Thứ Năm
Tom đã dành cả đêm để nghĩ về mọi điều mình biết và mọi điều anh nghi ngờ. Anh vẫn chưa gặp Leo; anh chỉ ngồi trong bếp với một chai rượu vang, một đĩa mỳ Ý cùng một cây bút và giấy. Nhưng vẫn chưa viết được gì.
Anh cần gặp Philippa.
Khi thấy anh bước vào phòng, Philippa liền đứng lên kèm nụ cười rạng rỡ, chìa tay qua bàn để bắt lấy tay anh.
“Tốt lắm, Tom. Đúng là một thành tích đặc biệt xuất sắc, tôi sẽ lưu ý gặp điều tra viên Robinson để nói chuyện với cô ấy. Nhưng xin hãy chuyển lời chúc mừng của tôi tới cả đội.”
“Cảm ơn cô, Philippa. Nhưng trước khi chúng ta phấn khởi quá, cô có một phút không?”
“Dĩ nhiên, ngồi đi nào. Sao phải nhăn nhó thế, Tom? Lẽ ra anh nên phấn khởi chứ.”
Tom không dám chắc nên bắt đầu từ đâu.
“Cô biết Robert Brookes đã nói rằng hắn vô tội trong cái chết của Jahander phải không? Hắn thề mình không hề rời khỏi khách sạn đêm hôm đó, rằng hẳn phải có kẻ khác đã lấy xe của hắn và lái trở về Manchester để chơi gã. Và dĩ nhiên chưa hề thấy cái xác nào cả.”
Philippa nhún vai. “Không chắc, nếu nó đã chìm dưới một đáy hồ chứa nước nào đó, như anh nghi ngờ. Và dĩ nhiên hắn sẽ lớn tiếng rằng mình vô tội. Chúng ta sẽ không kỳ vọng điều gì ít hơn cả, phải không? Còn ai khác muốn Jahander chết chứ?”
Tom lắc đầu. Anh có cảm giác mọi việc không đơn giản như thế.
“Robert đã đề nghị chúng tôi kiểm tra xem có phải chùm chìa khóa thừa trong chiếc Jag của hắn được dùng để mở ngăn kéo ở nhà không. Không phải, nhưng chúng tôi chỉ tin lời hắn vì đúng là chúng có ở đó thôi.”
“Tom, chúng ta có một vụ án đóng và mở ở đây. Chúng ta biết rằng Jahander đã gọi cho Robert Brookes ở Newcastle. Chúng ta biết họ thu xếp gặp nhau và Brookes đã về nhà. Hắn không bị ai nhìn thấy cả, trừ hai người. Chúng ta tìm thấy máu trong nhà và trong xe của hắn, chiếc xe trở lại Newcastle vào buổi sáng hôm sau - một con dao bị mất, sau đó nó đã được thay thế. Bởi chính Robert. Còn Jahander thì biến mất. Không ai nhìn hoặc nghe thấy anh ta kể từ thứ Tư tuần trước.”
“Tôi biết, Philippa, nhưng có gì đó không hoàn toàn đúng về toàn bộ sự việc. Robert đã mua một con dao thay thế nhưng chúng ta lại không biết chuyện gì xảy ra với con dao đầu tiên, kỳ quặc ở chỗ mặc dù hắn ghi ra mã sản phẩm chính xác, nhưng nó vẫn là một mã sản phẩm sai. Phải, có ai đó đã gọi cho Robert từ điện thoại của Sophie Duncan. Nhưng họ chẳng nói gì cả. Chúng ta không có bằng chứng gì khác ngoài lời khai của Sophie rằng chính Danush đã dàn xếp một cuộc gặp. Nhưng đó chỉ là một trong những chi tiết dường như đang còn thiếu. Tôi đã cố gắng viết tất cả ra giấy, nhưng chẳng có gì ý nghĩa hơn ngoài việc làm bật lên những đầu mối ngẫu nhiên trong đầu tôi.”
“Chậc, cho dù anh băn khoăn chuyện gì thì cứ việc bắt đầu với những suy nghĩ ngẫu nhiên ấy và tôi sẽ ghi lại. Để xem liệu chúng ta có sàng lọc được mọi việc theo cách đó không.”
“Tôi nghĩ Olivia Brookes đã chơi một ván cờ rất khôn ngoan.” Tom nói. “Cô ấy tìm cách thuyết phục chồng rằng cô ấy đang ở đâu đó mà cô ấy không hề có mặt ít nhất là ba lần như chúng ta đã biết. Dĩ nhiên, với sự giúp đỡ của Sophie Duncan.”
“Ai trách được cô ấy chứ? Từ mọi điều chúng ta biết, dường như sự ám ảnh của Robert càng lúc càng vượt ra ngoài tầm kiểm soát. Olivia là một phụ nữ thông minh và tháo vát, rất cảm ơn Chúa vì điều đó.” Philippa gật đầu, như thể kính nể.
“Đúng vậy. Nhưng tôi khá chắc rằng Olivia chính là người giả mạo các đoạn video trên máy tính của Robert.”
Philippa cau mày ngơ ngác nhìn Tom.
“Sao cô ấy lại làm như thế chứ? Để đánh lừa Robert nghĩ rằng cô ấy vẫn ở đó suốt à?”
“Có thể là vậy. Nhưng cô ấy không quay về - cho nên Robert nghĩ thì còn nghĩa lý gì nữa chứ? Tôi nghĩ chúng ta được cho rằng sẽ phát hiện ra những đoạn video kia là giả mạo, nhưng sẽ giả định Robert chính là người làm điều đó. Dĩ nhiên, đúng là chúng ta nghĩ thế thật.”
Philippa gõ gõ cây bút lên mặt bàn.
“Tôi đang cố nghĩ xem tại sao chuyện này lại quan trọng đến thế, Tom à.”
“Được rồi, tại sao chúng ta lại lục soát căn nhà?” Tom không đợi câu trả lời. “Bởi vì chúng ta nghĩ rằng Robert đã liên tục nói dối. Nếu hắn không bỏ chạy, việc tiếp theo chúng ta sẽ thực hiện là kiểm tra máy tính của hắn. Chúng ta sẽ tìm thấy các đoạn video, phân tích chúng và phát hiện ra rằng tất cả đều là giả, cái thời gian biểu trên tường bếp cũng vậy. Một khi đã biết được như vậy, chúng ta sẽ chắc chắn được rằng Robert đang nói dối về nơi Olivia ở và thời điểm cô ấy ở ngôi nhà đó lần cuối cùng, rồi sẽ phải gọi đội điều tra hiện trường tới. Tôi nghĩ chuỗi bằng chứng này đã được để lại cho chúng ta để chúng ta gọi đội pháp y tới, lục soát căn nhà và dò tìm dấu máu.”
Tom không thể nói tiếp, anh có thể hiểu tại sao mình như vậy. Anh không thể tự mình nói rõ ra, nhưng tin chắc mình đã tiến đến rất gần.
“Và còn những chi tiết nho nhỏ, như đèn an ninh đột nhiên bị lệch khỏi vị trí để chiếu thẳng vào nhà bà hàng xóm, làm bà ấy thức giấc. Quá nhiều sự trùng hợp.”
Philippa đọc lướt giấy tờ trên bàn mình.
“Hãy nói cho tôi nghe về tập hồ sơ anh tìm thấy do Robert Brookes cất giữ xem nào.”
Tom thở dài. Việc này sẽ khiến mọi việc càng tệ hơn.
“Chúng tôi nghĩ đây chính là những gì anh ta đã giấu giếm đằng sau giá sách. Nó có phần hậu giả, che chắn một không gian có vẻ mới được tiếp cận gần đây. Tập hồ sơ vừa khít, song chúng ta sẽ chẳng bao giờ biết chắc được đâu. Thế nhưng, bên trong tập hồ sơ có hàng trăm bức ảnh của Olivia, một cái chìa khóa.”
“Thế còn những phỏng đoán của anh từ việc đó.”
“Ảnh của Olivia từ khi cô ấy còn là sinh viên đại học. Rõ ràng chúng đã được chụp mà cô ấy không hề hay biết - chúng hơi bị rạn như thể người chụp không sử dụng các ống tele chuẩn cho lắm. Olivia tại các buổi tiệc, Olivia đang múa cột gây quỹ từ thiện, cười, khiêu vũ, học trong thư viện - hàng trăm tấm ảnh - tất cả đều được chụp trước khi cô ấy thừa nhận gặp gỡ Robert Brookes. Phán đoán của tôi là hắn đã bị ám ảnh về cô ấy suốt một thời gian dài, có lẽ nghĩ mình sắp có được cơ hội cho tới khi cô ấy có con.”
Philippa gật đầu, như thể kiểu ám ảnh này rất đỗi bình thường. Nhưng dĩ nhiên, điều đó chỉ càng làm những lời huyên thuyên của hắn bớt thuyết phục.
“Thế còn cái chìa khóa?” Cô ấy hỏi.
“Tôi sẽ chẳng bao giờ chứng minh được việc này, tôi không cho là vậy. Nhưng tôi ngờ đó là chìa khóa nhà cha mẹ của Olivia. Nếu hắn ranh ma như tôi nghĩ, Robert sẽ thay hết ổ khóa khi tiến hành bán căn nhà. Như một cách đề phòng. Đây chỉ là một món đồ lưu niệm đối với hắn.”
Philippa ngả người trên ghế.
“Ái chà. Anh nghĩ hắn đã giết cha mẹ cô ấy ư?”
“Tôi tin chắc là vậy, nhưng không có bằng chứng. Ở một thời điểm nào đó, khi hắn đến xem căn hộ - tôi không biết, đo đạc không gian bố trí tivi hay gì đó - hắn đã thó chìa khóa cửa cô ấy và đánh lấy một chiếc. Biết được những gì chúng ta biết về hắn lúc này, có lẽ hắn có bản sao cho tất cả, phòng khi cần dùng đến. Hắn biết thừa nếu không còn cha mẹ, Olivia sẽ hoàn toàn đơn độc và chỉ còn biết dựa dẫm vào hắn. Đó là cách thức hoàn hảo để khiến cô ấy hoàn toàn phụ thuộc vào hắn trong giai đoạn tồi tệ nhất của cuộc đời cô ấy.”
“Có vẻ anh đang nói rằng anh tin Olivia đã gài bẫy Robert Brookes, vậy cho tôi nói thẳng chi tiết này. Anh nghĩ hắn đã giết cha mẹ cô ấy, nhưng lại không nghĩ hắn giết Danush Jahander.”
Tom lắc đầu. “Không, không hẳn. Tôi hoàn toàn chắc chắn rằng hắn đã giết Jahander.”
Philippa giơ tay lên và buông thõng bên sườn với vẻ hoàn toàn ngơ ngác.
“Nhưng không phải tuần trước. Tôi nghĩ hắn đã giết Danush Jahander từ chín năm về trước.”