Tom nhìn xung quanh phòng sự vụ, có thể cảm nhận được adrenaline đang vận chuyển trong cơ thể cả đội. Họ đã tìm thấy máu - rất nhiều. Theo Jumbo thì, máu này đã được lau sạch rất kỹ bằng chất tẩy, nhưng trước khi được lau rửa, nó đã thấm vào tường ở mặt kia cánh cửa đủ để cho thấy tình trạng bắn tung tóe, và rằng kẻ bị tấn công là một người lớn, không phải một đứa trẻ. Dấu vết lưu lại quá cao, từ hình dáng các giọt máu, họ có thể xác nhận máu chảy xuống khi va đập vào tường, chứ không phải chạy lên. Jumbo nói anh ấy dám cược tiền đó là máu động mạch, theo ý kiến của anh ấy, số máu kia quá nhiều để một người có thể mất mà vẫn còn sống sót.
Màn tẩy rửa rất chỉn chu, chất tẩy đã phá hủy tất cả ADN trong khu vực được lau chùi. Nhưng theo kinh nghiệm của Jumbo, máu bắn tung tóe như thế này sẽ làm văng ra những giọt máu không dễ nhìn bằng mắt thường, anh ấy tự tin rằng họ sẽ tìm được dấu vết ở đâu đó. Chẳng có ai tìm cách xóa bỏ hết từng giọt máu cả.
Quá nhiều thông tin mới, nhưng không rõ việc này sẽ dẫn đến đâu. Và vẫn không ai có manh mối về việc Robert đã biến đi đâu, hay hắn đang làm cách nào để di chuyển. Ngay cả điện thoại di động của hắn cũng không cho họ manh mối nào. Hắn sử dụng thẻ tín dụng của mình trước khi họ nhận ra hắn biến mất, kể từ đó không có thêm giao dịch nào khác. Một cảnh báo toàn diện đã được phát đi, song vẫn chưa thu được gì hết. Lúc này họ đang cho tổ chức thông cáo báo chí, vì cần phải truy tìm dấu vết của Robert Brookes.
Việc tìm thấy máu đã ảnh hưởng đến cả đội. Trong một số vụ việc, đáng buồn là việc này làm gia tăng sự phấn khích của họ. Nhưng với Tom cảm giác đáng buồn lại là việc anh phải chấp nhận sự thật rằng có gì đó kinh khủng đã xảy ra trong căn phòng ấy.
Becky đang ngồi tì trán vào cườm tay, những ngón tay bấu chặt phần tóc mái lộn xộn.
“Tôi biết đó chính là điều mình đã băn khoăn suốt, Tom à, nhưng không phải lúc nào đúng cũng là tốt.”
“Cô hoàn toàn chắc chắn về chuyện này phải không?”
Becky nhoài qua bàn về phía anh, háo hức thể hiện cho anh thấy quan điểm của cô. “Chúng ta đã biết Robert tìm cách đưa bọn trẻ đi từ vài năm trước, bất kể những điều vớ vẩn hắn huyên thuyên rằng vợ hắn biết chuyện đó. Chúng ta biết hắn đã theo dõi cô ấy, chờ đợi đến thời điểm dành cho mình. Cô ấy đã giấu giếm hộ chiếu. Tất cả những việc đó cứ diễn ra. Tôi đoán hắn đi đón bọn trẻ ở chỗ hắn giấu chúng và rồi sẽ chuồn đi để bắt đầu cuộc sống mới.”
Tom không thấy thuyết phục. Có thật sự hắn giết vợ mình để đoạt bọn trẻ không? Có thể hắn cũng đã giết chúng, hoặc chúng bị nhốt ở đâu đó chăng?
Anh tì cằm lên cổ tay, nhìn Becky và cân nhắc xem có nên đưa ra nhận định. Cô ấy luôn nói rằng Olivia đã chết, có thể cô ấy đúng.
“Máu đó có thể là của Robert, cô biết đấy.” Anh nói, biết rằng phản ứng sẽ là gì.
“Sao cơ? Giả thuyết đó đến từ đâu vậy?”
Tom phải thừa nhận rằng đây không thật sự là một giả thuyết, nhưng có lẽ Robert đã không hề biến mất vào đêm thứ Bảy. Có lẽ hắn đã bị giết và xác hắn bị tiêu hủy chăng? Đó là một khả năng. Anh không thích phải nói tới điều này, nhưng xem ra sẽ phải ra khu vực sân hiên rồi.
Chẳng gì có lý cả. Olivia đã ở trong nhà cho tới một tiếng trước khi Robert trở về. Hắn thật sự không đủ thời gian giết cô ấy, tiêu hủy xác và làm những việc mà có Chúa mới biết với lũ trẻ trước khi gọi cho cảnh sát mấy tiếng sau đó?
Becky đang nhìn anh như thể anh vừa mọc sừng, đang chờ đợi đợt công kích tiếp theo. May thay điện thoại của cô cắt ngang thời khắc càng lúc càng căng thẳng ấy.
“Chết tiệt.” Becky làu bàu.
Tom không sao kìm được nụ cười thoáng qua khi cô nhấc điện thoại.
“Điều tra viên Robinson đây.” Cô trả lời, rõ ràng đang cố tỏ ra vui vẻ hơn so với cảm giác thật. “Vâng, anh Gil. Tôi giúp gì được nào?”
Tom không nghe được gì thêm từ cuộc trò chuyện ấy, nhưng Becky đang bắt đầu gõ gõ trên bàn phím.
“Được rồi, đã hiểu. Giờ thì sao?” Cô hỏi. Thậm chí từ chỗ Tom đang ngồi, anh cũng nghe được tiếng reo hân hoan từ đầu dây bên kia, Becky gác máy.
“Gil đang sung sướng với thành tích mới nhất của cậu ta. Cậu ta đã gửi cho tôi một đoạn video để xem. Và nếu chúng ta không hiểu, cậu ta sẽ đến và cho chúng ta biết ý cậu ta là gì.”
Tom đảo mắt. “Tại sao cái anh chàng khó tính đó không nói luôn cho chúng ta chứ, Chúa ơi? Đây có phải chương trình giải đố truyền hình đâu, mà là một cuộc điều tra án mạng đẫm máu đấy.”
Tom thấy đầu Becky hất lên. Thực tế đây là lần đầu tiên có người bật ra những lời này, mặc dù đó đều là những gì họ đang nghĩ tới. Và giờ cậu ta đã xác thực ý nghĩ của họ. Chà, có lẽ đến lúc thừa nhận chính thức vụ việc rồi, kể cả khi không có một xác người.
Không nói thêm một lời, anh đi vòng tới mé bên bàn của Becky và cúi người qua vai cô.
“Chúng ta đang xem gì đây?” Anh hỏi.
“Chính là đoạn video lấy từ căn nhà. Những bức hình bí mật của Robert.” Becky nói, vẻ khinh bỉ và căm phẫn toát ra trong lời lẽ của cô. “Họ không thấy gì khác hơn những gì đã thấy sáng nay.”
“Thế còn file khác mà cậu ta gửi cho cô là gì?” Tom hỏi.
“Vẫn thế, tôi nghĩ vậy. Nhưng mốc thời gian là từ hai tháng trước.”
Becky bấm mở một đoạn video khác.
“Tua nhanh đi, Becky.” Tom đề nghị. Có gì đó lóe lên trong ý thức của anh.
“Mở cả đoạn kia nữa. Cô cho chạy song song được không?” Anh hỏi.
“Trên máy này ư?” Becky chế giễu. “Chắc anh đang đùa. Chỉ có thể làm thế nếu anh muốn chạy từng khung hình với khoảng trống hai giây xen giữa thôi. Mà tại sao cơ chứ?”
“Vậy thì chỉ cần cho tôi xem các cảnh bếp.”
Đúng lúc đó, cánh cửa đôi bật mở và Gil cười ngoác miệng đi vào.
“Các vị nhận được chưa?” Cậu ta hỏi.
“Vừa bắt đầu.” Tom trả lời. “Nhưng cậu đâu có cho chúng tôi nhiều thời gian.”
“Tôi rất sốt ruột muốn cho các vị xem. Cô nghĩ sao, điều tra viên Robinson?” Cậu ta hỏi.
“Tôi quá bận xoay xở với cái máy tính của mình, cố làm cho nó hoạt động bình thường. Thậm chí tôi còn chẳng có cơ hội nhìn màn hình nữa là. Cứ nói quách cho tôi nghe đi, Gil.”
Trông hơi sửng sốt trước thái độ dữ dội của Becky, cậu ta huých cô ấy ra khỏi chỗ và điều khiển con chuột.
“Ngày Mười ba tháng Tư, gần hai tháng về trước. Đoạn phim trong bếp nhà Brookes. Chú ý bình hoa thủy tiên vàng trên bàn bếp. Đây chính là manh mối. Giờ chúng ta xem đoạn phim tuần trước nhé, sau khi Olivia được cho là trở về sau kỳ nghỉ. Tôi chọn thứ Ba tuần trước làm ví dụ. Đoạn phim tuyệt vời về sinh hoạt gia đình trọn cả ngày, mặc dù chủ yếu là Olivia, dĩ nhiên rồi. Giờ, hãy kiểm tra gian bếp. Một bình hoa thủy tiên vàng trên bàn bếp. Giờ các vị có thể không cho hai em này chạy được cùng một lúc, nhưng tôi thì có thể. Nhìn mà học nhé.”
Tom và Becky xem hai đoạn phim mười giây, chạy cùng lúc trên màn hình. Olivia bước vào bếp với đầu cúi xuống. Cô ấy mặc một chiếc áo chui đầu màu xám thẫm, và lấy một chiếc bình từ trên bàn bên cạnh bình thủy tiên vàng, rồi xoay người đi ra ngoài.
Hai chuỗi hình hoàn toàn giống hệt nhau.
Tom nhìn Gil. Anh biết vẫn còn nữa.
“Dĩ nhiên, tôi đã kiểm tra tất cả các đoạn video trong khoảng thời gian chúng ta quan tâm. Như các vị trông đợi, không có đoạn video nào trong tuần đầu tiên, tuần Olivia được cho là đang ở tại Anglesey. Còn lại các đoạn video từ tuần trước lúc cô ấy được cho là đang ở tại nhà, tất cả đều là giả. Tất cả.”
Mắt Gil lấp loáng vẻ hài lòng khi nhổm tới trước và chỉ cây bút của mình vào màn hình.
“Chúng đã được biên tập rất chuyên nghiệp, bởi vì chúng không chỉ là bản sao của cả một ngày từ thời gian trước đó. Như thế sẽ quá dễ dàng cho chúng ta nhận ra. Các đoạn phim mà chúng ta đang xem - đoạn video thứ Ba tuần trước - không phải là từ ngày Mười ba tháng Tư.”
Becky tỏ ra ngơ ngác. “Xin lỗi anh, Gil. Tôi không hiểu ý anh là gì.”
Gil gõ gõ bút lên màn hình.
“Được rồi, tôi sẽ cho cô thấy. Chúng ta hãy xem đoạn video ngay trước khi cô ấy đi vào bếp. Vào ngày Mười ba tháng Tư, cảnh quay gốc, cô ấy đang hút bụi ở phòng khách. Nhưng thứ Ba tuần trước, ngày có cảnh quay nhân đôi hình Olivia ở trong bếp với bình hoa thủy tiên vàng, cô ấy lại đang hút bụi phòng ngủ của họ. Đoạn phim phòng ngủ đã được sao từ một ngày khác hoàn toàn, ngày Hai mươi chín tháng Ba, tôi nghĩ vậy. Đó là một tác phẩm khá xuất sắc và vào loại bậc thầy. Người nào làm ra thứ này đều đã chọn các đoạn cắt từ những ngày khác khi cô ấy mặc đúng quần áo như vậy. Mọi chi tiết quần áo của cô ấy những ngày này đều giống hệt. Khi mặc áo chui đầu màu xám, thì luôn là quần bò đen và tông trắng. Dĩ nhiên họ phải chọn các đoạn phim với quần áo giống hệt bởi vì tại sao trang phục cô ấy lại thay đổi khi chỉ đi từ bếp vào phòng khách được cơ chứ?”
Gil chăm chú nhìn Becky, như thể bảo đảm cô hiểu những gì mình đang nói.
“Ảo giác mà những đoạn video này tạo ra là Olivia Brookes đã quay trở về nhà sau kỳ nghỉ ở Anglesey và thực tế cô ấy đã ở trong nhà suốt tuần qua, cùng các con của mình. Song thật sự, cô ấy lại không hề có ở đó. Không có đoạn phim đích thực nào kể từ ngày cô ấy đi - về mặt lý thuyết là tới Anglesey. Chúng ta cứ đinh ninh tin rằng cô ấy vẫn còn sống khỏe mạnh cho tới tận chiều thứ Sáu, nhưng không đúng. Tôi e gã Brookes đang chơi khăm chúng ta.”
Tom nhìn vẻ mặt Becky như vừa mới hiểu ra. Luận điểm cuối cùng của anh đã tan biến. Robert không chỉ có vài tiếng ngắn ngủi để xử lý Olivia và bọn trẻ. Mà hắn có hẳn hai tuần trọn vẹn.