Becky xộc vào phòng sự vụ với dáng vẻ đầy nôn nóng. Cô không thể tin được rằng mình thật đáng khinh lúc ở căn nhà đó sáng nay. Cô nổi tiếng là người có thể quật ngã hai người đàn ông cùng một lúc khi cần phải làm vậy, thế nhưng cô lại khiếp hãi bởi một căn nhà trống trơn. Thế quái nào mà sự xáo trộn cảm xúc cá nhân lại lấn át một con người với tất cả sức mạnh và quyết tâm của người đó cơ chứ? Chà, khốn kiếp. Cô sẽ phải lấy lại. Cô sẽ không yếu đuối như một nữ quý tộc thế kỷ XVIII, sẵn sàng bất tỉnh trước bất kỳ chuyện gì khiến nàng sốc. Chết tiệt.
Cô sải bước tới bên bàn, môi mím lại quả quyết và thấy Tom liếc nhìn mình, hơi gật đầu. Anh vui khi thấy cô đang lấy lại sự tự tin. Tất cả mọi người ở đây đều thấy một cô nàng suy sụp trông rất tội nghiệp xuất hiện vài tuần trước, nhưng giờ họ sẽ thấy một Becky Robinson đích thực.
“Tôi muốn tập hợp tất cả mọi người lại và kiểm tra xem chúng ta đi được đến đâu rồi, căn cứ vào những gì đã xảy ra sáng nay. Như thế anh thấy có ổn không, Tom?”
Tom chưa kịp có thời gian trả lời thì điện thoại của Becky báo một tin nhắn đến và cô nghe thấy điện thoại của Tom cũng đồng thời rung lên.
Jumbo.
“Cả hai người đều cần xem cái này, nó được tìm thấy trong một cuốn sổ ở phòng ngủ của Jasmine.” Tin nhắn ghi. Có một hình ảnh đính kèm. Becky mở ra xem và trân trân nhìn màn hình. Cô ngước lên và mắt cô bắt gặp ánh mắt Tom.
“Khốn kiếp.” Becky lầm bầm. Cô gửi hình ảnh tới máy tính của mình và khom người trên bàn làm việc, phóng to kích thước tấm ảnh lên để có thể nhận biết được. Trông nó chẳng bớt đáng ngại hơn tí nào, cô nhanh chóng in vài bản rồi đưa một bản cho Tom.
“Hắn đã làm gì với họ, Tom?” Cô hỏi, biết rằng anh cũng chẳng biết hơn cô là mấy. Không đợi câu trả lời, cô bước tới bên bảng chứng cứ và ghim một bản sao bức ảnh lên đó.
Căn phòng chìm vào im lặng. Mọi cái đầu đều ngoảnh về phía Becky khi họ cảm thấy có chuyện gì đó vừa xảy ra.
Hình ảnh lấy từ cuốn sổ của Jasmine không hề làm giảm đi quyết tâm của Becky, nhưng cô cảm thấy một sức nặng đang đè lên ngực mình lúc này khi cảm giác ngờ vực rằng cô đã hụt mất những đứa trẻ khiến sự tự tin cô mới tìm lại được hoàn toàn tan biến.
Không nói một lời, các thành viên của đội bước tới bảng, Becky phân phát cho họ những bản sao bức ảnh. Tom đẩy ghế lùi lại phía sau rồi nhích tới gần hơn, ngồi vắt vẻo trên một mép bàn.
Becky vẫn đứng đó, nhìn bức ảnh một lần nữa trước khi lên tiếng. Họ đã nghe nói Jasmine là một đứa trẻ rất chỉn chu trong việc học tập, nếu bức ảnh này là thứ gì đó đáng quan tâm thì khả năng vẽ vời của con bé có lẽ đạt trên mức trung bình so với lứa tuổi, vì từng yếu tố trong bố cục đều vô cùng chi tiết.
Tấm hình mô tá một gian phòng nhỏ. Họ có thể nhìn thấy hai góc phía sau, ba bức tường được Jasmine đánh bóng bằng màu xám thẫm. Không có cửa sổ, trong phòng chẳng có gì ngoài một chiếc hộp đỏ. Không có gì, ngoài ba đứa trẻ túm tụm vào một góc. Có vẻ chúng đang quỳ gối ngồi trên sàn. Ở trung tâm là một cô gái có mái tóc dài, mỗi bên là một cậu bé con, cả hai đều có mái tóc vàng mà Becky hiểu là màu vàng óng. Cô gái choàng hai cánh tay ôm lấy hai cậu bé. Có những hình ô van màu đen nhỏ xíu trên mặt đứa trẻ nhỏ tuổi nhất, có thể là nước mắt. Và một cánh cửa mở trên một bức tường, nhưng nó ở cao hơn so với mặt đất.
Phía dưới Jasmine viết: “Ẩn nấp kẻ thù”.
Hoàn toàn im lặng khi cả đội lĩnh hội được hàm ẩn của bức hình. Becky dành cho họ chút thời gian.
“Được rồi, chúng ta không mong chuyện này, nhưng hãy nêu quan điểm của mình nào.” Cô nói với cả gian phòng im ắng.
“Trong nhà họ có hầm sao?” Ryan hỏi.
“Không, thậm chí còn không có nổi một chạn bát đủ lớn để cho thứ này ở đâu đó trong nhà. Chúng ta cần bảo Jumbo chuyển chiếc xe của Olivia Brookes ra ngoài để bảo đảm sàn gara không có gì, nhưng tôi rất nghi ngờ điều đó.”
“Hắn còn sở hữu căn nhà nào khác không, một nhà giam hay gì đó?” Nic hỏi thêm.
“Chúng ta không tìm thấy thứ đó. Nhưng có lẽ chúng ta cần phải đào một cái hố sâu hơn. Vấn đề là, Jasmine đã vẽ bức tranh này trước khi họ mất tích, hoặc nó vốn không hề có trong nhà. Cho nên đây chính là một nơi nào đó họ từng có mặt, trừ phi nó hoàn toàn chỉ xuất hiện trong đầu con bé. Có ai tin vậy không?”
Sự im lặng đã nói lên tất cả.
“Chúng ta hãy giả định rằng kẻ thù chúng đang muốn trốn tránh là Robert, nhưng như thế cũng là quá nhiều với một giả định phải không? Liệu đây có thể là một chuyện gì đó liên quan đến mẹ chúng? Ryan, anh đã ở đó khi Robert đưa bọn trẻ đi chơi kỳ nghỉ cuối tuần, cứ cho là vậy đi, vậy mà Olivia không hề biết. Cô ấy có gây cho anh ấn tượng giống với một ai đó sẽ làm tổn thương các con mình, hay nhốt chúng ở đâu đó không?”
Lần này, Ryan trông có vẻ gì đó đầy tự phụ. Đây là trạng thái nghiêm túc nhất mà Becky từng thấy ở anh ta.
“Có thể tôi nhầm, nhưng tôi xin nói là cô ấy đã vô cùng khiếp hãi trước những gì Robert làm với bọn trẻ. Thành thực thì tôi không thấy cô ấy làm đau bọn trẻ, nhưng có lẽ nên hỏi Chánh thanh tra Stanley về quan điểm của bà ấy.”
Becky nhìn Tom và anh im lặng gật đầu đồng ý nói chuyện với Philippa, mặc dù Becky tin chắc câu trả lời đã rõ.
“Liệu có thể là ai khác? Liệu còn cái tên nào khác mà chưa ai nhắc đến không?”
Lại im lặng một lần nữa, Becky không ngạc nhiên. Robert đã gợi ý rằng có chuyện gì đó khiến Olivia và Jasmine lo sợ, nhưng nó rất quan trọng - không phải một mối lo qua loa rằng ai đấy có thể đang làm họ khó chịu.
“Được rồi. Không ai cần nói rằng chúng ta phải tìm ra chỗ này đâu. Đó phải là ưu tiên số một của chúng ta. Cho dù có chuyện gì xảy đến với Olivia thì đều có khả năng là mấy đứa trẻ đã từng tới chỗ ẩn náu này - có thể chúng an toàn và rất cần được giải cứu, hoặc có thể chúng đã bị nhốt lại và không thể thoát ra. Bất kỳ dấu vết nào, bất kỳ gợi ý nào, chúng ta đều cần biết. Thế còn hàng xóm thì sao? Chúng ta cần kiểm tra lại ở chỗ họ, nhưng không phải chỉ để lấy thông tin. Hãy tìm kiếm các kho chứa đồ, hầm chứa, gác xép. Liệu có phải một trong số họ đã tiếp nhận bọn trẻ không? Nic, tôi để việc đó cho anh triển khai được không?”
Nic gật đầu và quay trở lại bàn mình.
“Được rồi, giờ chúng ta nói về người phụ nữ này.” Becky gõ gõ ngón tay của mình ba lần lên bức ảnh đã được phóng to trên tấm bảng, đó là hình người phụ nữ đóng thế vai Olivia Brookes tại nhà trọ. “Chúng ta không biết cô ta là ai, mặc dù chúng ta biết Robert đã nhìn thấy ảnh cô ta, nhưng hắn không hề đề cập với chúng ta rằng có người đang thay thế vợ mình. Tại sao hắn lại làm như vậy?”
Một bàn tay giơ lên từ phía cuối căn phòng.
“Liệu có khả năng Robert đã đưa người phụ nữ này tới nhà trọ và làm hại Olivia cùng bọn trẻ hay không? Liệu có khả năng cô ta làm việc cho Robert để giúp xóa dấu vết cho hắn không? Hãy nhìn bức tranh của cô con gái, dường như con bé đang sợ hãi ai đó.”
Becky chậm rãi gật đầu. “Hợp lý đấy. Còn ai có ý kiến gì không?”
Tom đứng lên.
“Chúng ta đã tìm thấy hộ chiếu của Olivia và Jasmine tại căn nhà sáng nay. Cả hai mẹ con đều có thị thực Iran, ngày tháng rơi vào tuần nghỉ giữa kỳ tháng Mười năm ngoái khi Olivia được cho là có mặt tại Anglesey. Có vẻ cô ấy đã từng nói dối Brookes về nơi trọ của mình trước đây, vậy có thể không phải cô ấy chỉ mới rời bỏ hắn? Người phụ nữ tại nhà trọ có thể đang giúp Olivia, chứ không phải Robert.”
“Nhưng thực tế cô ấy đã đến Iran cùng Jasmine, - có thể - cả Danush Jahander không? Nếu đúng là vậy, thì mấy bé trai đã ở đâu? Hay cô ấy đang bị nhốt đâu đó? Liệu có phải Robert đã phát hiện ra cô ấy sắp bỏ trốn cùng với Jahander và phải chăng đây là khởi đầu cho mọi chuyện? Ai cũng thấy rõ nhiệm vụ ưu tiên hàng đầu là tìm ra người phụ nữ này là ai.” Becky chỉ ngón tay vào tấm ảnh trên bảng lần nữa. “Tại sao cô ta lại đóng thế vai Olivia, kẻ quái nào đề nghị cô ấy làm vậy? Tôi nghĩ chúng ta cần cân nhắc việc đăng kêu gọi hỗ trợ trên truyền hình.”
Tất cả mọi người đều im lặng một lúc. Becky không thể không nghĩ rằng mình đã bỏ quên điều gì đó, nhưng cô không sao xác định được. Họ cần phải tiếp tục.
“Chúng ta còn gì nữa? Vâng, chị Erica.” Becky nói, chỉ vào một phụ nữ trông hơi rầu rĩ ở cuối phòng. Cô biết Erica đã có bốn con, nên cô đoán rằng - không phải là lần đầu tiên - chị ấy đã trải qua cơn ác mộng với việc chăm sóc con cái vào sáng nay.
“Chúng tôi có nghe bà Preston nói rằng Robert về nhà lúc nửa đêm thứ Tư hay chính xác là sáng thứ Năm, lại đi mất lúc bà ấy thức giấc. Chi tiết này đã được xác nhận bởi một người hàng xóm khác chuyên dắt chó đi dạo lúc năm giờ mười lăm các buổi sáng trước khi đi làm lúc sáu giờ. Ông ấy cho biết xe của Robert đã lao vọt ra khỏi lối đi trong khuôn viên nhà hắn và suýt đâm ông ấy ngã bổ chửng.”
“Vậy có phải chúng ta nên nghĩ hắn đã quay lại kiểm tra họ, cho dù họ đang hoặc đã ở đâu chăng? Và nếu thế, thì có thể hắn cũng đã quay lại vào những đêm khác. Có tin gì khá khẩm trên hệ thống máy quay an ninh từ khách sạn Newcastle không?” Becky hỏi.
“Không có gì trong khu vực sảnh cả. Nhưng người quản lý nói có những lối ra khác, không phải mọi vị trí đều cần được bao quát. Hắn có thể đi ra qua nhà bếp chẳng hạn, nếu không muốn bị nhìn thấy.”
“Thế còn bãi đỗ xe?” Tom hỏi.
“Chúng tôi đã đề nghị xem đoạn ghi hình ngay lập tức, nhưng chỉ mới nhận được bởi vì nó thuộc về một công ty khác, chứ không phải khách sạn. Chúng tôi sẽ bắt đầu xử lý ngay khi chúng ta họp xong ở đấy.”
“Bắt đầu từ đêm thứ Tư.” Becky nói, “Nhưng tôi muốn bao quát hết toàn bộ thời gian hắn ở Newcastle. Tôi muốn biết rõ từng giây chiếc xe của hắn ra khỏi bãi đỗ xe.”
Trong khoảng im lặng ngắn ngủi khi cá đội thẩm thấu tất cả những gì vừa được biết, cánh cửa vào phòng sự vụ bật mở tung, Gil hổn hển lao vào phòng, vẫn đi nguyên đôi giày màu đỏ.
“Các vị sẽ rất muốn xem thứ này.” Cậu ta nói.
Trong khi Becky không muốn bị ngắt lời nhưng sự căng thẳng của Gil cho thấy rằng đây là một việc rất quan trọng. Cậu ấy đặt mạnh máy tính của mình xuống và nện mạnh ngón tay lên một vài phím cho tới khi máy kết nối không dây với bảng trắng. Bất chấp những chữ viết còn in hằn trên bảng, hình ảnh vẫn hiện lên rất rõ ràng cho tất cả cùng xem.
Trên màn hình là một đoạn video, với Becky đây rành rành là bên trong gian bếp nhà Brookes. Cánh cửa mở ra, Robert Brookes đi vào, mang theo một bó hoa to màu trắng cùng một túi đồ có vẻ như bên trong đựng mấy cái chai. Dưới cánh tay hắn là một thứ trông như truyện tranh cho trẻ em. Hắn để đồ lên bàn. Mặc dù không hề có âm thanh nhưng có thể thấy rõ Brookes đang gào to “Olivia!” và xoay người nhìn quanh. Hắn đi ra khỏi bếp, tiếp theo lại thấy hắn xuất hiện trong phòng ngủ của họ, ánh mắt lướt khắp phòng, có vẻ bối rối. Cuối cùng, Gil bấm biểu tượng gì đó trên màn hình, chuyển cảnh trở lại bếp. Robert giật cửa mở tung, cho dù không có tiếng, tất cả mọi người vẫn phải chùn lại khi cánh cửa giộng mạnh vào chạn. Hắn vớ lấy túi của vợ mình và dốc ngược lên bàn, kiểm tra những thứ bên trong.
Gil bấm tắt.
“Chiều thứ Sáu, vừa đúng thời điểm Robert nói rằng hắn đang ở nhà.”
Becky nhìn những gương mặt ngơ ngác xung quanh cô.
“Đoạn video này từ đâu ra?”
“Cứ xem đoạn tiếp này một chút, rồi tôi sẽ nói với các vị.” Gil chỉ nói vậy. Cậu ta bấm một biểu tượng khác trên màn hình.
Một người phụ nữ xuất hiện trong phân cảnh. Đoạn video được ghi lại từ vị trí nào đó bên trên và cô ấy đang bước đi với đầu hơi cúi xuống, nên họ không thể nhìn rõ mặt, nhưng Becky tin đây chắc là Olivia Brookes. Cô nhìn Tom xác nhận, anh gật mạnh đầu mà không rời mắt khỏi màn hình, vẫn không có tiếng, nhưng người phụ nữ dường như đang nói chuyện với ai đó qua vai trong lúc pha cho mình một tách cà phê. Một đứa bé xuất hiện trong hình, chỉ nhìn rõ được chỏm tóc vàng óng. Căn cứ vào tầm vóc, nó chỉ khoảng bốn tuổi. Cả hai đi ra khỏi khung hình, màn hình trống trơn một giây trước khi được bật lại - lần này là ở trong phòng khách. Olivia đang đi về phía sô pha nơi cô ngồi xuống, nhặt một tờ tạp chí lên và uống một ngụm cà phê mà cô mang theo từ bếp ra.
Phòng sự vụ hoàn toàn im lặng. Sững sờ trước những gì họ đang xem, hiển nhiên là như vậy. Gil tắt máy tính rồi hướng về phía cử tọa.
“Không phải một đoạn video hấp dẫn, tôi nghe các vị kêu vậy.” Cậu ta nói một cách màu mè. “Nhưng thưa các bạn, đó là phần chỏm của tảng băng trôi thôi. Ổ đĩa cứng trên máy tính của Robert tràn ngập những đoạn video về gia đình Brookes đang làm những việc của họ. Đầy ắp luôn. Có máy quay được giấu ở tất cả các phòng trong nhà trừ phòng ngủ của bọn trẻ và phòng tắm. Rất mừng khi biết rằng vẫn còn chút liêm sỉ sót lại ở Robert Brookes.”
Becky liếc nhìn Tom và nhận thấy thay đổi duy nhất trên nét mặt của anh là đôi mắt hơi nheo lại. Cô biết anh không ưa Robert, nhưng việc gã này quay phim mọi hành động của vợ kinh tởm đến mức khiến Becky rùng mình. Liệu Olivia có biết việc này không? Cô ấy không thể biết. Chẳng ai chấp nhận được việc bị giám sát đến mức độ ấy cả. Hay đó là thói tò mò một cách bệnh hoạn? Liệu có phải Robert thấy thích thú khi xem những hình ảnh của vợ mình hay không? Liệu họ có biết được câu trả lời?
Gil vẫn chưa xong.
“Các máy quay đã được giấu rất khéo, tít trên chốc các tủ bát đĩa. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi đã tìm ra hết rồi. Chúng được kích hoạt bằng chuyển động, cài đặt để phản ứng trước những chuyển động phía trên một tầm cao nhất định. Rõ ràng hắn chỉ quan tâm đến việc quay video vợ mình, cho nên mỗi lần cô ấy bước vào phòng thì các máy quay mới bắt đầu ghi hình. Lũ trẻ cũng xuất hiện trong một số khung hình cùng cô ấy, nhưng tất cả đều quá nhỏ nên không thể tự làm máy quay kích hoạt được. Tin không hay là các máy quay đều chĩa xuống chỉ đến đỉnh đầu chúng, nên chúng ta vẫn không có được bức ảnh nào có thể sử dụng được. Và tôi chỉ có thể cho rằng khi Robert từ chỗ làm về nhà mỗi tối, hắn sẽ cho dừng các máy quay từ máy tính của mình, bởi vì trừ đoạn gần đây nhất, thì không hề có hình ảnh nào của hắn.”
Gil xoay người nhìn xung quanh và mỉm cười với mọi người, mặc dù nụ cười ấy chẳng hề hợp với đôi mắt mỏi mệt, thâm quầng của cậu ta.
“Mốc thời gian cho biết đoạn video cuối cùng về Olivia được quay vào thứ Sáu, ngót một giờ trước khi Robert Brookes trở về nhà. Tính tới thời điểm đó, có vẻ như cả cô ấy lẫn bọn trẻ đều ổn, bọn họ đều đang ở nhà.”