Khẽ lầm bầm, Becky đẩy bàn phím ra xa và duỗi hai cánh tay phía trên đầu. Đã đến giờ về nhà. Đúng là một ngày bực bội, nhưng dù đã rất cố gắng, cô vẫn không thể tìm ra mối liên kết giữa vô số mạch thông tin đã được hé lộ trong hai mươi bốn tiếng qua, có lẽ một giấc ngủ ngon lành là điều cô cần.
Cô sắp xếp lại giấy tờ trên bàn thành chồng và cầm lấy túi để trong ngăn kéo dưới cùng. Rồi bất chợt điện thoại di động của cô kêu.
“Chết tiệt.’’ Cô làu bàu. “Người tốt không được yên hay sao?”
Cô cầm lấy điện thoại và xoay nó lại để xem ai gọi đến. Trừ phi là ai đó quan trọng nếu không thì có thể mặc kệ họ. Là Tom.
Khi nghe được những gì anh nói, Becky cảm thấy gánh nặng mệt mỏi đang đè xuống mình đã tan biến. Tom đã xác minh được người phụ nữ xuất hiện ở nhà trọ. Liệu đây có phải bước đột phá mà họ đang chờ đợi hay không? Làm ơn, làm ơn, cô cầu nguyện vị Chúa trời mà mình không thật sự tin tưởng.
Sophie Duncan.
Becky chưa bao giờ nghe nói đến người này, nhưng tìm ra được nơi cô ấy sống là việc dễ ợt vì cô ấy là một sĩ quan quân đội.
Nic vẫn đang quanh quẩn gần đó để hỗ trợ - khác hẳn một số người khác trong đội. Nhưng cậu ta đang khao khát theo đuổi sự nghiệp chứ không phải vỡ mộng về sự nghiệp nên khi nào tìm ra được địa chỉ của Sophie, cô sẽ gọi cậu ta lại, thích thú chia sẻ sự phấn khởi của mình với ai đó trước diễn biến mới nhất này.
“Người phụ nữ này có thể sẽ trả lời được tất cả các câu hỏi của chúng ta. Đội trưởng Douglas nói anh ấy sẽ gặp chúng ta ở đó, nhưng tôi không nghĩ lúc này chúng ta cần đến sếp. Chúng ta sẽ xem Đại úy Duncan nói gì về lý do cô ấy vờ làm Olivia Brookes, sau đó quyết định xem có cần gọi sếp không. Cậu thấy ổn chứ?”
Nic tỏ ra rất phấn khởi. Anh chàng tội nghiệp chẳng biết làm gì nhiều vào một buổi tối Chủ nhật cả - hơi giống Becky. Lúc vớ lấy chìa khóa và đi ra khỏi phòng sự vụ ngột ngạt, cô nhận ra rằng kể từ khi rời London cô chưa từng có một đêm ở ngoài đường nào cả, ngoại trừ lần ăn mừng sau thắng lợi của họ với vụ hiếp dâm hồi đầu tuần. Thật sự đó mới chỉ vài ngày trước thôi sao? Nhưng đấy chính là chuyện cô sẽ phải lưu tâm. Cô sẽ tiếp tục dấn bước và tìm lấy cuộc sống xã hội cho chính mình.
“Sẵn sàng chưa?” Cô gọi to về phía Nic, lúc này đang thu thập đồ đạc của mình.
Khi họ lái xe ngang qua Manchester, Becky dượt qua mọi chuyện cô nghĩ mình nên hỏi Sophie Duncan.
“Về cơ bản, chúng ta muốn biết tại sao cô ta lại vờ làm Olivia Brookes. Nhưng chúng ta cũng cần tìm hiểu liệu cô ta có biết thật sự Olivia đang ở đâu hay không, kẻ quái nào đã đến thăm trong tuần ấy. Việc đó có thể hoàn toàn chẳng liên quan - rất có thể chỉ là bạn trai Sophie hay gì đó. Nhưng tôi muốn biết. Tôi cũng muốn anh ghi chép lại, Nic, nhưng đừng hỏi câu gì cả. Nếu anh nghĩ tôi bỏ lỡ điều gì đó thì hãy ngầm nói cho tôi biết. Tôi có thể làm thế có mục đích, nên đừng hấp tấp xen vào, được chứ?”
Nic gật đầu nhanh, dứt khoát, khoảng hai mươi lần hơn hẳn mức cần thiết. “Vâng, sếp.” Anh chàng nói với vẻ đầy háo hức.
Cuối cùng khi dừng xe bên ngoài căn nhà, họ đã phải thất vọng vì thấy nhà tối om. Màn đêm vẫn chưa buông xuống hẳn, nên vẫn còn chút ánh sáng, nhưng Becky đinh ninh sẽ thấy vài ngọn đèn bật sáng vào lúc này. Có lẽ họ sống phía sau nhà. Trên lối xe chạy có hai chiếc ô tô, một dấu hiệu tích cực.
Becky đỗ xe trên đường, chặn luôn cổng. Cô chẳng có lý do gì để tin Sophie sẽ tìm cách trốn chạy, nhưng họ đã để xổng Robert và cô không định để xổng thêm bất kỳ ai nữa.
Cô móc phù hiệu ra sẵn sàng, đi men theo lối xe chạy, Nic sải bước phía sau cô, ngó quanh như thể đây là lần đầu tiên anh ở trên một con phố vùng ngoại ô vậy.
Ba tiếng gõ đanh gọn lên cửa nhưng chẳng thu được kết quả gì. Cô thử nhấn chuông, nghe tiếng ngân nga bên trong.
Vẫn chẳng thấy gì.
Becky đẩy nắp hộp thư, nhìn vào sảnh. Không có ai ở đó, nhưng cô có thể thấy chiếc thang nâng ở dưới chân cầu thang. Điều đó cho thấy dù ai sử dụng nó - và cô không biết liệu thương tích của Sophie có tệ đến mức phải dùng đến thang nâng hay không - thì người đó cũng đang ở dưới nhà.
“Nic, xem xem liệu anh có thấy ai trả lời phía sau không? Đừng làm họ giật mình nhé. Vừa phải thôi.”
Nic biến mất vào bóng tối, Becky chờ đợi, tiếp tục đập cửa.
Buổi tối tĩnh lặng bị phá vỡ bởi tiếng bước chân chạy rất nhanh về phía cô.
“Chúng ta cần vào trong, thưa sếp - ngay bây giờ.” Nic nói, không đợi cô nói gì cả, cậu ta giơ bàn chân to tướng, lấy hết sức bình sinh đạp mạnh vào cửa trước.
Cửa bật tung vào trong, khiến phần chốt của ổ khóa Yale hoàn toàn bung khỏi khung cửa. Nic bắt đầu chạy về phía sau nhà còn Becky bám theo sau. Anh đá bung cửa vào phòng khách, quỳ sụp xuống bên cạnh cơ thể một phụ nữ trẻ đang nằm trên sàn.
Cô ấy bị trói chặt cả tay và chân vào một chiếc ghế, rõ ràng cô ấy đã cố gắng cử động và lật chiếc ghế sang bên, suýt chút nữa đầu va vào cái chắn lò bằng sắt. Máu đã đông cứng bên ngoài quần dài cô ấy, Becky nghĩ có lẽ cô ấy đã chết. Nhưng khi Nic đưa tay bắt mạch, đôi mắt đen của cô ấy choàng mở.
“Lẽ ra phải đến lâu rồi chứ. Gỡ mớ dây chết tiệt này cho tôi được không? Mẹ tôi không sao chứ?”
Becky nhìn quanh, nhưng chẳng còn ai ở đó.
“Trên gác, bà ấy không thể xuống đây được. Nếu thằng khốn đó làm bà ấy tổn thương...”
Nhưng Becky chẳng còn ở quanh đó để nghe những gì Sophie Duncan sẽ làm với kẻ tấn công mình. Cô chạy băng tới chân cầu thang và nhìn lên gác tới chỗ mình có thể nhìn thấy một hình hài rúm ró. Cô lao vội lên gác và quỳ sụp xuống bậc trên cùng, đưa tay chạm vào cổ bà già nằm trên thảm.
Lúc tay cô chạm tới, người phụ nữ co rúm lại. “Tránh xa tao ra, đồ quái vật.” Bà ấy nói qua đôi môi nứt nẻ, khô cong. Becky móc điện thoại từ túi sau và nói với người phụ nữ trong lúc bấm số.
“Không sao rồi, bác. Cháu tên là Becky. Cháu là sĩ quan cảnh sát. Giờ bác không sao rồi. Cháu sẽ gọi xe cấp cứu cho bác.” Becky nói khẽ vào điện thoại khi cô gọi hỗ trợ.
Cô tắt máy, khẽ xoa xoa lên má người phụ nữ bằng mu bàn tay của mình. Cô không muốn di chuyển bà vì sợ bà bị thương, dường như bà ấy không bị lạnh. Tuy nhiên, có một chiếc áo khoác đang treo trên lan can và hết sức cẩn trọng, cô trùm nó lên vai người phụ nữ.
“Bác nói cho cháu biết tên bác được không?” Becky hỏi
“Sophie đâu? Con lợn đó đã làm gì với Sophie của tôi rồi?”
Vừa đúng lúc đó, có tiếng hét to từ dưới nhà.
“Mẹ? Mẹ không sao chứ, mẹ?” Becky ngoảnh về phía tiếng bước chân chạy, hay đúng hơn là tiếng chân tập tễnh.
Sophie đang cà nhắc đi về phía cầu thang, ì ạch, ngã dúi dụi, đứng lên và cố lê bước. Nic đang cố đỡ cô ấy.
“Mấy sợi dây chết tiệt, chúng làm tắc hết cả mạch máu. Chúa ơi, tê buốt. Mẹ, mẹ ổn chứ?”
“Bà ấy không sao, Sophie.” Becky trả lời. “Tôi vừa gọi cấp cứu. Nic, anh làm ơn lấy chút nước cho cả hai người được không?”
“Sophie, đến đây con yêu.” Giọng nói yếu ớt bên cạnh Becky rên lên.
Becky nhích tới để Sophie có thể lết lên gác và ngồi cạnh mẹ cô. Becky có thể thấy rất nhiều máu đang đông lại bên ngoài quần dài của Sophie, rất ngạc nhiên là cô ấy vẫn cố di chuyển được.
“Ôi, Sophie, hắn làm con đau à?” Mẹ cô ấy lầm bầm.
“Thằng điên đó còn lâu mới làm con bị thương được, mẹ ạ. Mẹ biết mà.” Sophie lên tiếng. “Nhưng mẹ sao rồi? Sao mẹ không ở trên giường?”
“Mẹ muốn xuống chỗ con. Mẹ định thử trượt theo cầu thang xuống nhà, nhưng khi định bước xuống sàn thì mẹ bị ngã. Mẹ rất lo cho con, song mẹ không sao đứng lên được. Mẹ xin lỗi, con yêu.”
Becky thấy rõ Sophie đang cố gắng lên tiếng.
“Cho dù đây là lỗi của ai, mẹ à, thì hoàn toàn không phải do mẹ đâu.” Cô ấy nhẹ nhàng xoa mặt mẹ mình.
“Chị có thể cho tôi biết kẻ nào đã làm thế này với chị không, Sophie?” Becky hỏi. “Và vì sao?”
“Ồ, tôi sẽ nói cho các vị biết kẻ đó. Chính là gã Robert Brookes quái vật điên khùng. Hắn sẽ phải trả giá cho việc này. Làm tôi bị thương là một chuyện. Làm tổn thương Liv là chuyện nữa. Nhưng làm tổn thương mẹ tôi là chuyện hắn sẽ không thể trốn tránh được. Và đừng có nhìn tôi như thế. Các cô sẽ làm gì nếu đấy là mẹ và bạn thân nhất của cô?”