Becky đã bảo cảnh sát Mitchell đi tìm Robert Brookes, viên cảnh sát trẻ báo cáo lại rằng Robert đang nằm trên giường.
“Anh ta nói rằng sẽ trở xuống sau một phút nữa, thưa sếp, nhưng anh ta cứ lẩm ba lẩm bẩm về trường học - bảo mình chẳng biết gì về việc chúng được nghỉ học và dạy dỗ ở nhà cả.”
“Anh có tin anh ta không?” Becky hỏi.
“Tôi không biết. Anh ta không hề nhìn thẳng vào mắt sếp phải không? Tôi chẳng tài nào hiểu được anh ta. Rất xin lỗi, thưa sếp.”
“Tôi e là cả anh và tôi đều thế.”
Họ nghe tiếng đóng cửa trên gác và đoán chắc Robert đang trên đường trở xuống, vậy nên họ ngồi vào chỗ của mình và chờ đợi. Anh ta bước vào phòng và di chuyển trở lại phía sô pha, khuôn mặt nhợt nhạt nhưng có vệt đỏ vương lại trên hai gò má giống như bốc hỏa vì giận dữ.
“Xin lỗi, nhưng tôi chỉ cần nghỉ ngơi một chút thôi. Tôi không biết phải nói gì trước cái tin nghi học kia. Tôi...”
“Không sao, anh Brookes. Chúng ta sẽ còn quay trở lại chuyện đó, tôi tin chắc là vậy. Nhưng lúc này chúng ta cần nghĩ xem phải làm cách nào để có thể tìm được vợ con anh. Anh có chắc họ không hề có tấm ảnh nào không?”
Becky chăm chú nhìn Robert Brookes. Anh ta lắc lắc đầu như thể hoàn toàn bối rối. Cô không sao quyết định được liệu đó là thật hay anh ta chỉ là đang diễn kịch.
“Tôi không hề thích ảnh ót quanh nhà. Tôi thích một vài tác phẩm nghệ thuật trang nhã hơn.” Robert chỉ những bức vẽ trang trí các bức tường, mặc dù Becky hoàn toàn không tán thành mấy từ “trang nhã” với những gì cô đang nhìn thấy. Dù đó không phải ấn tượng đầu tiên của cô, cô phải thừa nhận với chính mình như vậy.
“Tôi đã từng chụp ảnh Olivia, nhưng cô ấy không thích. Cô ấy ghét ảnh chụp chính mình, mặc dù tôi không biết tại sao. Vợ tôi rất xinh đẹp.”
Becky im lặng nhưng cô đánh bạo liếc nhìn Tom. Anh ấy có nhận ra vẫn cái vẻ căng thẳng đáng chú ý ấy không nhỉ? Cả hai người đều đang đợi Robert nói tiếp.
“Tôi nghĩ chúng tôi có mấy bức ảnh trên điện thoại và trên máy tính. Cũng có một hộp ảnh trong ngăn kéo, nhưng tôi chẳng tìm thấy gì hết. Tôi rất tiếc, tôi không biết chuyện gì đã xảy ra với chúng. Chắc chắn Olivia đã bỏ hết chúng đi rồi.”
Tuy muốn tiếp tục khai thác chuyện ảnh chụp, nhưng Tom có thể thấy rằng anh sẽ chẳng khai thác được gì thêm về chủ đề đó từ Robert, vậy nên anh đã quyết định đổi hướng.
“Anh nói vợ mình gần đây có đi nghỉ, phải không anh Brookes - trong tuần đầu tiên anh đi dự hội nghị ở Newcastle.”
“Đúng vậy. Một năm chúng tôi đi vài lần, luôn tới cùng một chỗ ở Anglesey. Chà, như thế cũng không hoàn toàn đúng. Chúng tôi luôn ở cùng một chỗ, nhưng khi Olivia định đặt chỗ hồi tháng Mười năm ngoái, nơi đó đã bị đóng cửa, nên cô ấy đã tìm một nơi khác. Tôi đã tìm hiểu về chỗ mới trên mạng, theo như những gì tôi thấy thì nó cũng rất ổn. Tôi đã trao đổi với bà chủ nhà, để bảo đảm rằng bà ấy đúng là tuýp người có trách nhiệm. Do những gì đã xảy đến với cha mẹ Olivia, chúng tôi khá thận trọng khi đến ở trong nhà của người khác, cho nên tôi muốn rõ ràng về chuyện an ninh, chuông báo động, những thứ như thế. Bản thân tôi không có thời gian đến đó, nhưng chúng tôi đã định đi lại vào tháng Bảy, ngay khi học kỳ kết thúc.”
“Anh có thể cho chúng tôi biết chi tiết và ngày giờ được không, để chúng tôi có thể nhờ ai đó kết nối điện thoại với bà chủ nhà và kiểm tra xem vợ anh có từng ở đó không?”
Robert bĩu môi vẻ bồn chồn thấy rõ. “Dĩ nhiên cô ấy đã ở đó. Tôi đã nói chuyện với cô ấy. Cô ấy còn xoay máy tính quanh phòng để tôi có thể nhìn xem nó ra sao. Cô ấy thậm chí còn cho tôi thấy bãi biển bên ngoài cửa sổ. Đương nhiên rất rõ là cô ấy đã ở đó.”
Trông Tom hoàn toàn bình thản trước sự bộc phát của anh ta và Becky nhớ anh đã dặn cô rất kỹ rằng cách tốt nhất để vô hiệu hóa những cơn thịnh nộ là cứ phớt lờ chúng đi.
“Tôi tin chắc là anh nói đúng, anh Brookes, nhưng xin hãy cung cấp cho tôi các chi tiết. Cảnh sát Mitchell sẽ ghi chép lại, chúng tôi sẽ liên lạc với bà chủ nhà để kiểm tra lại vài việc.”
Robert Brookes miễn cưỡng nhắc lại thông tin, cảnh sát Mitchell đóng cuốn sổ của mình rồi đi vào bếp.
Tom nhổm tới trước. “Anh Brookes, khi điều tra viên Robinson nói chuyện với bà Stokes, bà ấy có nói thỉnh thoảng vợ anh có một vài vấn đề, chẳng hạn như quên đến trường đón bọn trẻ. Và anh thì nói mình không biết chị ấy đã cho chúng nghỉ học. Tôi rất xin lỗi phải hỏi chi tiết này - nhưng theo tất cả những gì nghe được tối nay, tôi cần biết liệu vợ anh có vấn đề gì về sức khỏe tâm thần hay không. Xin hãy thành thật với chúng tôi. Chuyện này có thể rất quan trọng.”
Robert gục đầu vào hai tay, nhưng Becky chưa kịp nhận ra thì đôi mắt anh ta đã cụp xuống và hai vai trùng xuống đúng tư thế xấu hổ thường thấy.