Việc lựa chọn Alderney làm nơi ẩn náu của tôi đã đến rất tình cờ. Tôi cần tìm một hòn đảo bởi vì tôi muốn các con - ít nhất là Billy và Freddie - tin rằng chúng vẫn đang ở Anglesey. Thật sự rất ngớ ngẩn, bởi vì Anglesey rộng đến mức tôi không chắc chúng biết đó là một hòn đảo hay không. Nhưng đấy là suy nghĩ từ bộ óc đang rất lo lắng của tôi. Và một hòn đảo có gì đó rất an toàn. Đặc biệt là đảo không có dịch vụ phà chở xe hơi. Bốn bề bao quanh là nước, có cảm giác như thể chúng tôi đang được biển cả bảo vệ trước mọi hiểm nguy. Lúc này mặt nước lung linh trong nắng ấm, nhưng nó có thể cuồng nộ, ngầu bọt ngay sau đấy, như thể xua đuổi những kẻ xâm lăng.
Tôi biết mình sẽ không thể đánh lừa Jaz về nơi chúng tôi ở, nhưng tôi đã có cách giải thích mà tôi nghĩ sẽ làm con bé hài lòng. Tôi đã nói chuyện với nó rất nhiều về cha đẻ của nó, kể từ lúc Robert đem nó và các em rời khỏi tôi hai năm trước. Tôi muốn con bé biết về nửa còn lại cuộc đời mình - về cái nền văn hóa mà cha nó rất yêu. Tôi biết rằng Jaz vẫn nghĩ ra đủ mọi câu chuyện về Danush, như thể anh ấy vẫn là một phần cuộc đời nó, như thể hiện tại ngày nào nó cũng đang ở cùng với anh ấy. Điều này làm tôi thấy lo lắng. Bất kỳ hành động gì tôi chuẩn bị thực hiện, tôi đều cần Jasmine hiểu rằng mọi việc gắn liền với cha nó như thế nào. Tôi phải dạy con bé về anh ấy, làm cho nó hiểu anh ấy là người ra sao và lý do anh ấy không thể sống cùng chúng tôi - dĩ nhiên không phải nói hết mọi việc với con bé. Nó còn quá nhỏ để hiểu hết những thực tế nghiệt ngã.
Tôi phải giải thích về Alderney theo cái cách khiến nó xem đó như là một bí mật. Tôi đã nói với con bé rằng chúng tôi sẽ đi nghỉ ở một hòn đảo khác - một hòn đảo mà tôi đã từng ở cùng với cha nó khi chúng tôi còn hạnh phúc bên nhau. Nhưng nó không được nói lại với ai. Con bé hiểu nó không thể nói về cha mình nếu có mặt Robert. Nó đã thử một hai lần, Robert nổi khùng, quát lên rằng anh ta mới thật là cha nó. Anh ta mới là người chi tiền để nuôi nó khôn lớn. Anh ta chính là người cha duy nhất của nó - và tốt hơn cả là nó cần tin như vậy.
Sau những biến cố ấy, Jaz không bao giờ nhắc đến cha mình trước mặt Robert nữa. Tôi bảo với nó rằng chúng tôi sẽ đến đây - đến Aldemey - để có thể cùng nhau nhớ lại những kỷ niệm về cha nó, tại nơi tôi có những kỷ niệm tuyệt nhất về anh ấy.
Tôi thấy xấu hổ khi phải nói rằng đó là sự dối trá. Tôi rất ghét cái thực tế là mình đã nói dối đứa con gái yêu dấu của mình, nhưng Jasmine có thể nhận ra điều ấy - nó biết Alderney không phải Anglesey. Hy vọng hai từ này na ná nhau với đám con trai. Billy sáu tuổi, nhưng khả năng đọc của nó chưa tốt và nhà trường đã nói đến việc kiểm tra biểu hiện khó đọc của nó vào năm tới.
Vâng, tôi đã nói dối. Nhưng dối trá là cần thiết không chỉ cho riêng tôi, mà còn các con tôi. Đặc biệt là cho các con tôi.
Vần đề lớn nhất tôi phải vượt qua là chuyện đi lại. Chúng tôi không thể bay, bởi vì đám con trai sẽ rất phấn khích và rất dễ kể lại với Robert. Vậy nên chúng tôi phải lái xe tới tận Poole, rồi bỏ xe lại đó và lên chiếc xuồng tôi đã thuê. Dĩ nhiên Robert sẽ kiểm tra công tơ mét của tôi, giống như anh ta vẫn làm hằng tuần, Poole xa hơn hẳn Anglesey, nhưng tôi đã tìm cách bịa ra những câu chuyện để giải thích cho chặng đường dôi thêm kia. Tôi thậm chí còn đưa bọn trẻ tới một trong những pháo đài đổ nát ở Alderney và bảo chúng đó là lâu đài Caernarfon. Tôi không nghĩ Robert từng tới đó, cho nên nếu những gì chúng kể lại khi chúng tôi trở về có sai khác thì anh ta cũng sẽ bỏ qua điều đó cho dù có lắng nghe; nhưng anh ta lại biết ít nhất Caernarfon phải mất tám mươi dặm cả đi và về tính từ nhà trọ.
Bọn trẻ con biết rõ rằng chuyến đi lâu hơn, nhưng Robert biết vịnh Cemaes xa hơn hẳn Moelfre, khi đám con trai nói rằng cứ phải đi mãi đi mãi, anh ta chỉ xem đó là hội chứng “Mình gần đến nơi chưa?” mà không chú ý nhiều.
Chuyến đi bằng xuồng khó giải thích hơn nhiều, nhưng vẫn dễ hơn là máy bay. Tôi đã tìm hiểu một vài hành trình đi xuồng du lịch quanh Anglesey, hóa ra không đến nỗi như tôi lo sợ lúc đầu. Tôi đã kể với Robert về các tuyến này khi chúng tôi nói chuyện trên FaceTime, nên khi chúng tôi trở về nhà và bọn trẻ nhắc đến chuyến đi trên biển, chuyện đó đã thành ra cũ rích và Robert chẳng buồn quan tâm.
Một sự mạo hiểm rất lớn, nhưng chúng tôi không thể cứ việc phóng thẳng tới Alderney hôm chúng tôi ra đi được. Chúng tôi phải trông “nhìn quen quen” với tất cả mọi người. Và vì thế, chúng tôi cần phải ổn định cuộc sống.
Thông qua Sophie, tôi có được một số giấy tờ mang tên mới, Lynn Meadows, kể cả hộ chiếu giả. Hóa ra không quá khó, đặc biệt là chẳng bao giờ phải đi qua trạm kiểm tra ở biên giới.
Đến giờ tôi tin chắc rằng hộ chiếu thật sự của chúng tôi đã được tìm thấy. Tôi không biết liệu Robert có tin mình từng tới Iran hay không? Tôi hy vọng là vậy, nhưng những gì anh ta tin chẳng có ý nghĩ gì nhiều. Những gì cảnh sát tin mới quan trọng.
Thật khó kìm nén sự vui mừng sau chuyến đi đầu tiên tới đây vào tháng Mười. Tôi đã không muốn ra về chút nào. Tôi chỉ muốn thúc đẩy mọi việc nhanh hơn và ổn định cuộc sống mới, nhưng không thể. Còn quá nhiều việc phải lên kế hoạch. Quá nhiều việc phải sắp xếp. Và mọi việc phải thật sự hoàn hảo.
Tôi tìm thuê được một ngôi nhà khá cách biệt. Sẽ chẳng ai chú ý đến chuyện chúng tôi đi và đến. Không phải ai cũng để tâm tới việc đó. Hóa ra có rất nhiều người vẫn đến rồi đi khỏi nơi này quanh năm. Ngôi nhà ở ngay bên bãi biển, điều tuyệt nhất là nó có một lối thoát sẵn dành cho bọn trẻ. Tôi tin chắc chúng tôi sẽ không cần đến nó, nhưng nó vẫn làm tôi có cảm giác an tâm thêm.
Trong những lần tới đây vào tháng Mười và dịp lễ Phục sinh, tôi đã bảo đảm rằng chúng tôi được mọi người nhìn thấy càng nhiều càng tốt. Dĩ nhiên tôi phải tránh bất kỳ sự kiện nào chỉ dành cho trẻ em cho tới khi ba đứa con của mình đủ tự tin với những cái tên mới của chúng. Nhưng chúng tôi vẫn tham gia một số hoạt động nhóm như săn trứng cá mập vào dịp lễ Phục sinh, mặc dù bọn trẻ đã mải mê tìm các loại kẹo chocolate hơn. Và chúng tôi thường xuyên tới phố mua sắm chính, nghỉ chân uống nước ở một tiệm cà phê đông đúc và chọn một bàn ngoài trời rất dễ gây chú ý, mỉm cười rồi gật đầu chào bất kỳ ai nhìn tới chỗ chúng tôi.
Và giờ chúng tôi đang ở đây. Chúng tôi đã có thể thư giãn, tôi đã có thể bỏ lại mọi thứ chúng tôi có tại Manchester, nhưng có một điều tôi chắc chắn là chẳng có gì có thể liên hệ chúng tôi với Alderney.