Mặc dù có những việc quan trọng hơn để bận tâm, nhưng Tom biết anh sẽ không thể tập trung nổi cho tới khi nói chuyện với Steve Corby bạn mình, một điều tra viên thuộc lực lượng cảnh sát Cheshire, để biết xem chuyện gì đã xảy ra ở nhà của anh. Họ đã có cuộc trò chuyện ngắn ngủi sau khi anh kết thúc cuộc gọi với Leo, dường như những kẻ đột nhập biết rõ chúng đang làm việc gì. Chúng vào trong bằng cách gỡ một tấm kính ở cửa sổ phòng làm việc nên không hề kích hoạt các công tắc, tìm cách vô hiệu hóa hệ thông báo động khi đã lọt vào bên trong. Lý do duy nhất giấy tờ tung tóe khắp mọi nơi là vì chúng không lắp tấm kính trở lại và đêm hôm kia, trời Cheshire lại hơi nổi gió.
Rất may, Max đã nhận nhiệm vụ canh chừng ngôi nhà, Tom sẽ phải cố gắng về đó ngay khi có được một ngày rảnh. Có lẽ anh có thể thuyết phục Leo đi cùng mình. Ít nhất việc đó cũng cho cô cơ hội được gặp lại chị gái.
Anh không biết bọn trộm đang tìm kiếm thứ gì trong căn nhà của mình. Éo le thay, anh cảm thấy bất an về chuyện đó hơn là nếu có gì giá trị bị lấy mất. Nhưng lúc này, anh chẳng làm gì được, anh thấy nhẹ lòng khi để tâm trí mình trở lại với vấn đề của người khác.
Anh đẩy mở cửa vào căn phòng sự vụ và phóng mắt nhìn quanh. Dường như tất cả mọi người đều bận rộn, Becky đang mải nói chuyện với một cảnh sát trẻ tuổi. Trông cô rất căng thẳng, nên có lẽ họ đã có được tin tức gì quan trọng.
“Có chuyện gì vậy, Becky? Chúng ta thu được gì rồi à?”
Cô ấy cau mày và hơi gật đầu, đi về phía bàn mình. Tom đi theo.
“Có lẽ chẳng có gì, nhưng bà Evans vừa gọi từ Anglesey và để lại lời nhắn. Cảnh sát địa phương cho bà ấy số tôi. Bà ấy muốn nói chuyện với ai đó có trách nhiệm, mong muốn là nữ cảnh sát, đương nhiên là lời của bà ấy như vậy.”
“Có lẽ bà ấy chợt nhớ ra gì đó. Sao trông lo lắng vậy?” Tom hỏi.
“Nic nhận cuộc gọi và nói rằng nghe như thể bà ấy đang khóc. Bà ấy đã thật sự suy sụp. Tôi không lo lắng, chỉ là đang băn khoăn chuyện gì đã khiến bà ấy khóc. Tôi đoán tốt hơn mình nên tìm hiểu xem.”
Becky ngồi xuống bên bàn và đọc tin nhắn mà Nic chuyển cho cô. Rồi nhấc điện thoại và quay số. Tom chọn chỗ ngồi đối diện và nghe những gì Becky đang nói, nhưng hết sức mờ mịt.
“Không cần phải phiền muộn vậy, bà Evans. Tôi chắc chắn bà không hề làm gì sai cả. Không hề, thật sự vậy, rất ổn. Chỉ cần nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra và người ta đã nói gì.”
Phía đầu dây bên Becky liên tiếp có những lúc im lặng kéo dài, nhưng sau vài phút, cô ngước lên nhìn Tom với đôi mắt mở to.
“Bà thật sự đã làm rất tốt, bà Evans ạ. Cảm ơn bà đã báo với chúng tôi, xin đừng lo lắng gì cả. Bà có bản sao của tấm ảnh đó không?”
Ảnh ư? Cuối cùng họ cũng gặp may và có được ảnh của bọn trẻ ư?
“Vậy thì bà có thể cho tôi tên của người đã gửi nó cho bà, và thông tin liên lạc nếu có thể. Việc đó giúp ích nhiều lắm đấy. Vâng, tôi có bút đây rồi. Cả chỗ để viết nữa.” Becky nhìn Tom và lắc đầu kèm một nụ cười nhẹ. “Vâng, tôi biết rồi, bà Evans. Đừng lo. Không, bà không cần nhắc lại đâu. Và nếu có câu hỏi gì đó, tôi sẽ gọi lại cho bà. Cảm ơn bà, xin đừng tự mình phiền muộn thêm nữa. Bà đã làm rất đúng.”
Becky gác máy, Tom nhìn cô chờ đợi.
“Cho tôi hai phút để vắn tắt với một người đã, rồi tôi sẽ quay lại chỗ sếp.” Becky nói, đẩy ghế ra sau. “Tôi cần tới gặp tay Brookes một lần nữa. Nếu sếp chịu đi cùng, tôi sẽ kể sếp nghe trên đường đến đó.” Becky bước nhanh tới chỗ Ryan, người duy nhất có vẻ không bận bịu điện thoại, chuyển cho anh ta nội dung ghi chép cùng hướng dẫn nhanh vài điều mà Tom không nghe được.
“Sẵn sàng chưa?” Cô hỏi, nhấc túi và chìa khóa của mình lên. Cô di chuyển rất nhanh, có mục đích rõ ràng, ở cô ấy còn toát lên sự quyết đoán mà trước đó không hề có.
“Sẵn sàng rồi.” Tom trả lời. Cho dù bà Evans đã nói gì với Becky đi nữa, thì trong mắt cô cũng đang lấp loáng vẻ giận dữ.