Điện thoại của Tom reo vang khi anh đi vào phòng sự vụ và mang theo hai cốc cà phê. Becky khom người trên bàn làm việc, mái tóc đen xòa xuống che kín cả khuôn mặt, nhưng từ vẻ căng thẳng trên người cô, Tom có thể nói rằng có gì đó vừa mới xảy ra. Cô đang nghe điện thoại, chỉ đến khi móc điện thoại di động từ trong túi ra, anh mới nhận ra mình chính là người cô đang cố liên lạc.
“Becky, tôi đây mà.” Anh nói, không buồn trả lời cuộc gọi.
Cô hất đầu lên, ánh mắt tối sầm đầy lo lắng.
“Có chuyện gì vậy?” Anh hỏi, vớ lấy một chiếc ghế và ngồi đối diện cô bên kia bàn, đẩy một cốc cà phê về phía cô. “Trông cô như vừa gặp ma vậy.”
“Tôi vừa nhận được một cuộc gọi từ người điều hành một công ty chở xuồng ở Guernsey. Họ có dịch vụ phà quanh quần đảo Channel, kể cả tuyến tới Alderney. Anh ta đã gọi điện cho tôi bởi vì anh ta nhìn thấy một phần bản tin về Olivia và bọn trẻ, kèm thêm tin người chồng cũng đang mất tích.”
Tom cảm nhận được cảm giác bất thường về một tai họa sắp ập đến.
Becky gật đầu trước những gì rõ ràng cô nhận ra là Tom cũng đã lập tức hiểu ý.
“Anh ta vừa cho Robert Brookes xuống cảng Alderney sáng nay.”
Tom lập tức bật dậy. Chết tiệt, hắn đã tìm được cô ấy, anh nghĩ. Nuốt vội ngụm cà phê nóng rãy, anh ra hiệu cho Becky đi theo mình khi vớ lấy chìa khóa và điện thoại trên bàn rồi lao nhanh về phía cửa.
“Lấy đồ đạc của cô đi, Becky. Nhớ mang theo giấy tờ có ảnh. Chúng ta sẽ rà soát mọi chuyện trên đường đi.”
Anh biết Becky sẽ không phí thời gian đặt câu hỏi, cô vớ lấy cặp của mình trên sàn bên cạnh bàn làm việc, mở ra rồi nhét một ít hồ sơ cùng điện thoại vào, đồng thời hét to qua vai.
“Nic, sắp xếp hai chuyến bay cho chúng tôi từ Manchester đi Alderney. Nhanh nhất có thể. Gọi cho tôi nhé.”
Không biết rõ thời gian bay, nên họ bắt đầu chạy. Sẽ rất bực mình nếu lỡ mất chuyến bay chỉ vài phút.
Khi họ lật đật chạy tới xe của Tom - chiếc gần hơn trong bãi để xe - anh hỏi liệu cả đội đã nghe được gì từ phía cảnh sát Alderney chưa.
“Có mà chưa. Họ không sao lần ra Olivia, nhưng nếu Robert ở trên Alderney, chúng ta có thể đoan chắc rằng cô ấy đang ở đó. Nếu cô ấy đang thuê chỗ nào đấy thì hẳn phải là chỗ thuê của tư nhân. Có vẻ chẳng ai nhận ra mô tả hoặc tên gọi; nhưng cô ấy khá khôn khéo, cô ấy sẽ thay đổi tất cả.”
Tom biết chuyện này đúng. Nếu là Olivia, anh sẽ để cho ai cũng nhìn thấy mình ở đó vào tháng Tư khi không ai tìm kiếm cô, giờ sẽ tương đối ít khả năng bị nhận ra. Chẳng làm gì gây chú ý, bảo đảm rằng bọn trẻ không hề giống mô tả. Dĩ nhiên, có ảnh chụp sẽ khiến tình hình trở nên khác đi - một sự thật cô ấy đã biết rõ khi hủy hết ảnh chụp trước lúc ra đi.
Cảnh sát Alderney đã cố gắng hết sức, nhưng giống như Tom lúc đầu, họ không hề biết Robert Brookes, anh chắc chắn Olivia đang gặp nguy hiểm.
Tom bấm điều khiển từ xa hai lần về phía chiếc xe để mở cả hai bên, rồi họ chui vào và cài khóa an toàn trong khi vọt nhanh khỏi bãi xe.
“Becky, liên lạc điện thoại với Sophie Duncan. Bảo cô ấy rằng giờ không phải lúc trung thành với bạn mình. Chúng ta cần tìm Olivia, bởi vì rất có khả năng Olivia đang gặp nguy hiểm. Nếu cô ấy không biết Olivia ở đâu, cô có thể đặt cược tính mạng mình rằng cô ấy biết cách liên lạc với cô bạn. Hãy yêu cầu Sophie nói chuyện với bạn. Chúng ta không muốn mất thêm thì giờ đâu. Chuyện này cực kỳ nghiêm trọng và cô ấy cần phải hiểu điều đó.”
Becky lần tay tìm trên trang danh sách liên lạc trong hồ sơ và bấm một số. Tom chỉ có thể nghe được cuộc hội thoại từ một phía khi Becky nói chuyện với Sophie. Cô giải thích rằng họ tin Olivia có thể đang ở Alderney, muốn biết cô ấy đang ở đâu.
“Thôi nào, Sophie. Chuyện này không phải trò chơi. Nếu chị biết cô ấy đang ở đâu, hãy nói với chúng tôi. Chúng tôi chỉ muốn giúp cô ấy, chính chị chứ không phải ai khác nên biết rằng Robert Brookes rất nguy hiểm.”
Có một lúc im lặng khi Becky lắng nghe. Tom không cần nhìn Becky mới có thể cảm thấy từng thớ cơ trên thân thể của cô đều căng thẳng.
“Sao cơ?” Cô quát to trên điện thoại. “Chị có chắc chuyện này không?”
Cô nghe thêm một chút và tắt máy.
“Chết tiệt.” Cô nói. “Chết tiệt, chó chết, thật chó chết.”
Tom liếc nhìn gương mặt trắng bệch của cô, đôi mắt cô giờ trông như hai hố đen sâu hoắm.
“Sao nào?”
“Sophie. Cô ấy không biết Olivia đang ở đâu, nhưng cô ấy có thể và sẽ liên lạc với cô bạn. Cô ấy cũng sẽ nhắn số của Olivia cho chúng ta.”
Tom chờ đợi.
“Cô ấy nói Robert sẽ không làm hại Olivia đâu. Hắn đến không phải vì Olivia. Mà là vì lũ trẻ.”
•••
Đã có lúc Becky biết được rằng mức độ thể hình của cô đã sụt giảm đáng kể từ khi cô bắt đầu mối quan hệ tai hại với Peter Hunter. Cô đã thôi không tới phòng tập chỉ vì muốn chắc chắn mình có mặt ở nhà bởi biết đâu ông ấy có thể tìm cách gọi. Quá ngu. Nhưng giờ điều đó đang khiến cô phải chịu trận lúc họ băng qua ga số một tại sân bay Manchester để bắt kịp chuyến bay. Chắc chắn sẽ là ga số một.
Cố gắng bám thật sát phía sau Tom, Becky luồn lách qua những người mua sắm tại khu hàng miễn thuế, suýt nữa khiến một phụ nữ đang cầm chai nước hoa Chanel bị văng đi. Nếu lỡ chuyến bay này, thì sẽ không còn chuyến bay nào nữa trong hàng tiếng trời trước mắt, họ vẫn chưa tính toán được thời gian để di chuyển từ Guernsey tới Alderney. Nhưng đến đâu hay đến đấy.
Từ lúc nói chuyện với Sophie, Becky thật sự không còn thời gian để suy nghĩ. Tất cả những gì cô tập trung là cố gắng liên lạc với Olivia. Nhưng điện thoại liên tục chuyển sang chế độ thư thoại. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu Robert tìm thấy cô ấy?
Cô đã phải nói chuyện với cảnh sát Alderney lần nữa, họ đang làm mọi việc có thể, kể cả tìm cách liên lạc với Olivia bằng số mà Sophie cung cấp. Các cuộc điều tra vẫn chưa hé lộ xem có đúng Olivia đang sống trên đảo không, nhưng viên hạ sĩ nói anh ấy đã có một kế hoạch và sẽ giải thích những gì anh ấy định làm khi nào họ đến nơi.
Khi họ ra tới cửa, Becky khom người cố lấy lại nhịp thở. Màn hình hiện thông báo “Lần gọi cuối”, cô sững sờ thấy ít nhất còn đến hai mươi người vẫn đang chờ lên khoang máy bay. Họ có thể thảnh thơi đi từ từ và giờ cô sẽ không còn cảm thấy mệt nữa. Ngay cả Tom cũng đang thở hổn hển. Anh cười toe toét trước vẻ khổ sở của cô.
“Xong rồi.” Anh hổn hển, chống tay lên phần lưng của một hàng ghế nhựa như thể đang cần giữ người cho thẳng.
Sau khi tìm cách lên máy bay, cả hai đều đã lấy lại được nhịp thở bình thường, sự phấn khích nhất thời của việc kịp chuyến bay ngay lập tức tan tành trước thực tế những gì sắp xảy đến.
Tom và Becky đã dành cả chuyến bay để rà soát lại từng chi tiết nhỏ nhặt mà họ biết về nơi ở của Olivia tại Alderney, từ các cuộc nói chuyện với Robert về khung cảnh hắt từ phía cửa sổ đến những nhận xét về nơi này với Sophie. Không có gì nhiều, nhưng cô ấy có đề cập đến một chiếc ghế băng đặt trên một đụn cát, căn nhà ở phần hậu cảnh. Có chắc chi tiết đó giúp ích gì không?
Chuyến bay kéo dài chín mươi phút, họ chẳng thể làm gì ngoài việc thảo luận về vụ án - hoặc, theo suy nghĩ của Becky, đi lòng vòng và luôn kết thúc với cùng một kết luận.
Hết nửa tiếng đầu tiên, Becky rất muốn tìm hiểu từ phi hành đoàn xem liệu có chuyến bay nào họ có thể lên để đi Alderney không. Chúa ơi, máy bay là chốn rất khó chịu khi bạn cần liên hệ với mặt đất!
Chiêu đãi viên trên chuyến bay xuất hiện và cúi người bên cạnh Becky.
“Chuyến bay tiếp theo đi Alderney sẽ cất cánh mười lăm phút sau khi chúng ta đến nơi. Chúng tôi sẽ đưa các vị ra thẳng máy bay.”
Nhân viên mặt đất đã giữ đúng lời hứa lúc họ đến Guernsey, Tom cùng Becky đã được mời rời máy bay trước tiên rồi sau đó nhảy luôn lên một chiếc xe của sân bay đưa họ tới chỗ máy bay đang đợi sẵn.
Trong bất kỳ hoàn cảnh nào khác, chắc chắn Becky sẽ rất thích chuyến bay. Bay trên biển ở độ cao thấp như vậy thật tuyệt vời biết bao - đặc biệt là khi họ nhìn thấy Alderney phía xa với những bãi cát trắng và mặt biển xanh biếc. Nhưng họ càng tới gần, Becky càng cảm thấy bồn chồn.
“Nào, nào.” Cô lầm bầm, trong khi chiếc máy bay nhỏ nhắn thực hiện những gì có vẻ là tiến rất chậm đến dải đất ngắn ngủi kia.
Một lần nữa, họ được rời máy bay trước tiên và lao bổ vào sảnh đến bé xíu nơi họ được cảnh sát địa phương đón.
“Các anh tìm thấy cô ấy chưa?” Tom hỏi khi bắt tay viên hạ sĩ.
“Rất tiếc, thưa sếp. Vẫn chưa có gì cả. Các vị có biết thêm điều gì về nơi cô ấy có thể đang ở không?”
“Chúng tôi vẫn ngẫm nghĩ về chuyện này suốt thời gian trên máy bay.” Becky nói, “Và điều duy nhất chúng tôi biết chắc là cô ấy ở gần một bãi biển.”
Viên hạ sĩ ném cho cô một cái nhìn như nói, “Hẳn chị đang đùa tôi rồi.” Nhưng mãi cho tới khi họ lên xe và phóng khỏi sân bay thì Becky mới hiểu được tại sao. Mọi góc họ ngoảnh tới đều là biển trước mắt.
Viên hạ sĩ hơi dịu lại khi nói, “Ít nhất chúng ta có thể loại trừ được thị trấn.” Nhưng rõ ràng điều đó chẳng giúp ích gì nhiều.
Tom ngồi ở ghế phụ phía trước, Becky nhổm tới trước để nghe cuộc trò chuyện.
“Anh đề xuất chúng ta tiến hành thế nào đây, hạ sĩ?” Tom hỏi.
“Tôi đành phải dùng đến điện tín.” Viên hạ sĩ nói. “Vợ tôi và vợ cảnh sát viên của tôi đã liên tục gọi điện trong suốt hai tiếng qua, nói chuyện với tất cả mọi người họ biết - hỏi xem liệu có ai biết gì đó hay có ý tưởng gì về nơi chúng ta cần tìm kiếm hay không. Hãy tin tôi đi, đây là kế hoạch tốt nhất của chúng ta. Trong thời gian đó, chúng ta sẽ chọn cung đường ven biển. Theo tôi tìm hiểu được, thì gã đàn ông của các vị không hề thuê xe. Có thể hắn đã thuê một chiếc xe đạp, vì nếu không sử dụng thẻ tín dụng thì rất khó thuê được ô tô. Nhưng luôn có khả năng hắn sẽ chôm được một chiếc. Ở đây chẳng ai khóa xe hết, tất cả đều để nguyên chìa khóa trong xe mình. Điều đó có thể giúp ích cho chúng ta, hoặc có thể chính chủ xe sẽ không hề nhận ra xe mình đã biến mất vài ngày nếu như gã đàn ông của các vị khôn ngoan xoay xở được.”
Tuyệt, Becky nghĩ thầm. Quá tuyệt rồi.