sự bối rối của mình.
“Có thể cậu chưa bao giờ để mắt đến Robert trước khi anh ta mua căn hộ của cậu. Nhưng tớ có thể hứa với cậu rằng anh ta đã thấy cậu từ trước, cả nghìn lần. Anh ta biết đích xác cậu là ai.”
“Tớ thề với cậu, bọn tớ chưa từng gặp mặt. Nếu không, tớ đã nhớ ra.”
“Liv, người này đã theo chân cậu tới mọi chỗ. Lúc ấy cậu chẳng hề tin tớ, nhưng cậu đi đến đâu, anh ta theo tới đó. Tớ không biết nói với cậu việc này thế nào. Robert... anh ta chính là Kẻ Đáng Sợ.”
•••
Robert Brookes đang nằm trên tấm phủ giường bằng vải bông xù màu đào đã bạc và nhìn xung quanh căn phòng bẩn thỉu. Hắn chẳng ngờ lại đến nông nỗi này, trốn tránh cảnh sát trong một khách sạn dơ dáy ở những con phố sau của Manchester. Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Hắn không thể sử dụng thẻ tín dụng của mình nữa, phải tìm một chỗ nào đó để có thể thanh toán bằng tiền mặt.
Hắn đã vòng khắp các ngân hàng và rút hết hạn mức trên mỗi thẻ. Chiếc thẻ vàng của hắn chỉ cho phép hắn rút 750 bảng, mặc dù hắn mong rút được nhiều hơn từ tài khoản bạch kim - tài khoản mà Olivia không hề hay biết - nhưng hạn mức của hắn cũng chỉ được tương tự. Hắn đã rút nhiều nhất có thể bằng cả mấy thẻ ghi nợ, vậy là hắn có khoảng 2500 bảng để xoay xở. Hắn cũng mò vào văn phòng của mình và ký rút một chiếc xe đăng ký chỗ đậu dưới tên người khác. Hắn hy vọng đừng ai chú ý đến trong ít nhất vài ngày.
Nếu gặp may, mánh lới sử dụng taxi của hắn sẽ tiêu hao một chút nguồn lực của cảnh sát. Thật sự họ nghĩ hắn ngu đến mức gọi điện thuê taxi từ nhà ư? Sau khi thực hiện cuộc gọi giả tới một hãng taxi, hắn đã đi bộ theo hướng hoàn toàn ngược lại tới siêu thị gần nhất và chọn điện thoại công cộng ở đó để gọi một hãng taxi khác.
Một việc nữa hắn phải làm là hủy điện thoại di động của mình. Tâm trí của hắn rối bời đến mức hắn không thể nhớ được liệu mình có bị lần ra qua thẻ SIM, hay chỉ bằng điện thoại không. Hắn đã đọc ở đâu đó rằng tại Mỹ, cơ quan chức năng hoàn toàn có thể bật microphone trên một thiết bị di động để nghe kể cả khi điện thoại đã tắt. Hắn không thể mạo hiểm sai lầm trong chuyện này được. Hắn đã rút SIM từ lúc đi bộ tới siêu thị và vứt nó xuống một miệng cống bên đường. Rất đau lòng nhưng hắn phải vòng ra phía sau mấy cửa hàng trong vùng và giẫm lên chiếc iPhone mới tinh của mình cho tới khi nó tan nát. Hắn vứt các mảnh vỡ vào một thùng rác lớn đằng sau cửa hàng thịt nơi nó chắc chắn sẽ bị lẫn với đủ thứ thịt thà và rác rưởi. Sẽ chẳng có ai lục soát ở đó.
Taxi thả hắn xuống bên ngoài văn phòng, ngay khi hắn ăn trộm được một chiếc xe và vớ lấy chiếc iPad mà chẳng một ai biết được giấu trong ngăn kéo bàn của mình, hắn bắt đầu tìm kiếm Sophie Duncan. Cô ấy và Olivia không rời nhau lấy một bước từ những ngày đầu vào đại học, cho tới khi Jahander xuất hiện cùng tham gia bữa tiệc. Trước Danush đã có những gã bạn trai khác, nhưng chẳng ai nghiêm túc cả, Robert biết hắn sẽ phải chờ cơ hội của mình. Hắn quan sát và đợi. Từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy Olivia, khi cô bật cười trước một câu bông đùa trong quán bar, hắn đã quyết định cô phải là của hắn. Cứ như thể tất cả những người khác trong phòng đều tan biến thành một màu xám nhợt nhạt, chỉ có mình Olivia tỏa rạng đầy màu sắc cùng sức sống giữa trung tâm. Hắn luôn nhìn thấy cô như vậy - ở trung tâm tầm nhìn của hắn - cho tới khi cái ả Sophie chết tiệt khiến hắn không thể lại gần cô.
Hắn đào xới não bộ để nhớ lại mọi điều mình từng biết về Sophie. Hắn coi việc của mình là phải tìm hiểu về các bạn của Olivia, Sophie đứng đầu bảng. Cô ta đã được xử lý khá ổn chín năm trước - không mất nhiều công sức để tống cô ta ra khỏi cuộc đời Olivia. Cô ta buộc phải đi: Olivia phải dựa vào hắn chứ không phải những người bạn hú họa vốn chẳng thể chăm sóc cô như hắn. Làm sao bọn họ lại tìm cách liên lạc được với nhau? Hắn không tài nào nghĩ ra nổi.
Một điều hắn nhớ rõ suốt trong những năm tháng trước kia là nơi mẹ Sophie sống, hắn không thể tin vào sự may mắn của mình khi cái bà Duncan đáng yêu - do một chút cưỡng ép, phải nói là như vậy - đã tiết lộ rằng con gái mình đang sống ở đó, sắp về đến nhà.
Ả khốn nạn Sophie kia chẳng nói gì với hắn cả. Chẳng có gì. Và rồi hắn đã đẩy mọi việc đi hơi xa hơn một chút. Hắn rất muốn tát ả để cho ả tỉnh lại, nhưng trước lúc ả ngất đi, ả đã hét to và hắn không biết liệu hàng xóm có gọi cảnh sát không. Hắn phải chuồn ra khỏi đó.
Từ lúc nhìn thấy ảnh Sophie trên tấm bảng ghim của bà Evans, hắn đã biết Olivia chơi mình, rằng cho dù đã đi đâu, cô cũng sẽ không trở về nữa. Nhưng hắn chưa sẵn sàng chia sẻ điều này với cảnh sát. Hắn phải tìm thấy cô. Olivia sẽ phải trở lại nơi cô thuộc về. Với hắn.
Hắn đã nói rất rõ ràng với cô đúng những gì sẽ xảy ra nếu cô dám rời bỏ hắn, hắn tin chắc cô hiểu từng lời, từng sắc thái của hắn. Hắn đã rất nhọc nhằn mới có được cô, nhưng cô sẽ phải chịu đựng những gì đã làm với hắn, tất cả những gì hắn nghĩ đến chỉ là nỗi đau hắn sẽ gây cho cô vì sự giày vò cô đã gây ra cho hắn.