Phòng sự vụ vang lên tiếng rầm rì. Ai cũng có giả thuyết, nhưng với Tom, dường như không có giả thuyết nào đúng hẳn.
“Từ điểm này thì có vẻ rõ ràng là Robert nói thật khi hắn bảo đã đinh ninh vợ ở nhà lúc hắn quay trở về.” Ryan nói.
“Mọi người đều đồng ý vậy chứ?” Becky hỏi.
Nic hơi ngập ngừng giơ tay.
“Nếu chúng ta giả định Robert Brookes bố trí các máy quay và thường tắt đi khi hắn trở về nhà thì hắn đã biết rõ mình đang bị ghi hình, đúng không? Hắn đứng đối diện với máy quay khi gọi tên cô ấy, có thể mua quà chỉ để sử dụng cho màn diễn. Cá nhân tôi không nghĩ nó chứng minh được gì.”
Cừ lắm, Tom nghĩ. Chính xác đó là những gì anh đang nghĩ. Nhưng mặt khác, Olivia đã ở đó cho tới một tiếng trước đấy và sẽ rất dễ dàng kiểm tra xem liệu Robert có ở trong xe trên đường trở về từ Newcastle trong một tiếng mơ hồ ấy không - khoảng thời gian giữa lúc Olivia ở nhà và lúc Robert về đến.
Một ý nghĩ đột nhiên vụt nảy đến trong anh.
“Becky, trong đoạn clip Olivia đang pha cà phê cho chính mình phải không? Và cô ấy có cho thêm sữa. Có phải cô nói rằng trong tủ lạnh không hề có sữa, cũng chẳng có chai rỗng trong thùng rác đúng không?”
Becky nhìn anh và im lặng gật đầu.
Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?