Say Ngủ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 59 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
•••

❊ ❊ ❊

“Tôi đã ngủ với sếp.”

Tom Douglas định nhấp một ngụm espresso từ chiếc cốc giấy ọp ẹp thì Becky đưa ra lời tuyên bố ấy. Vô cùng đột ngột, như một lời tuyên bố lạc lõng, Tom chỉ có thể nghĩ rằng cô đang từ từ lấy can đảm để tiết lộ nguồn gốc nỗi u uất thấy rõ của mình.

Anh uống một ngụm đầy cà phê và chờ đợi.

“Đó là lý do vì sao tôi khổ sở như vậy. Tôi đã ngủ với vị sếp chẳng đâu vào đâu này.” Becky nhắc lại, giọng hơi run run. Tom liếc nhìn cô, nhưng cô lại nhìn đi chỗ khác, ra ngoài cửa sổ mé bên.

Họ đậu xe dưới con đường cách biệt với nhà của gia đình Brookes, đợi Robert trở về. Người ta đã nhìn thấy anh ta trên xa lộ M56 chạy về hướng này, cho nên họ khá tin tưởng rằng anh ta đang trên đường quay trở về, quyết định đón lõng anh ta. Về lý thuyết, trong khi đang chờ đợi và uống một cốc cà phê thiết yếu mua trên đường, họ sẽ cố gắng nghĩ ra vài ý tưởng khác nhau về những gì có thể xảy đến với Olivia Brookes, mặc dù Becky đã nêu quan điểm của cô rất rõ ràng.

Tom xoay ghế lái để cả cơ thể hơi chêch về phía cô. Anh muốn cô biết rằng mình đang lắng nghe. Anh để cho cô yên tĩnh một lát, nhìn thấy đôi vai cô nhấp nhô, như thể vừa hít một hơi dài, rồi cô xoay người nhìn về phía trước, trân trân hướng mắt qua tấm kính chắn gió. Tom nhìn gương mặt đầy lo lắng và đôi môi hơi mím lại của cô.

“Tôi nghĩ hẳn phải có chuyện gì đấy như vậy.” Anh nói, cố giữ cho giọng thật bình thường.

Becky xoay người về phía anh. “Sao cơ? Anh đã nghe được gì rồi à? Có ai đó đã kể với anh sao?”

“Đừng lo, chẳng ai kể gì với tôi cả. Cô có muốn kể cho tôi nghe chuyện gì xảy ra không? Kiểu như sếp nào chẳng hạn?”

Becky lại xoay nhìn ra cửa sổ.

“Peter Hunter.”

Một Chánh Thanh tra hình sự, không hơn không kém. Thật sự đó là sếp. Tom chưa bao giờ ưa Peter Hunter kể từ khi ông ấy tiếp nhiệm James Sinclair trong khi Tom vẫn đang công tác ở Sở Cảnh sát tại London. Ông ấy là một cảnh sát tốt, chẳng có gì phải nghi ngờ điều đó. Nhưng cũng hệt như nỗi ám ảnh của ông ấy với việc xem tội phạm như những hạng mục trên một bảng tính, ông ấy là tuýp người cứ nghĩ mình vẫn còn trẻ và tân thời mặc dù đã quá tuổi ngũ tuần. Ông ấy lúc nào cũng vờ như mình luôn cập nhật thứ âm nhạc mới nhất, và chẳng chịu chấp nhận sự thật là không hề như vậy. Ông ấy thích sử dụng những gì mình tin là những từ ngữ thời thượng, nhưng nó lại khiến ông ấy trở nên thật lố bịch theo quan điểm của Tom. Ông ấy có một sự nghiệp ấn tượng sau lưng, nhưng thay vì giành được sự tôn trọng ngay trong đội ngũ của mình vì năng lực không có gì phải nghi ngờ của ông ấy, thì gần đây dường như ông ấy lại đang đánh mất nó khi bị họ thầm chế giễu về thái độ màu mè. Mối quan hệ với một sĩ quan cấp dưới cũng chẳng giúp ích gì, chắc chắn rằng đó không phải là một chuyện bí mật.

Tom chẳng nói gì về chuyện này với Becky.

“Tôi đã nghĩ mình yêu anh ấy.” Cô nói tiếp. “Anh ấy rất ân cần, rất chu đáo. Chúng tôi chỉ có thể gặp ba, bốn lần mỗi tháng, nhưng anh ấy luôn gọi cho tôi khi tôi rảnh, anh ấy làm tôi cảm thấy thật tuyệt.”

Tom nhắm mắt lại và đằng hắng. Anh biết Peter Hunter đã có gia đình. Anh đã gặp vợ ông ấy, một người khá vui vẻ, nhưng điều đó không khiến anh lấy làm ngạc nhiên về mối quan hệ ngoài chồng ngoài vợ của ông ấy. Anh ngạc nhiên vì Becky nhiều hơn.

“Tôi biết thật ngu ngốc. Tôi biết anh ấy đã có gia đình, nhưng tôi nghĩ mình đã bị anh ấy quyến rũ.”

Becky im lặng một lúc, Tom nghĩ có lẽ đã đến lúc anh lên tiếng.

“Cô không phải người đầu tiên lóa mắt bởi ai đó như ông ấy, cô biết đấy. Nào là sự sung túc, quyền lực và danh vọng, lại có tiếng là gợi tình, Peter chắc chắn có quyền lực. Tôi cho rằng giờ mọi việc đã kết thúc rồi chứ?”

Becky bật ra một tiếng cười cay đắng.

“Biết làm sao được. Vợ ông ấy đến gặp tôi.”

Tom không biết anh thông cảm với ai nhất - ngoại trừ chắc chắn không phải là Hunter.

“Bà ấy bảo tôi rất không may chồng bà ấy bị nghiện thói tôn sùng, rằng tôi không phải người đầu tiên và sẽ chẳng phải người cuối cùng. Tôi nói rằng tôi yêu ông ấy, bà ấy cười nhạo tôi. Bà ấy nói tôi đang nhầm lẫn cảm giác mê đắm với tình yêu, đã đến lúc phải trưởng thành lên rồi; rằng tôi có một quan niệm lý tưởng hóa về tình yêu làm sao, đó hoàn toàn không phải là những đêm cuồng nhiệt, cùng với hoa. Ý chính là như vậy.”

Bà Hunter nói đúng. Thật dễ dàng làm sao khi để sự lãng mạn lấn át. Tâm trí Tom vẫn đang lẩn quẩn với Leo, sợ sẽ để bản thân lại gần quá mức nếu như ở bên nhau chính là lý do khiến họ phải chia xa. Nhưng anh không thể ép cô gỡ bỏ sự cảnh giác của mình, vậy nên anh sẽ chẳng chờ cho nó qua đi hay cứ tiếp tục. Anh kéo suy nghĩ trở về với Becky, người rõ ràng rất muốn trút bỏ tất cả gánh nặng khỏi đè lên vai mình.

“Tôi hỏi bà ấy tại sao bà ấy lại chịu đựng chuyện đó, nếu như đây không phải lần đầu tiên. Anh có biết bà ấy nói gì không? Bà ấy bảo tôi rằng bà ấy khinh thường ông ấy vì cái điểm yếu này. Trong mắt bà ấy, ông ấy không còn là một người đàn ông, ông ấy làm bà ấy thấy tổn thương ghê gớm. Nhưng tình yêu còn liên quan tới rất nhiều thứ khác, từ lâu bà ấy đã quyết định rằng sự hoàn hảo là không thể với tới được. Anh nghĩ việc đó thế nào?”

“Có thể bà ấy đúng - tôi thì chắc chắn chưa bao giờ được trải nghiệm sự hoàn hảo. Còn cô? Ngay cả những người chúng ta yêu thương suốt đời cũng không chắc đã là hoàn hảo.”

Becky im lặng một lúc, nên Tom nói tiếp.

“Tôi tin chắc rằng những gì cô có với Peter thật tuyệt vời. Bản thân sự bí mật đã gây nghiện rồi. Nhưng trong quãng thời gian ngắn ngủi hai người có với nhau, tất cả chỉ là dành cho nhau sự quan tâm trọn vẹn. Dù ở nhà, ông ấy có thể là người tận tụy, chu đáo, hoặc hâm cả nước mắm, gãi da chân chết khi đang ngồi xem phim, hay xì hơi trên giường.”

Ít nhất, câu nói đó cũng gợi lên một nụ cười từ Becky.

“Một số người có thể sống chung với những điều này.” Anh tiếp tục, “Và có người lại không. Tôi từng biết có người ly hôn vợ mình chỉ vì bà ấy không cho ông ấy để những chiếc cúp bóng đá của mình lên mặt lò sưởi. Peter và vợ ông ấy có thể đã cùng nhau xoay xở khá ổn, bà ấy có thể thích sống với người mà bà ấy không nghĩ nhiều đến thói trăng hoa hơn là ở với người mà hằng ngày khiến bà ấy phát điên do sự ích kỷ và thiếu quan tâm. Chúng ta không biết được. Chúng ta đâu có tư cách can dự vào cuộc hôn nhân của họ.”

Becky gục đầu xuống. Anh lại để cô yên tĩnh một lát.

“Kết quả thế nào?”

“Về cơ bản, bà ấy đã bảo tôi hãy tránh xa rắc rối. Hoặc tôi tìm một vị trí khác hoặc bà ấy sẽ phải nói chuyện với chú mình - tình cờ ông này lại là Phó ủy viên hội đồng - và bà ấy thấy rằng việc đó đồng nghĩa với sự nghiệp của tôi sẽ tắt ngấm. Tôi không chắc bà ấy làm nổi việc đó không, nhưng cũng chẳng còn liên quan nữa vì ông ấy không bao giờ nói chuyện lại với tôi, hay đúng hơn là nhắc đến tôi với tư cách hạ sĩ Robinson, chỉ trừ khi buộc phải làm như vậy.”

Tom có thể nhìn ra Becky cảm thấy khó khăn như thế nào khi thừa nhận điều này.

“Tôi đã đọc được một câu châm ngôn.” Anh nói. “Tôi không chắc nó có nguồn gốc từ đâu nhưng đại loại như thế này: Nếu một người đàn ông tìm cách đánh cắp vợ của bạn, cách trả thù tốt nhất là để cho anh ta có cô ấy. Đổi hai giới với nhau xem, đó có thể là kết cục cho cô và Peter đấy. Hãy hình dung bà ấy tống cổ ông ấy ra khỏi nhà và ông ấy dừng bước trước cửa nhà cô xem. Cô nghĩ mọi việc sẽ kéo dài được bao lâu?”

Tom nhìn gương mặt Becky trong lúc ước lượng xem mọi việc rồi sẽ như thế nào. Cô gái tội nghiệp trông rất rầu rĩ. “Cảm ơn đã kể với tôi, Becky. Hẳn rất khó khăn cho cô và chắc cô đang rất nhớ ông ấy.”

Becky ngoảnh về phía anh với hai mắt mở to. “Anh nghĩ tôi như thế này là vì tôi đang nhớ ông ấy ư?” Cô phá lên cười. “Anh nhầm rồi. Tôi cảm thấy đau khổ vì rất nhiều lý do, nhưng chủ yếu là cảm thấy có lỗi. Tôi không biết mình là ai nữa. Đó là những gì đang gặm nhấm tôi lúc này. Tôi vốn luôn nghĩ mình là một người tốt, chu đáo, nhưng tôi tin chắc Ruth Hunter xem tôi là thứ khốn nạn quỷ quyệt, vô lương tâm. Vậy ai trong chúng tôi đúng đây?” Becky ngừng lại. “Và rồi còn sự ngu xuẩn cực kỳ của tôi nữa, rõ ràng không cần phải giải thích gì thêm.”

Lần này nụ cười của cô thành thật hơn, với Tom đây dường như có thể là thời khắc thích hợp để thay đổi chủ đề. Anh không muốn Becky nghĩ mình đang xem thường lời tâm sự của cô, nhưng anh chẳng biết nói gì nhiều. Cô sẽ phải tự mình tìm cách giải quyết thôi.

Anh nhìn cô trong lúc cô uống một ngụm cà phê lớn, gần như có thể thấy được rằng cô đang cố lôi tâm trí mình ra khỏi khoảng tối vẫn đang ám ảnh cô.

“Nói về những cuộc hôn nhân đáng ngờ.” Cô nói, “Có một điều tôi nhận thấy lúc chúng ta nói chuyện với Brookes tối qua. Có vẻ anh ta luôn chọn gọi điện cho vợ lúc bọn trẻ vắng mặt. Hoặc trước khi chúng thức giấc, hoặc sau khi chúng đã đi ngủ. Và sau đó, trên hết, anh ta cứ thúc giục chúng ta tìm kiếm vợ mình, gần như không nhắc gì đến các con. Anh có nhận thấy điều đó không?”

“Chắc chắn rồi.”

“Dường như hơi kỳ cục, nhất là chuyện lần trước có vẻ anh ta rất chăm chút đến bọn trẻ. Trừ khi anh ta biết chính xác bọn trẻ đang ở đâu, dĩ nhiên vậy, điều này đưa chúng ta trở lại với giả thuyết của tôi.”

Becky ngoảnh sang Tom với nụ cười còn thoáng vương trên mặt, nhưng chưa kịp trả lời thì khóe mắt Tom đã phát hiện thấy có sự chuyển động. Anh ngoảnh nhìn qua kính chắn gió vừa lúc chiếc Jag của Robert lao vọt qua cổng.

“Khoan đã, Becky, anh ta đây rồi, trừ phi tôi nhầm, không thì chính anh chàng cảnh sát Tippetts của chúng ta đang bám theo anh ta. Đi nào.” Tom nói, bóp nát cốc cà phê rỗng không của mình và nhét gọn vào một cái túi giấy. “Chúng ta không thể để cái gã Ryan chết tiệt nói những điều ngu ngốc nữa.”

đều không biết giá trị của nó. Anh Jack của anh là một tay sưu tầm, hầu hết tranh của anh ấy đều được bán hoặc tặng cho các phòng trưng bày nghệ thuật. Anh đặc biệt thích bức này, nên mới giữ nó lại. Nhưng ngay cả anh cũng chẳng biết giá t
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.