Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 59 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
•••

❊ ❊ ❊

Sau phần tiết lộ của Becky, Robert Brookes đưa mắt nhìn họ từ người này sang người kia, rồi anh ta đứng lên và rời khỏi phòng mà không nói một lời.

Tom nhìn anh ta rời đi, nhưng quyết định cứ để anh ta ở riêng một lúc. Anh cần nói chuyện với Becky.

“Cô nghĩ sao?” Tom hỏi.

Becky lắc đầu. “Khá kỳ lạ. Theo lời bà Stokes, Olivia Brookes gần như đã phát khóc khi kéo lũ trẻ ra khỏi trường, bà ấy - bà Stokes, đúng vậy - đã cố hết sức thuyết phục cô ấy thay đổi suy nghĩ. Nhưng Olivia nói chồng cô ấy rất cương quyết, tất cả giấy tờ đều được ký hết rồi.”

“Bà ấy có nói gì về lũ trẻ như cách hành xử của chúng, hay bất kỳ dấu hiệu nào của việc bị lạm dụng, bất kỳ điều gì mà chúng ta có thể lần theo không?”

“Không, bà ấy nói chúng là những đứa trẻ ngoan. Jasmine khá kín tiếng, nhưng hai thằng bé thì đúng như bất kỳ thằng bé nào ở độ tuổi của chúng - hoạt bát, không thể ngồi yên một chỗ, vụng về - tôi nghĩ từ bà ấy muốn dùng là hiếu động.”

“Thế còn cha mẹ chúng thì sao? Bà ấy nghĩ gì về họ?”

“Đó lại là câu chuyện khác, tôi e rằng vậy. Rõ ràng Olivia Brookes đã tìm cách xoay xở hơi muộn màng. Có vài lần cô ấy đã quên đến trường đón bọn trẻ. Mỗi lần chuyện đó xảy ra, họ đều cố gắng gọi điện cho cô ấy, nhưng không bao giờ có người nhấc máy, vì thế họ phải gọi cho Robert. Anh ta luôn bỏ hết mọi công việc và chạy vội đến đón bọn trẻ, bà Stokes nói rằng anh ta đã hết lời xin lỗi thay vợ mình, nhưng không lời nào thật lòng cả.”

“Thế còn lý do xin lỗi của Olivia là gì?”

“Cô ấy không hề có. Chỉ nói rằng cô ấy bị nhầm lẫn và nghĩ chồng mình sẽ đến đón bọn trẻ. Nhưng đó lại là việc anh ta không bao giờ làm, bởi anh ta làm việc toàn thời gian, cho nên có vẻ hơi lạ lùng.”

Tom không thấy thích thú hơi hướng vụ này lắm. Tại sao Robert Brookes lại muốn bọn trẻ rời khỏi trường học? Có phải như thế thì chúng sẽ không mất tích không? Và phải chăng Olivia có một số vấn đề nào đó về khả năng ổn định tinh thần chăng?

“Tốt rồi, Becky, chúng ta cần đưa anh ta trở lại đây.”

“Được - nhưng trước khi làm việc đó, bà Stokes có nói với tôi vài việc khác. Trong tuần qua, bà ấy có mang tới một cái hộp đựng mấy cuốn vở của bọn trẻ để Olivia có thể biết được chuyện học hành của chúng tới đâu. Nhưng không có ai ở nhà, nên bà ấy đã kết luận, “Học tại nhà nghĩa là học hành ngay tại nhà, không phải rong chơi cả ngày, hay đại loại như thế.”

Becky nói bằng tông giọng rất cao mà Tom cho rằng chính là đang bắt chước bà hiệu trưởng. “Nhưng bà ấy đã bỏ lại hộp sách vở ở chỗ người hàng xóm bên kia đường.”

“Thú vị đấy, nhưng có thể Olivia đã đi chợ, hay thậm chí đưa bọn trẻ tới bảo tàng nào đó để thực hiện một chuyến đi học tập theo như tất cả những gì chúng ta biết.”

“Đúng, nhưng bà cụ mà bà ấy gửi nhờ sách có nói với bà Stokes rằng cụ ấy không nhìn thấy bất kỳ ai ở đây nhiều ngày rồi. Còn một chuyện khác tôi đã hỏi bà ấy là về những bức ảnh. Tôi nghĩ bà ấy có thể cung cấp cho mình vài chi tiết về thợ chụp ảnh ở trường để chúng ta có thể kiếm được vài tấm ảnh khi rõ ràng họ đang không có mặt ở đây.”

“Ý tưởng hay ho đấy.” Tom nói. Anh rất mừng khi thấy đôi mắt Becky lấy lại được sự tinh anh thường lệ.

“Chậc, có thể đó là ý tưởng hay - nhưng chẳng vì mục đích gì cả. Rõ ràng, Olivia Brookes đã đề nghị bọn trẻ không được chụp bất cứ một bức ảnh nào tại trường trong vòng hai năm qua. Chẳng có lời giải thích nào hết. Cô ấy chỉ không muốn vậy thôi. Vậy nên, chúng ta vẫn không có bức ảnh nào cả.”

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.