Robert nghĩ cảnh sát sẽ không chịu ra về. Anh ta cứ để họ đứng trong sảnh, nhưng việc đó chẳng đem lại khác biệt gì. Anh chàng đội trưởng cảm thấy khó có thể kiềm chế được cơn giận khi Robert nói với anh rằng anh ta đã xé bỏ bức ảnh, còn cô điều tra viên Robinson thì dường như đang săm soi anh ta như thể anh ta là thứ gì đấy nằm trên đĩa cấy vi khuẩn vậy.
Anh ta vớ lấy chùm chìa khóa trên bàn bếp và đi vào phòng làm việc của mình, khởi động máy tính lúc đi ngang qua và lần tới giá sách trong khi đợi hệ điều hành hoạt động.
Anh ta không nghĩ mình có được nhiều thời gian. Xê dịch cả đống sách sang một bên, anh ta nậy phần lưng giả của giá sách ra và lấy chiếc cặp tài liệu bọc da ra khỏi chỗ nó vẫn được cất giấu kể từ ngày họ chuyển vào ngôi nhà này. Anh ta dùng cườm tay ấn tấm ván gỗ trở lại chỗ cũ, rồi xếp sách lại như trước. Sau đó, anh ta nhét cặp tài liệu vào một cái túi, nhấc điện thoại lên.
“Taxi. Anh đón tôi sau hai mươi phút nữa bên ngoài nhà thờ St Peter trên đường Broom được chứ?” Anh ta ngừng lại.
“Tên là Paul Brown. Cảm ơn.”
Anh ta nôn nóng nhìn đồng hồ đeo tay, và bấm vào một biểu tượng ở góc dưới bên trái màn hình, một cửa sổ video liền mở ra. Anh ta chỉ muốn xem thêm một chút. Cô ấy kia rồi: đi lại xung quanh bếp, làm những công việc thường nhật thông thường, dọn máy rửa chén bát, pha một tách trà. Cô ấy thật đẹp. Anh ta không chắc mình có thể đành lòng xóa đi tệp tin này, và tất cả những tệp tin tương tự trên máy tính của mình, nhưng anh ta biết mình buộc phải làm thế.
Đột nhiên có tiếng lách tách và màn hình tối đen.
Cái chết t...?
Anh ta với tay tới ngọn đèn bàn và ấn nút. Chẳng thấy gì. Chắc chắn cầu chì bị hỏng rồi. Chó chết.
Robert đi vội về phía bếp và loay hoay với cánh cửa mở xuống gara. Anh ta đẩy nắp ca pô chiếc xe của Olivia để tới chỗ hộp cầu chì và nhìn vào bên trong. Mọi công tắc đều bật.
“Chúa ơi!” Anh ta lầm bầm. “Mất điện, ở cái thời đại này ư?”
Anh ta phải kiểm tra xem liệu có phải cả phố mất điện không, hay chỉ mình nhà họ. Anh ta không muốn làm việc này tí nào, cảm nhận được huyết áp của mình đang tăng lên.
Mở tung cánh cửa trước, anh ta rảo chân xuống lối xe chạy để ra đường. Anh ta đứng im, hai tay chống nạnh, ngó quanh để xem liệu có ai khác cũng đang sững sờ, kinh ngạc không. Ít nhất thì cái máy đào của nhà bên đã im tiếng lần đầu tiên trong tuần.
Khi thấy người hàng xóm ngó qua cái lỗ anh chàng vừa đào được, một tay chống nạnh còn tay kia gãi đầu, Robert liền gọi to về phía anh ta.
“Lúc này nhà anh có bị mất điện không, hay chỉ mỗi nhà tôi?”
“Ôi, xong rồi. Nhà anh cũng bị mất điện à? Rất xin lỗi anh. Tại tôi, e là vậy. Nhưng anh sao rồi? Có tin tức gì về Olivia chưa? Tôi cá là anh chẳng muốn thế tí nào. Tôi thật sự xin lỗi.”
Cảm thấy sự căng thẳng trong mình nổ tung như quả bóng bị bơm quá căng, Robert chạy huỳnh huỵch lên lối đi nhà hàng xóm.
“Ý anh nói tại anh là sao? Anh đã làm cái chết tiệt gì vậy, đồ đần?”
Người hàng xóm nhìn anh ta vẻ ngạc nhiên.
“Bình tĩnh nào, Robert. Có vẻ như tôi vừa vô tình chém qua dây cáp điện. Donna đang gọi cho họ rồi. Tôi chắc họ sẽ ưu tiên thôi. Rất xin lỗi vì đã làm phiền anh. Đặc biệt là lúc này.”
Đương nhiên cả phố đều đã biết về Olivia, ai cũng nhìn thấy đám cảnh sát đi từng nhà sáng nay rồi. Chết tiệt. Anh ta không có nhiều thời gian để nện gã hàng xóm, nhưng lúc này anh ta chỉ muốn chộp lấy và bóp nghẹt cổ họng anh chàng kia.
“Anh có biết lúc này tôi cần máy tính vào mạng, chính lúc này, đến thế nào không?” Anh ta gào lên và thấy rõ vẻ sững sờ trên gương mặt người hàng xóm đã lập tức được thay thế bằng vẻ đối địch.
“Đừng có gào những chuyện vớ vẩn lên với tôi. Chỉ là vô tình, vậy thôi. Quát tháo không giải quyết được gì hết.”
“Thằng đần chết tiệt!” Robert gào lên rồi quay trở lại nhà mình. Nhưng người hàng xóm của anh ta muốn nói lời cuối cùng, bước hai bước theo Robert rồi mới dừng lại và hét lên.
“Xin lỗi nhé. Nếu không phải đám cây ngọa tùng chết tiệt nhà anh chọc rễ làm hỏng lối chạy xe của tôi thì đã chẳng cần mấy việc thế này rồi. Nhưng tôi chẳng hề nói một lời. Lạy Chúa, tôi chẳng hề ngạc nhiên khi biết Olivia gặp vấn đề.”
Robert quay ngoắt lại và rất muốn đấm thẳng vào mồm anh chàng kia, nhưng Donna đang đứng từ cửa nhìn ra, miệng há hốc. Chắc chắn cô ta sẽ ngay lập tức gọi điện báo cảnh sát nếu anh ta khai chiến, thực tế một người trong số họ đã đang trực sẵn ngoài đường, theo dõi màn trình diễn từ trong xe, sẽ chẳng mất nhiều thời gian để họ đến được đấy. Anh ta không có thời gian cho việc này. Không nói thêm lời nào, anh ta xoay gót và rảo chân đi thẳng vào nhà.
Nhảy hai bậc cầu thang một, anh ta lao vội vào phòng ngủ, vớ lấy một cái túi trong phòng dự trữ trên đường đi ngang qua và giẫm cả lên số quần áo bị vứt khắp phòng của Olivia. Robert rút các ngăn kéo mở ra, chọn lấy vài bộ tối thiểu mình sẽ cần. Anh ta sẽ không thể dùng đến thẻ tín dụng sau khi rời thị trấn, vậy nên anh ta sẽ phải rút số tiền tối đa của từng cái trong bốn chiếc thẻ của mình trên đường đi. Như thế anh ta sẽ có thể duy trì một thời gian. Anh ta sẽ bắt taxi đến văn phòng và ăn cắp một chiếc xe đậu ở bãi gửi. Sẽ chẳng ai nhận ra điều đó cho tới thứ Hai cả, nếu sau đó họ có để ý. Anh ta sẽ nhắm vào một ai đấy đang đi nghỉ.
Anh ta nhặt tấm ảnh mình lấy được trên tường nhà bà Evans. Anh ta không cần đến nó nữa, nhưng cũng sẽ không để nó lại đây để cảnh sát tìm ra.
Giờ khi đã có được một kế hoạch, anh ta đột nhiên cảm thấy thật bình tĩnh. Chỉ còn cái máy tính. Nhưng khi nghĩ đến nó, chẳng còn gì trên đó thật sự quy tội được anh ta cả. Cảnh sát sẽ không hiểu, song đấy là vấn đề của bọn họ.
Hai phút sau, anh ta gói ghém và rời đi qua cửa trổ ra hiên trời, xuống vườn sau, trèo qua rào và ra cánh đồng.