Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
•••

❊ ❊ ❊

“Sao cơ?” Tom Douglas không có thói quen quát tháo cấp dưới trên điện thoại, nhưng hiếm khi đội của anh lại có người khinh suất như tay Ryan Tippetts. “Ryan, chúng tôi đã đợi cho tới khi anh nói anh đã vào vị trí rồi mới ra về. Chúng ta vẫn chưa biết rõ chuyện gì xảy đến với Olivia Brookes và các con cô ấy. Rất có thể tất cả đều đã chết, hoặc anh ta có thể đang giam giữ họ ở đâu đó. Chúng ta không biết được, cho nên tôi muốn anh để mắt đến ngôi nhà phòng trường hợp cô ấy quay trở về hoặc anh ta đi mất. Anh không hiểu phần nào của việc đó vậy?”

Tom sốt ruột lắng nghe lời giải thích của Ryan, không tin được lấy một từ. Có vụ nhốn nháo gì đó ở cuối đường khiến anh ta cảm thấy có trách nhiệm phải điều tra chăng? Không thể. Có lẽ anh ta ngủ quên. Và làm thế nào mà đến tận bây giờ - rất nhiều tiếng sau đó - anh ta mới nhận ra chiếc Jag đã biến mất trên lối xe chạy?

“Phải, tôi chấp nhận rằng anh ta có thể cho xe vào gara, nhưng anh không hề thấy cần phải kiểm tra ngay khi anh nhận ra không thấy nó nữa à? Thời điểm này, chúng ta không thể chính thức theo dõi Robert Brookes được, nhưng chúng ta cần biết anh ta đã đi mất hay chưa là chuyện rất thường tình, có phải thế không?”

Tom lắng nghe mấy lời thanh minh nữa thêm khoảng mười giây và nhận thấy Becky đang ra hiệu cho mình từ phía ngoài cửa văn phòng của anh, rõ ràng có gì đó cô ấy cần nói với anh ngay lập tức. Lúc này, anh đã nghe điều tra viên Tippetts đủ rồi.

“Ryan, theo dõi căn nhà đó như diều hâu ấy - hiểu chứ? Và cho tôi biết ngay khi anh ta về, nếu đúng anh ta trở về.” Tom cẩn trọng đặt điện thoại xuống. Hồi mới vào nghề, anh đã học được rằng dằn mạnh điện thoại xuống không ích gì cho bất kỳ ai cả, người ở đầu kia cũng chẳng nghe được gì ngoài một tiếng cạch khô khốc, y hệt như điện thoại được đặt xuống bình thường. Vậy nên bước đầu tiên của anh là lấy lại bình tĩnh sau một cuộc gọi đầy thất vọng. Anh hít một hơi thật sâu và ra hiệu cho Becky vào phòng.

“Chúng tôi vừa nghe tin từ cảnh sát ở Anglesey.” Cô nói. “Họ đã tới nhà nghỉ, nhà trọ - gì gì đó - lúc khoảng tám giờ. Họ nghĩ như thế đã đủ sớm, nhưng họ đã nhầm. Bà chủ nhà đã có khách tới thăm. Robert Brookes đã đến đó ngay sau sáu giờ sáng nay.”

Chết tiệt. Đây là tất cả những gì họ cần: Một đối tượng tình nghi trong một vụ việc có thể là tội ác đã nổi loạn và tìm cách hủy hoại bằng chứng tiềm tàng. Anh sẽ xử lý Ryan khi tóm được anh ta.

Becky vẫn quanh quẩn phía trong cửa, nên Tom ra hiệu cho cô ngồi xuống, mừng vì hôm nay thấy cô trông đã khá hơn một chút. Có lẽ niềm hứng khởi về một vụ việc mới đã xua đuổi chút tà ám trong cô, cho dù đó là gì.

Becky nhún vai đầy bực bội. “Những nhân chứng chết tiệt. Đôi khi tôi chỉ muốn treo cổ họ lên. Cảnh sát nói rằng bà Evans có vẻ thật sự không thoải mái khi nói chuyện với họ, nhưng bà ấy đã xin lỗi. Bà ấy nói mình đã nhầm lẫn hoàn toàn. Robert Brookes chưa hề tới thăm vợ mình vào tuần trước. Thực tế, bà ấy chưa hề gặp anh ta mãi cho tới tận sáng nay.”

“Vậy thì tại sao bà ấy lại nói với chúng ta rằng anh ta đã đến đó?”

“Chà, giờ bà ấy nói có lẽ bà ấy hơi nhầm lẫn. Tối ấy có một vị khách, bà ấy đinh ninh đó là anh Brookes. Nhưng có lẽ một vị khách khác của bà ấy mới chính là người có ai đó tới chơi và ở lại qua đêm. Bà ấy nói nhiều khi bà ấy bị rối.”

Tom ngẫm nghĩ một lúc. “Thế mấy tay cảnh sát địa phương đó có tin bà ấy không?”

“Tôi không dám chắc họ tin. Họ nói bà ấy trông có vẻ hoang mang và khó chịu khi tiếp tục. Họ cố gắng thúc giục bà ấy, để tìm hiểu tại sao bà ấy lại thay đổi câu chuyện, nhưng bà ấy đã tỏ ra khó chịu. Bà ấy khăng khăng là mình chưa hề thấy Robert Brookes trước đấy, họ thật sự tin điều đó.”

“Mọi việc hơi quá thuận tiện nhỉ, nếu cô định hỏi tôi. Brookes đã nói gì với bà ấy? Có gì quan trọng không?”

“Không. Anh ta hỏi xem căn phòng Olivia đã ngủ, nhưng khi bà ấy cho anh ta vào, anh ta chỉ trân trân nhìn cái giường, sau đó đi tới bên cửa sổ và nhìn ra bãi biển. Bà ấy nói anh ta lầm bầm gì đó về màu cát, nhưng không biết anh ta đã nói gì, bởi vì chỉ là, chậc, cát có màu mà thôi. Đúng là vậy. À, anh ta cứ liên tục nhìn đồng hồ đeo tay. Có lẽ anh ta đã nhận thấy cảnh sát địa phương sẽ đến bất kỳ lúc nào, bởi vì chúng ta đã nói với anh ta như vậy tối hôm qua. Chúng ta không biết giờ anh ta đang ở đâu. Rất có khả năng đang trên đường về nhà, hoặc ít nhất, chúng ta có thể hy vọng như vậy. Tôi đã cho người kiểm tra các máy quay, xem xem liệu chúng ta có bắt được anh ta trên xa lộ A55 hay M56 hay không, nhưng nếu không tìm thấy anh ta sớm thì chúng ta sẽ cần mở rộng mạng lưới đấy.”

“Cập nhật tình hình cho tôi nhé. Tôi muốn nói chuyện với Robert Brookes ngay khi anh ta quay trở về.” Tom cố ép sự thất vọng của mình ra khỏi tâm trí, ngả người trên ghế. “Cô nhìn nhận mọi việc như thế nào, Becky? Cho tôi biết phản ứng trong thâm tâm cô xem.”

Becky nhún vai. “Tôi nghĩ Brookes có cảm giác tội lỗi.”

“Nhưng về cái gì?”

“Tôi không chắc. Tôi cứ luôn trăn trở với sự thật là anh ta đã từng bắt lũ trẻ, cho nên liệu có khả năng anh ta đã làm gì đó với chúng và giết Olivia không? Có gì đó trong câu chuyện bọn trẻ bị đưa ra khỏi trường, mà anh ta thì nói mình chẳng biết gì cả, rồi đến bản kế hoạch chúng ta tìm thấy trong thùng rác. Anh ta không có lời giải thích thật sự nào cho chuyện đó cả, phải không? Nhưng có vẻ anh ta đã theo dõi chặt chẽ mọi động thái của Olivia.”

Becky nói đúng. Họ đã căn vặn Robert về sự cần thiết phải có một thời gian biểu chi tiết như thế, nhưng anh ta khăng khăng nó được vạch ra để giúp Olivia, mặc dù Tom không tài nào hiểu được nó giúp như thế nào. Nó cũng gợi ý rằng Olivia vẫn ở đó cho tới trước khi Robert về nhà, nhưng lịch trình đón bọn trẻ ở trường thì thật vớ vẩn.

“Chính ý nghĩ về vụ việc khiến tôi cứ cảm thấy bất an.” Becky nói, trưng ra vẻ mặt như thể đang ăn phải thứ gì đó rất khó chịu. “Nếu nó chỉ là một cuốn nhật ký sự kiện, phòng trường hợp quên mất việc phải làm, thì đó là một chuyện. Nhưng nó lại ghi chép tất cả mọi việc. Tôi ngạc nhiên là nó không hề cho biết khi nào cô ấy đi vệ sinh, rất thành thực đấy. Rồi có cả một cánh cửa phòng làm việc bị khóa. Chúng ta cần kiểm tra chiếc máy tính đó kỹ hơn. Anh ta không hề nhiệt tình muốn cho chúng ta xem xét kỹ vào tối hôm qua. Bản năng của tôi đang mách bảo rằng giữa hai người bọn họ hoàn toàn thiếu đi sự tin tưởng.”

“Và tấm ga bị mất?” Tom nói thêm. Khi lục soát căn nhà, cảnh sát Mitchell nhận thấy không có tấm ga lót trên giường trong phòng ngủ lớn, nên anh ta đã kiểm tra trong thùng đựng đồ giặt chỗ chiếu nghỉ và ở đó cũng không có gì cả. Một phòng thiết bị có đặt máy giặt và máy sấy quần áo, nhưng cả hai đều trống trơn. Dĩ nhiên, tấm ga có thể đã được giặt và cất trở lại vào tủ, nhung phần giường còn lại rất gọn gàng, nên có vẻ hơi kỳ cục.

Becky lắc đầu. “Không rõ chuyện đó là sao, nhưng chúng tôi đã lưu ý đến, dĩ nhiên là vậy.”

“Chưa có tin vui gì từ bệnh viện, theo như tôi thấy, chẳng có gì trên các máy quay giám sát an ninh ở bất kỳ khu vực nào thì phải?”

“Không có dấu hiệu về một phụ nữ cùng ba đứa trẻ đi bộ, vì cô ấy không đi bằng xe hơi nên cũng không có nhiều khả năng để chúng ta kiểm tra kênh đó. Chúng tôi đã xem xét những cuộc gọi gần đây tới số di động của cô ấy. Song chẳng có gì cả - có vẻ cô ấy không hề sử dụng nó.”

Tom đan hai bàn tay vào nhau và đưa ra sau đầu.

“Robert Brookes báo ngày nào anh ta cũng nói chuyện với vợ, cô ấy ở nhà. Nhưng tôi không nghĩ có bất kỳ ai ở trong căn nhà đó nhiều ngày nay rồi. Bụi phủ, có thể do nhà cửa ít được chăm chút. Nhưng ai đã dọn dẹp các thùng rác, mà không phủi bụi chứ? Điểm cốt yếu hơn là, thùng rác hoàn toàn không có tí rác sinh hoạt nào. Nhân viên vệ sinh đã đến hôm thứ Ba - ba ngày trước khi họ biến mất.”

“Tôi biết, tôi đã kiểm tra tủ lạnh.” Becky nói. “Chẳng có gì quá hạn, không thấy có sữa - một thứ bảo đảm là sẽ không giữ được lâu. Và cũng chẳng tìm thấy một loại rau nào ở bất kỳ đâu cả.”

“Nói cách khác, chúng ta đang có một lịch trình toàn những lời dối trá, cả lời thề thốt của tay Robert Brookes rằng cô ấy đã ở nhà cho tới tận thứ Sáu. Nhưng không có gì, hoàn toàn không có gì, biến mất khỏi căn nhà.” Tom lại nhổm về phía trước. “Ngoài một người phụ nữ và ba đứa trẻ, dĩ nhiên là vậy. Cô vạch kế hoạch như thế nào?”

Becky rút một tờ từ tập giấy cô đang cầm và trao cho Tom.

“Một phòng sự vụ đang được thiết lập. Chúng ta sẽ hỏi hàng xóm xem có bất kỳ ai nhìn thấy Olivia Brookes trong hai tuần qua không. Ai đó sẽ nói chuyện thêm với bà hiệu trưởng, chỉ để cố hiểu rõ về toàn bộ câu chuyện bịp giáo dục tại nhà thôi. Và chúng ta sẽ xem xét những chiếc máy tính kia - cả ba chiếc. Vì giờ chúng ta mới chỉ có mấy chiếc máy tính xách tay. Chúng ta đã báo động cho báo giới, mặc dù việc thiếu ảnh chụp hơi tệ. Chúng ta sẽ phát đề nghị khẩn cấp để Olivia liên hệ với chúng ta, nếu cô ấy vẫn đang sống khỏe mạnh - dĩ nhiên là với lời hứa bảo đảm bí mật. Chúng ta sẽ cố gắng xem liệu có bất kỳ ai có những bức ảnh gần đây của bọn trẻ từ các bữa tiệc của trẻ em, các chuyến tham quan ở trường và đại loại thế không. Chúng ta sẽ tìm trên hệ thống máy quay an ninh từ khách sạn nơi tay Brookes đã ở - đặc biệt là gara - để xem liệu anh ta có nói dối về việc tới thăm vợ mình ở Anglesey hay không. Nhưng việc đó giờ có vẻ không thích hợp. Anh nghĩ sao?”

“Tôi muốn kiểm tra kỹ. Tôi không tin Robert Brookes, Becky à. Ở anh ta có gì đó không ổn. Anh ta đang che giấu gì đấy, nhưng tôi không biết nó là gì.”

“Nếu giả thuyết của tôi là đúng và anh ta đã giết cô ấy, thì chỗ hoa và những quà tặng khác tính sao? Chúng cho thấy anh ta đã đinh ninh rằng họ đang ở nhà khi anh ta trở về, anh có nghĩ thế không?”

“Không nhất thiết.” Tom định nêu ra một giả thuyết thay thế và hiểm độc hơn hẳn thì điện thoại di động của anh rung trên bàn. Anh lúng túng không biết tại sao đây lại được gọi là “chế độ im lặng”, vì với anh, như thế thậm chí còn phiền phức hơn một tiếng bíp vừa phải. Anh nhận ra đó là sếp của mình.

“Philippa, tôi giúp gì được cô?” Anh hỏi, càu nhàu trong bụng vì tin chắc rằng với mối quan tâm của cô ấy đối với vụ việc này, thì phần tác nghiệp đặc biệt của Ryan tối qua giờ đã bị phơi bày.

Nhưng anh đã nhầm.

“Thời điểm Robert Brookes đưa bọn trẻ đi nghỉ hay làm gì đó, thật sự đã vài năm trước rồi, đương nhiên tôi viết báo cáo của mình dựa trên thực tế, nhưng lúc đó tôi đã nghĩ có gì đó kỳ cục trong chuyện này và quyết định đính kèm một lưu ý về những ấn tượng của tôi với gia đình kia - một mẹo khôn ngoan mà theo tôi nhớ là có lẽ chính anh đã dạy cho tôi, Tom à.”

Thực tế đây là một lời khen ngợi hiếm hoi từ Philippa, nhưng Tom quyết định không nói gì và để cô ấy tiếp tục.

“Tôi viết ra vài điều mà có lẽ giờ rất có liên quan. Một là thực tế rằng tôi cảm thấy Brookes có gì đấy khá hài lòng với bản thân, mặc dù bề ngoài, phản ứng của anh ta trước tâm trạng đau khổ và bối rối thấy rõ của vợ là tỏ ra cảm thông, một điều nữa chúng tôi biết được từ nhà trường rằng Jasmine đã giữ kín tên cha đẻ và nói về anh ta như thể con bé biết rõ anh ta vậy. Nó luôn nói về cha ở thì hiện tại. Khi đó, chúng tôi không mấy bận tâm về điều này và tôi không biết thực tế có còn như vậy không, nhưng trước khi chúng ta bị ám ảnh bởi ý niệm rằng cả bốn người đều đã bị chôn ở vườn sau, tôi nghĩ anh nên xem xem liệu có thể tìm ra tung tích của Danush Jahander hay không.”

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.