Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
•••

❊ ❊ ❊

Becky thấy vui vì Tom đã đề nghị cô đi cùng anh tối nay. Hoàn toàn không phải bẩm sinh cô đã có thái độ phản xã hội, nhưng cô đang cố tỏ ra bình thường với bất kỳ ai ở thời điểm này, ít nhất Tom đã biết cô “từ trước”, như cô nghĩ vậy. Giờ đây, cô luôn hình dung mọi người cứ nhìn cô và chỉ trỏ, che miệng cười cợt như một lũ học sinh.

Cô lại không hề có bằng chứng về kiểu hành xử đó kể từ lúc đến Manchester, nhưng cuộc sống thì đúng là như vậy suốt nhiều tuần liền trước khi cô rời khỏi Sở Cảnh sát, bất kỳ lúc nào bước vào một căn phòng, cô đều cho rằng mọi người ngừng nói chuyện, hoặc thay đổi chủ để bởi vì họ đang xì xầm về cô.

Đúng là dị hợm, cô không sao kìm được ý nghĩ như thế. Tại sao bất kỳ ai cũng phải quan tâm đến mình thế nhỉ? Nhưng cô biết tại sao.

Khi họ đến bên ngoài căn nhà của gia đình Brookes, Becky không thấy có nhiều chi tiết về căn nhà. Mặc dù sắp đến ngày dài nhất trong năm và mặt trời đã lặn được khoảng một tiếng trước nhưng trời vẫn còn đủ sáng để cô nhận ra đó là một cơ ngơi hoành tráng trên một con đường quyến rũ có hàng cây hai bên. Lần đầu khi mới gia nhập ngành cảnh sát, cô đã rất sốc khi biết rằng rắc rối vẫn tìm đến với những người sống trong những ngôi nhà như thế này. Là một cô gái đến từ một khu bình dân của London, cô từng sống với sự hiểu nhầm rằng chỉ có những người nghèo mới gặp vấn đề mà thôi. Cô đã sai lầm biết bao? Phải mất một thời gian cô mới nhận ra rằng khác biệt duy nhất là những người có tiền có xu hướng che giấu các vấn đề của họ để tránh cảm giác xấu hổ không đúng chỗ.

Thế nhưng, khi con cái biến mất, thì nỗi xấu hổ không còn thăng bằng trên cán cân được nữa. Becky biết rằng tất cả mọi cảnh sát đều ghét bất kỳ vụ án nào có liên quan đến nguy cơ tổn hại đến trẻ em, cô cũng không phải ngoại lệ. Cô chưa bao giờ theo tôn giáo, nhưng trong tâm trí cô lặp đi lặp lại dấu thánh giá kết hợp giữa lời khấn nguyện cùng lời hứa. Các cháu đang ở đâu - cô chú sẽ tìm ra các cháu. Cô chỉ hy vọng điều ấy sẽ trở thành sự thật.

Tom xen vào mạch suy nghĩ của cô.

“Được rồi, Becky. Chúng ta đã tra hỏi đủ để biết kết quả. Tôi sẽ đảm nhận phần giới thiệu, sau đó lùi lại và quan sát. Cô có thể tiếp quản phần thẩm vấn. Có thể thực tế sẽ không như tình hình lúc này, đây có thể chỉ là một anh chàng có vợ đem con cái đến chỗ bạn bè mà thôi, nhưng dựa theo những gì từng xảy ra với họ, tôi muốn bảo đảm rằng chúng ta không bỏ sót gì cả.”

Becky gật đầu và mở cửa xe, khẽ khàng đóng lại để không thu hút quá mức sự chú ý cho việc họ xuất hiện trên con đường yên tĩnh này. Chiếc xe cảnh sát đỗ ở lối xe chạy không hề lọt vào tầm nhìn của bất kỳ ai trừ những người hàng xóm đối diện, nhưng Becky không muốn phải tiếp những vị khách đầy thiện ý lúc này. Mà cụm từ “thiện ý” có phần hơi thanh tao; lúc nào chẳng vậy, những người đến thăm hỏi để xem liệu mình có thể “giúp đỡ” gì không thực ra chỉ đến tìm hiểu xem đang có chuyện gì xảy ra thôi.

Khi họ đi về phía cửa trước, một ngọn đèn an ninh sáng quắc bật lên nhưng quầng sáng của nó không trúng họ. Becky quay sang Tom và nhún vai, tỏ ra vui mừng vì không bị lóa mắt bởi ngọn đèn nhưng cũng thắc mắc về hiệu quả của nó.

Tom nhấn chuông cửa, họ nghe thấy âm thanh chói lói của nó vang vọng khắp nhà. Một viên cảnh sát mà Becky không quen mở cửa, cô thấy được vẻ nhẹ nhõm vụt hiện trên gương mặt còn trẻ của anh ta, rõ ràng tỏ ra vui mừng khi thấy các sĩ quan cấp cao đến nhấc gánh nặng ra khỏi đôi vai còn thiếu kinh nghiệm của mình. Anh ta có dáng vẻ trẻ măng, non nớt và gầy gò - tứ chi lòng khòng dài thườn thượt, hoàn toàn không biết nên đặt chúng vào đâu.

Họ được dẫn vào phòng khách, một người đàn ông đứng lên khỏi sô pha, chỉ nhìn họ mà không nói gì. Dường như anh ta đang chăm chú nhìn gương mặt của Tom, đôi mắt hơi nheo lại.

“Anh Brookes phải không? Tôi là đội trưởng điều tra hình sự Tom Douglas, còn đây là đồng nghiệp của tôi, điều tra viên hình sự Becky Robinson. Có lẽ anh không nhớ, nhưng chúng ta đã từng gặp nhau rồi, lúc cha mẹ vợ anh mất. Khi đó tôi là một điều tra viên.”

Becky nhận thấy có sự giật mình nhẹ khi mắt Robert Brookes mở to hơn. Anh ta chìa tay ra, Tom bắt lấy bàn tay đó. Anh ta quay sang Becky, gật đầu nhanh với cô, nhưng không buồn bắt tay. Rõ ràng cô không đủ quan trọng để thực hiện một cử chỉ xã giao phổ thông như thế.

Brookes trông có vẻ nhỏ con và tầm thường khi đứng bên cạnh Tom. Anh ta thấp hơn sếp của cô vài phân, bờ vai cũng hẹp hơn nhiều. Đôi mắt sụp mí của anh ta nằm bên dưới cặp lông mày rậm rịt, khi ánh mắt anh ta lia đi lia lại từ cô sang Tom, phần tròng trắng bắt quầng sáng dịu của mấy ngọn đèn bàn bố trí rải rác quanh phòng, biến chúng thành những chùm sáng vàng trên gương mặt u tối. Cô cảm thấy như thể mình đang bị một con cú đêm soi mói, chực chờ lao bổ xuống con mồi của nó.

“Cảm ơn các vị đã đến.” Brookes nói. Anh ta có vẻ mất phương hướng, như thể đang cần một ai đó nói cho mình biết phải làm gì tiếp theo.

“Anh có thể ngồi xuống được không?” Tom chỉ chiếc sô pha, Robert buông mình ngồi xuống đệm như thể sợ đôi chân sẽ không giữ nổi anh ta lâu hơn nữa. Becky chọn một chỗ trên chiếc sô pha đối diện, còn Tom ngồi xuống chiếc ghế tựa lưng thẳng hơi chếch về một bên.

“Tôi biết anh đã kể với cảnh sát Mitchell hầu hết mọi chi tiết của sự việc.” Tom nói, gật đầu với viên cảnh sát trẻ đã chìm nghỉm vào không gian đâu đó phía sau lưng Brookes, “Nhưng nếu anh thấy ổn, điều tra viên Robinson và tôi muốn rà hết mọi việc với anh một lần nữa, để chúng tôi hiểu được những lo lắng của anh.”

Robert Brookes gật đầu mà không nói gì, còn Tom thì liếc nhìn Becky.

“Anh có hoàn toàn chắc rằng vợ mình không mang lũ trẻ đi đâu vài ngày, vì chị ấy không nghĩ anh sẽ về nhà cho tới ngày mai?” Cô hỏi, bắt đầu phần thẩm vấn rất nuột.

“Cô ấy không đời nào làm vậy mà không báo với tôi, ngày nào tôi cũng nói chuyện với cô ấy, ít nhất là một lần và thường là hai lần. Cô ấy đã ở đây. Tôi chí mới nói chuyện với cô ấy sáng nay thôi.”

“Chính xác thì anh đã ở đâu và đi vắng bao lâu?”

“Tôi tới dự một hội nghị tại Newcastle trong hai tuần. Olivia đã đưa lũ trẻ đi nghỉ tuần đầu tiên, nhưng cô ấy không ở nhà suốt từ thứ Bảy trước. Tôi không có lịch về cho tới ngày mai, nhưng tôi nghĩ mình nên về nhà sớm một ngày để khiến cô ấy ngạc nhiên. Thậm chí tôi còn dừng lại ở thị trấn để mua hoa và rượu vang. Tôi cứ đinh ninh cô ấy đang ở đây.”

Becky có thể thấy Tom đang quan sát Robert Brookes từ phía bên kia, băn khoăn không rõ anh có nhận thấy điều gì không. Cô chắc chắn là không. Brookes chưa hề nhìn vào mắt cô, ánh mắt anh ta dường như liên tục di chuyển khắp phòng.

“Như vậy chị ấy không biết anh về nhà hôm nay? Chắc anh rất bất ngờ là chị ấy lại có thể đi tới nhà một người bạn, trong khi anh đi vắng. Tôi cho là anh đã kiểm tra với tất cả những người anh biết rồi phải không?” Becky nhận thấy ngay một thoáng bồn chồn trên gương mặt Robert Brookes.

“Chúng tôi không làm thế. Chúng tôi không bao giờ đến chơi và ở lại nhà người khác. Chúng tôi không có những bạn bè như vậy. Và lẽ ra lúc này cô ấy đã gọi cho tôi rồi. Theo lịch của chúng tôi thì đã quá thời gian để gọi điện. Cứ chín giờ mỗi tối. Và bảy giờ hầu hết các buổi sáng, trước khi cô ấy đánh thức bọn trẻ dậy. Chỉ để chào nhau thôi.”

“Làm sao anh biết chị ấy đang ở đây? Anh đã gọi về bằng điện thoại nhà hay di động của chị ấy?”

“Không hề. Chúng tôi dùng FaceTime trên máy tính Mac của chúng tôi. Khá giống Skype. Cả hai chúng tôi đều có máy tính xách tay, nói chuyện trực diện với nhau tốt hơn là chỉ nghe một giọng nói rất nhiều. Cô ấy luôn gọi từ phòng ngủ của chúng tôi - nên tôi có thể nhìn thấy cô ấy đang dựa lưng vào gối và hình dung ra cô ấy ở trên giường của chúng tôi. Việc đó khiến tôi cảm thấy nhớ nhà. Cô ấy chưa bao giờ quên gọi điện khi tôi đi vắng suốt hai năm qua cả.”

Becky nhận thấy Brookes liếc sang Tom. Hẳn anh ta đã nhận ra mọi biểu hiện của mình đều đang bị theo dõi, điều đó làm anh ta không thoải mái. Cô luôn cảm thấy hơi khó chịu về điều này. Anh chàng này có thể sẽ mất bình tĩnh vì lo lắng. Mặt khác...

“Kia là máy tính xách tay của anh phải không?” Cô hỏi, chỉ một bao da mỏng trên chiếc sô pha cạnh anh ta.

“Vâng. Tôi mang nó vào đây phòng khi cô ấy gọi. Tôi đã thử gọi đi gọi lại nhiều lần. Nhưng cô ấy sẽ không gọi vào lúc này.”

Tom Douglas xen vào mạch thẩm vấn.

“Điều gì khiến anh chắc chắn chị ấy sẽ không gọi cho mình, anh Brookes?”

Robert Brookes ngả đầu ra sau và nhắm mắt lại. “Bởi vì máy tính của cô ấy ở đây. Tôi thấy nó dưới đáy tủ quần áo trên gác.”

“Và anh đã làm gì với nó?” Becky hỏi.

“Tôi cắm điện sạc. Pin đã cạn rồi. Tôi làm việc đó rất tự động thôi, bởi tôi vẫn thường phải nhắc cô ấy làm những việc đơn giản như thế.” Ánh mắt anh ta dừng lại ngay phía trên đầu Becky, nhưng cô có thể nói được rằng anh ta đang nhìn ra tít xa phía đó, tới một hình ảnh mà không ai có thể nhìn thấy. Cô sẽ rất thích được biết nó là gì.

“Được rồi, chúng ta tiếp tục. Theo như chúng tôi hiểu, vợ anh và lũ trẻ đã đi mất, nhưng lại chẳng có bất cứ thứ gì của họ thiếu mất cả. Đồ chơi ưa thích không, tiền bạc bí mật không, điện thoại dự trữ không, hay một thẻ tín dụng hiếm khi dùng đến - chẳng có gì cả phải không?”

“Lạy Chúa!” Robert bật lên. “Tôi sẽ còn phải nhắc lại chuyện này bao nhiêu lần nữa đây? Các vị cần ra ngoài kia tìm cô ấy, chứ không phải hỏi đi hỏi lại tôi chuyện này. Hoàn toàn chẳng có gì mất mát cả. Cô ấy không hề có khoản tiền bí mật nào - cô ấy không kiếm được gì, tôi biết rõ từng đồng xu được tiêu pha vào đâu. Đồ đạc của bọn trẻ đều ở đây cả và chiếc điện thoại duy nhất của cô ấy vẫn nằm trong cái túi xách chết tiệt của cô ấy. Không mất mát gì cả. Không gì hết.”

Dĩ nhiên ngoại trừ một người phụ nữ và ba đứa trẻ. Nhưng Becky không nói vậy.

“Tôi rất xin lỗi nếu chuyện này khiến anh thấy khó chịu, anh Brookes, nhưng tôi cần kiểm tra mọi chi tiết. Theo anh, vợ anh biến mất vào khoảng giữa cuộc trò chuyện sáng nay của hai người và bốn giờ chiều nay phải không?”

“Đúng vậy.” Hàm răng Robert nghiến chặt, nên âm thanh khó khăn lắm mới bật thốt ra được.

“Vợ anh có kể lại bất cứ chuyện gì lạ lùng xảy ra với cô ấy gần đây hay không? Cô ấy có cảm thấy mình đang bị ai đó đe dọa không? Hay lũ trẻ có đề cập đến điều gì khác thường - chúng bị bám theo hay có nói tới ai đó mình không biết hay không?”

Robert nhìn từ Becky sang Tom, rồi trở lại nhìn Becky.

“Cô ấy chẳng nói gì với tôi cả, nhưng rất có thể đã có chuyện gì đó. Có thể cô ấy đã quyết định không nói với tôi, bởi vì cô ấy biết tôi sẽ lo lắng khi đang đi vắng.”

“Ý anh là gì?” Becky hỏi.

“Chẳng có gì cụ thể, nhưng dạo gần đây cô ấy dường như không còn là mình nữa. Cô ấy hơi nhấp nhổm, bồn chồn. Và tôi nghe cô ấy thì thầm với Jasmine một vài lần. Tôi không cho phép được thì thầm to nhỏ trong nhà. Tôi nghĩ việc đó dễ gây chia rẽ. Tôi đã phải giao hẹn với cô ấy về chuyện đó.”

Chết tiệt, Becky nghĩ. Nghe như thể anh ta đã khiển trách vợ mình. Và anh ta thực hiện việc đó bằng cách nào nhỉ? Anh ta trừng phạt ư? Hay anh ta tát cô ấy?

“Vậy anh nghĩ cô ấy có bí mật gì chăng?”

“Không, dĩ nhiên đó không phải là bí mật. Xin đừng bẻ quặt mọi việc thế. Tôi nghĩ có lẽ cô ấy đang lo lắng về một chuyện gì đó, có lẽ Jasmine cũng vậy. Cô ấy không muốn tôi biết nếu như tôi đi vắng, bởi vì cô ấy hiểu rằng hội nghị này quan trọng đến nhường nào, biết rõ là tôi sẽ không đi nếu thấy lo lắng cho cô ấy. Nhưng trước khi chị hỏi câu hỏi tiếp theo, tôi không hề biết cô ấy đang lo lắng gì cả.”

Cùng với sự bực bội của Becky, là chiếc điện thoại bắt đầu rung đúng vào lúc dó, cô đứng lên cáo lỗi.

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.