Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
•••

❊ ❊ ❊

Đây là dạng tội phạm Jumbo rất thích, cơ bản vì tính đến thời điểm này, không ai biết liệu có tội ác nào đã được gây ra chưa, công việc của anh là tìm cho ra điều đó. Anh thấy rất vui mừng với phát hiện trên con dao nhà bếp - viên lính mới sắc sảo của anh đã làm được một việc rất cừ với nó, mấy quyển hộ chiếu cũng khiến anh ngạc nhiên.

Tập hợp những phát hiện của Gil về các đoạn video trên máy tính chung lại với nhau, cùng tất cả những chiếc máy quay khốn kiếp mà anh đã phải cho người trèo thang lên xuống để gỡ ra, càng làm rõ một bí mật thật sự. Và anh còn thích gì hơn thế.

Giờ thì Gil đã đi, Jumbo quyết định tập trung vào khu phòng làm việc. Tom đã cho anh biết cửa này thường bị khóa, anh hiểu được lý do tại sao. Rõ ràng Robert Brookes không có ý định để vợ mình phát hiện ra mọi nhất cử nhất động của cô đều bị ghi hình lại. Nhưng Jumbo cũng đã xem video, có gì đó không hoàn toàn hợp lý. Anh tin chắc Olivia hành động rất bình thường khi cô đi lại giữa các phòng, không hề có dấu hiệu thật sự cho thấy cô đang diễn trước máy quay. Theo kinh nghiệm của anh, nếu người ta biết có máy quay, họ sẽ có những dấu hiệu. Họ sẽ hành xử có phần khác đi, như thể đang diễn trên sân khấu. Không hề có bằng chứng về chuyện đó ở Olivia, nhưng có hai điều. Cô ấy hiếm khi để lộ mặt - đầu dường như luôn cúi xuống khi cô ấy đi về phía máy quay, nhưng lại ngẩng lên lúc cô ấy rời đi. Và cô ấy không hề, mặc hay cởi bỏ quần áo trong phòng ngủ. Cô ấy luôn đi vào phòng tắm. Có một lần, rõ ràng cô ấy quên gì đó và phải ra khỏi nhà tắm để trở về phòng lấy quần áo lót trong ngăn kéo. Nhưng cô ấy có mặc áo choàng tắm. Ai lại đi từ nhà tắm riêng vào phòng ngủ của chính mình để lấy quần lót mà khoác áo choàng tắm trên người cơ chứ?

Anh tin chắc chuyện đó không bao giờ xảy ra trong nhà của mình cả. Vợ anh khá giống anh - to lớn kềnh càng. Nhưng trái tim cũng “to” không kém, tiếng cười oang oang thách thức cả tiếng cười của anh. Bắt cô ấy mặc quần áo vào là cả một vấn đề khi cô ấy thỗn thện đi lại trong phòng ngủ với vẻ mặt của nữ tài tử Tina Turner bán khỏa thân, điều mà cô ấy thề rằng mình vẫn làm lúc anh không ở đó. Anh mỉm cười khi nghĩ đến vợ và không thể không so sánh cô, với cái hất đầu ra sau để cười thật sảng khoái, với cô nàng Olivia Brookes này, người có gương mặt anh chưa thấy rõ chi tiết nào và tiếng cười anh cũng chưa hề nghe.

Anh nhìn quanh phòng làm việc và gọi một người của mình vào.

“Hãy kiểm tra một lượt số sách vở, Adam. Cậu biết thủ tục mà. Thằng cha này khiến tôi có ấn tượng là một thứ rác rưởi vụng trộm, vì vậy rất nên biết xem liệu có gì bất thường trong gu đọc của hắn hay không, hoặc liệu có thứ gì kẹt lại giữa các trang sách không. Để xem chúng ta tiến triển thế nào. Bảo Phil vào hỗ trợ. Tôi sẽ bắt đầu sử dụng luminol ở các phòng chúng ta đã xem xét xong. Cậu thấy được chứ?”

Lục soát một chiếc giá toàn sách bìa mềm không phải việc hứng thú cho ai cả, nhưng vẫn sẽ phải làm. Anh thụi nhẹ vào vai Adam. “Cừ lắm - không mất quá nhiều thời gian của cậu đâu.”

Bắt đầu dùng luminol từ đâu đây? Đó là một câu hỏi. Bất tiện ở chỗ bây giờ đang tháng sáu, bởi vậy không dễ dàng làm cho một căn phòng đủ tối lại. Nhưng phòng đám trẻ con có rèm chắn sáng, nên đó là nơi rất hợp để bắt đầu, phòng riêng không hề có cửa sổ cũng là một chốn thích hợp khác.

“Bắt đầu nào.” Anh nói to, nhưng chẳng nhằm cụ thể vào ai cả.

Khoảng một tiếng sau anh nghe tiếng gọi to từ dưới nhà.

“Jumbo, anh cần xem cái này.” Đó là Phil, chuyên gia kỹ thuật đang giúp đỡ Adam.

“Hai phút thôi rồi tôi sẽ đến chỗ cậu, Phil.” Anh hét to qua ô cửa để ngỏ.

Luminol không cho thấy dấu vết gì cả. Giờ các phòng ngủ đã xong; kể cả phòng ngủ chính, nơi rất may là có một số tấm rèm nặng để chắn bớt ánh nắng buổi chiều.

Anh lao vội xuống gác, bước chân nặng nề làm cầu thang kẽo kẹt, có lẽ là lần đầu tiên trong lịch sử của chúng, đứng ở ngưỡng cửa phòng làm việc.

“Chúng ta thu được gì vậy, các nhóc?” Anh hỏi. Bất kỳ ai dưới bốn mươi tuổi đều chính là nhóc so với Jumbo.

Adam chỉ tay vào mé sau giá sách.

“Trông chỗ này giống như phần hậu làm bằng gỗ bình thường, nhưng khi đã lấy hết sách ra, chúng tôi nhận thấy một góc có vẻ lỏng lẻo nên đã thúc thử. Có một khoảng trống nhỏ phía sau được ốp gỗ để tạo chỗ giấu đồ. Kích thước khoảng ba mươi nhân bốn mươi phân và có lẽ sâu khoảng tám phân. Rất tiếc là trống trơn, thế nhưng, vẫn là một chỗ để giấu giếm. Xem ra số sách phía trước cũng đã được di chuyển gần đây. Có những vết bụi mờ ở chỗ sách được kéo sang một bên.” Adam chỉ vào các dấu vết. “Rất mới, tôi xin nói vậy.”

“Khá lắm, tất cả đã được chụp ảnh và lưu hồ sơ hết rồi chứ?” Anh hỏi, biết rõ câu trả lời. “Hắn giấu cái quái quỷ gì trong đó nhỉ? Tiếc là hắn không để máy quay hoạt động khi lấy thứ đó đi, như thế có thể giúp được chút ít. Có gì đáng quan tâm trong số sách không?”

Adam lắc đầu.

“Xin lỗi, Jumbo. Thứ duy nhất Phil và tôi nhận thấy là dường như hắn khá khoái Myra Hindley và Ian Brady. Hắn có khá nhiều sách về họ, nhưng không hề có cuốn nào liên quan tới bất kỳ tên giết người hàng loạt nào khác. Lạ một nỗi là hắn chỉ quan tâm đến một kẻ duy nhất, anh có thấy vậy không?”

“Tôi thì cho rằng cả hai cậu đều không sinh ra và lớn lên tại Manchester, nhóc ạ. Các vụ giết người trên đồng hoang* không phải là câu chuyện được phép nhắc đến ở đây, nếu như cậu bỏ qua cách lựa chọn từ ngữ ít ỏi. Có một đứa trẻ không bao giờ được tìm thấy và mọi người sống quanh đây đều biết toàn bộ câu chuyện khủng khiếp này. Cho nên, tôi xin nói là rất kỳ quặc, nhưng tôi không nghĩ vậy.”

Bản gốc “moors murders” là thuật ngữ chỉ các vụ giết người do Ian Brady và Myra Hindley tiến hành trong khoảng thời gian từ tháng 7 năm 1963 đến tháng 10 năm 1965, tại khu vực nay là Greater Manchester, xứ Anh. Các vụ giết người được đặt tên như vậy vì hai trong số năm nạn nhân là trẻ em trong độ tuổi 10 đến 17 đã được phát hiện trong các ngôi mộ đào tại Saddleworth Moor, khu vực đồng hoang thuộc Vườn Quốc gia Peak District ở Bắc Anh. Ngôi mộ thứ ba được phát hiện tại đồng hoang vào năm 1987, hơn 20 năm sau khi Brady và Hindley bị xét xử năm 1966. Nạn nhân thứ tư được cho là cũng bị chôn ở đây nhưng không thể tìm thấy mộ.

Anh nhìn quanh, có thể thấy rằng mọi việc khác trong căn phòng này dường như đều đã xong xuôi cả rồi. Tất cả giấy tờ đều đã được đóng hộp để mang đi, Gil cũng đã tháo xong máy tính.

“Vậy chúng ta hãy làm tối phòng này, rồi quan sát với luminol chứ?” Anh nói.

Phòng làm việc có cả mành sáo và rèm. Có vẻ Robert không muốn bất kỳ ai nhìn qua cửa sổ dưới nhà vào gian phòng này lúc ban ngày cả.

Trong khi mấy người khác thu xếp căn phòng cho sẵn sàng, Jumbo bước vào hành lang và nhìn thấy vài người đang đi xuống gác, tay bưng bê các thùng đồ nặng.

“Chúng ta có gì ở đấy vậy, mấy cậu nhóc?” Anh hỏi.

“Đồ đạc trên gác xép.” Một người trả lời, hoàn toàn không phải một cậu nhóc, nhưng khó mà nói rõ được do bộ đồ áo liền quần của họ. “Có một ít quần áo và mấy thứ lặt vặt, nhưng chúng tôi nghĩ cái thùng này có thể hay ho đấy. Có cả đống giấy tờ và tài liệu cũ - có vẻ rất khoa học - và đủ thứ lặt vặt. Một cái khăn quàng, một khung tranh, một đôi găng, một tờ chương trình cũ về một trận đấu của đội Manchester United. Nhưng cái hộp lại có chữ “Dan” vạch bên trên, tên trên giấy tờ là Danush Jahander, có vẻ anh ta là nhân vật đáng quan tâm nên tôi nghĩ chúng ta cần xem xét cho kỹ.”

“Làm tốt lắm.” Jumbo cười tươi. “Giờ chúng tôi sẽ kiểm tra dấu máu trong phòng làm việc; trên gác thì không thấy có. Sau đó chúng tôi sẽ chuyển sang các phòng khác dưới nhà. Gặp lại các cậu sau mấy phút nữa nhé.”

Jumbo trở lại gian phòng đã được làm tối và chuẩn bị cho mình, rồi kéo mặt nạ lên. Anh ngó nhìn xung quanh qua các khoảng tối nhờ một quầng sáng mỏng lọt vào qua cánh cửa mở hé. Thế là ổn, anh cần chọn vị trí cho mình, sau đó sẽ đóng cửa lại. Ngẫm nghĩ một lát, rồi đá cho cánh cửa đóng lại sau lưng mình, anh chĩa bình xịt vào tấm thảm ở góc phòng.

Không có gì. Jumbo thử thêm vài vị trí khác nữa. Vẫn khôngcó kết quả.

Anh ngoảnh ra đứng đối diện với cửa: sáu ô và sơn màu trắng tinh. Anh phun luminol, dừng lại, rồi phun thêm. Jumbo có thể cảm nhận được tim mình bắt đầu đập thình thịch trong lồng ngực.

“Chết tiệt. Trúng rồi.” Trong bóng tối của căn phòng, Jumbo kéo mặt nạ xuống và trân trân nhìn cánh cửa cùng bức tường, màu xanh sáng rực lên từ độ cao gần mét tám xuống đến nền.

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.