Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

Thứ Bảy

Robert đã chờ mười lăm phút qua đi sau khi căn nhà đã vãn lũ người với màn chất vấn bất tận cùng những tiếng bíp bíp từ điện thoại di động của họ. Anh ta vớ lấy một chai nước, chìa khóa xe và ví, rồi đi lần ra cửa trước. Đèn an ninh đã bật, nhưng quầng sáng không chiếu lên lối đi dành cho xe, vẫn như thường lệ. Nó đang chiếu thẳng qua đường đúng vào cửa sổ nhà bà Preston. Bằng cách nào đó nó đã bị làm lệch đi, anh ta có thể nhìn thấy một cái bóng đứng phía sau ô cửa sổ phòng ngủ đối diện. Anh ta biết ánh sáng sẽ khiến người hàng xóm của mình chú ý và bà ta sẽ quan sát đầy hứng thú. Chà, rõ ràng bà ta sẽ có cơ hội lên tiếng, bởi vì anh ta tin chắc cả con phố này sẽ được hỏi thăm ngay sau khi thức dậy.

Anh ta dự định sẽ lặng lẽ rời đi, nhưng khi mụ quạ già kia cứ theo dõi, anh ta liền cho xe rồ lên và định lao vọt xuống đường với tiếng rít của lốp xe, chỉ để chọc tức mụ già ngu ngốc, thì nhận ra có một chiếc xe đậu xa hơn dưới phố. Không phải là loại xe bình thường vẫn thấy trên con đường này. Không mất nhiều thời gian để anh ta nghĩ ra đó là gì. Lũ cảnh sát khốn kiếp. Anh ta nới lỏng chân ga, chiếc xe phát ra tiếng ầm ì khe khẽ của động cơ đắt tiền, rồi anh ta từ tốn và gần như lặng lẽ rời khỏi lối chạy xe. Nếu như bị bám theo, anh ta sẽ phải nghĩ kế khác.

Thật đáng ngạc nhiên, anh ta đã đi hết đoạn đường thẳng khá dài về phía xa lộ M56, nhưng chẳng có ai phía sau anh ta cả. Hẳn là những ngờ vực của anh ta không đúng. Các con đường đều vắng vẻ vào lúc một giờ sáng thứ Bảy, nên sẽ rất dễ dàng phát hiện ra nếu có một chiếc xe bám đuôi mình.

Anh ta sẽ còn phải lái xe thêm vài tiếng nữa, bất chấp tình trạng kiệt sức, lúc này anh ta vẫn cảm thấy hoàn toàn tỉnh táo. Đó là cả một sự cố gắng, nhưng anh ta buộc bản thân mình phải giữ đúng giới hạn tốc độ. Tối nay anh ta không muốn bị chú ý một cách không đáng. Anh ta không rõ toàn bộ các hệ thống của cảnh sát phối hợp với nhau như thế nào, nhưng anh ta không muốn bị để mắt tí nào nếu tên mình chẳng may bị lọt vào danh sách “những cá nhân đáng chú ý” nào đấy. Dẫu vậy, đó vẫn là một buổi tối xấu trời. Sau một ngày nắng ráo, gió mạnh bất ngờ nổi lên, cây cối nghiêng ngả dữ dội hết từ bên này sang bên kia.

Sau một tiếng năm mươi phút đồng hồ, Robert đã đến được đích của mình vì hoàn toàn chẳng có xe cộ lưu thông trên đường vào cái giờ bất tiện này. Ngay trước ba giờ sáng, hoàn toàn không hợp để đi bấm chuông cửa - ít nhất là nếu anh ta muốn có được kết quả như ý. Việc này phải được giải quyết ổn thỏa, anh ta sẽ phải chờ cơ hội và giữ bình tĩnh. Anh ta hình dung rằng những người điều hành các nhà trọ đều phải thức giấc vào một thời điểm hợp lý để bắt đầu chuẩn bị bữa sáng cho khách khứa, nên anh ta chỉ việc chờ đợi thôi. Có lẽ thật hấp tấp khi quyết định đến đây lúc nửa đêm, nhưng anh ta cần biết chắc mình là người đầu tiên nói chuyện với bà chủ nhà trong ngày hôm nay.

Nhà nghỉ vẫn chìm trong bóng tối vào cái giờ này của buổi sáng. Một lối chạy xe rộng rãi dẫn tới cửa trước ngôi nhà, ngọn đèn ngoài trời duy nhất tạo ra một quầng sáng quanh lối vào chính diện. Robert có thể nhận ra những cột ống khói cao in bóng trên nền trời sao, những khung cửa sổ sơn màu trắng nổi bật trên nền vôi xám truyền thống của ngôi nhà.

Anh ta đẩy chiếc ghế ngồi bọc da mềm trên chiếc Jaguar XJR của mình ngả ra và dựa ra sau, nhắm mắt lại. Nhưng anh ta không thể ngủ được. Tất cả những gì anh ta nhìn thấy là những hình ảnh sống động của Olivia - từ khoảnh khắc anh ta gặp cô cho tới lần cuối cùng nhìn thấy cô.

Cứ vài phút anh ta lại kiểm tra đồng hồ một lần, thời gian ì ạch trôi và anh ta cố khép tâm trí mình trước mọi ý nghĩ về người vợ. Nhưng không thể được. Tới năm giờ, chân tay anh ta đã tê dại vì bất động và cảm xúc hết giận dữ lại chuyển sang sợ hãi. Cuối cùng anh ta buộc phải ra khỏi xe.

Vừa mở cửa ra, mùi vị đặc trưng của không khí biển đã ngay lập tức ập thẳng vào, anh ta có thể nghe thấy tiếng sóng biển nhè nhẹ vỗ bờ cát. Anh ta xoay người nhìn bãi biển, tắm táp ánh bình minh của một buổi sáng tháng Sáu và rồi lại đưa mắt nhìn. Có điều gì đó không ổn ở đây, nhưng anh ta không biết nó là gì. Anh ta lắc lắc đầu, bắt đầu bước đi, rời khỏi khu cảng nhỏ. Anh ta tản bộ đến tận đầu kia của khu vịnh và ngồi xuống một tảng đá nhẵn nhụi nhìn ra biển, ý nghĩ lẫn vào những con sóng để hòa mình với thủy triều lên xuống. Robert hy vọng làn gió mát buổi sớm sẽ xua đi những lớp mạng nhện và cho phép anh ta suy nghĩ một cách thấu đáo về bước tiếp theo của mình, nhưng anh ta đã nhầm.

Đến năm rưỡi, anh ta nghĩ mình nên trở lại với màn thức trắng đêm, chậm rãi lần về xe khi vầng mặt trời màu cam bắt đầu xua tan những khoảng tối.

Cuối cùng, anh ta cũng nhìn thấy một khe sáng qua mấy tấm rèm phòng ngủ vẫn còn khép. Có ai đó đã thức giấc. Thời gian đằng đẵng, mất trọn hai mươi phút anh ta mới thấy những tấm rèm được kéo ra rồi đèn tắt. Anh ta đợi thêm năm phút nữa trước khi có được cảm giác an toàn để tiếp cận căn nhà, rồi mở cửa xe và khẽ khép lại sau lưng mình.

Robert đi vòng về phía sau ngôi nhà, nơi anh ta hy vọng sẽ là gian bếp. Một ô cửa sổ đang để mở, anh ta nghe thấy tiếng đài bật khe khẽ. Phát thanh viên đang thông báo bài hát tiếp theo. Michael Bublé. Anh ta suýt mỉm cười. Olivia rất ghét Michael Bublé. Cô ấy nói nhạc của gã này chỉ mang tính an ủi. Thật thích hợp cho ngày hôm nay.

Có mùi thịt hun khói rán - và Robert nhận ra mình vẫn chưa có gì bỏ bụng suốt gần hai mươi tư tiếng qua. Anh ta thậm chí còn không dừng lại ăn trưa trên đường về nhà ngày hôm kia. Ý nghĩ về đồ ăn làm anh ta cảm thấy hơi nôn nao, rồi nuốt chỗ nước miếng đang chực chờ dâng lên làm anh ta bị nghẹn.

Anh ta gõ nhẹ ba tiếng đanh gọn lên cánh cửa sau và nghe thấy một giọng nói khẽ khàng “Đến đây!” loáng thoáng chất giọng xứ Wales ấm áp, cùng tiếng lạch xạch của chảo rán như thể bà ấy đang nhấc chảo ra khỏi bếp lò.

Robert nhận ra mình có lẽ trông giống một gã lang thang, với chiếc áo sơ mi nhàu nhĩ và bộ mặt chưa cạo râu tóc đầy u ám. Có lẽ như thế lại hay.

Người phụ nữ mở cửa đúng là người anh ta đang mong đợi. Bà ấy có lẽ mới vừa chớm sáu mươi và trông đúng với độ tuổi của mình, nhưng lại có vẻ mặt thư thái như nói rằng mọi thứ trong thế giới của bà ấy đều rất ổn. Mái tóc bạc phơ cắt ngắn theo phong cách không cầu kỳ, thực dụng, bà ấy dùng loại son môi hơi hồng quá. Bà ấy mỉm cười vui vẻ, nhưng bên dưới nụ cười ấy, anh ta không hề cảm thấy dấu hiệu gì của sự mệt mỏi.

“Xin chào.” Bà ấy nói, vẫn giữ nguyên cái sắc thái chào đón. “Tôi có thể giúp gì cho ông, thưa ông?”

Robert đáp lại bằng nụ cười và chìa tay ra.

“Bà Evans, tên tôi là Robert Brookes. Bà có thể cho tôi vào một lúc được không? Tôi muốn nói chuyện với bà về vợ tôi.”

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.