1giờ 30 phút sáng. Kim đi thẳng tới phòng sinh hoạt chung nơi tập trung sĩ quan cảnh sát, nhân viên hỗ trợ cảnh sát cộng đồng và hai nhân viên ngoài ngành.
“Tốt, mọi người đều có mặt ở đây.”
Hai cảnh sát điều tra còn lại trong đội hình của cô cũng đã ngồi xuống. Không có nhiều thời gian lấy lại sức kể từ khi kết thúc vụ của Dunn. Nhưng đó là cách hoạt động của đội cô.
Trong phòng bốn chiếc bàn được xếp thành hai cặp đặt đối diện nhau. Mỗi bàn đều cho thấy ai là chủ sở hữu, có màn hình máy tính và các khay tài liệu.
Ba bàn có chủ nhân dài hạn nhưng chiếc thứ tư hiện còn trống do giảm biên chế hai năm trước. Đó là bàn Kim thường ngồi, thường xuyên hơn ngồi trong văn phòng của riêng cô.
Phòng làm việc của cô thường được gọi là Lòng Chảo. Nó chỉ là một khu nằm trong góc bên phải của phòng được quây lại bằng các thạch cao và kính.
“Chào buổi sáng, sếp,” cảnh sát điều tra Wood vui vẻ cất tiếng. Dù mang dòng máu nửa Anh nửa Nigeria, bàn của Stacey đặt một tấm biển ghi: “Con đường duy nhất là Dudley.” Cô để tóc ngắn và tự nhiên. Nước da và nét mặt dịu dàng hoàn toàn phù hợp với phong cách của cô.
Bên cạnh đó, Hạ sĩ điều tra Dawson có vẻ như vừa có buổi hẹn hò nóng bỏng về. Dawson dường như được sinh ra để mặc vest. Và khi có những kẻ chẳng thể trông lịch lãm cho dù có mặc vest của Armandi, thì Dawson là trường hợp ngược lại. Phần lớn những bộ vest của cậu ta không đắt nhưng bằng cách nào đó cậu ta luôn khiến chúng trở nên lịch lãm. Thông thường giày và cà - vạt sẽ cho biết cậu ta định làm gì. Kim nhìn xuống sàn nhà khi cậu ta đi tới chỗ máy pha cà phê. Ừ đúng thế, cậu ta vẫn đang tìm kiếm bạn tình. Chỉ một vài tháng sau khi trở về trong vòng tay yêu thương của vị hôn thê và con nhỏ.
Nhưng đó chẳng phải việc của cô, vì thế cô mặc kệ.
“Stace, phụ trách viết lên bảng.”
Stacey đứng lên và với lấy chiếc bút viết bảng màu đen.
“Chưa xác định danh tính. Khi phát hiện trên người không còn ví, vì thế chúng ta sẽ bắt đầu với những gì ta biết: đàn ông da trắng, khoảng ngoài 40 tuổi, thu nhập thấp, bốn vết dao đâm, vết đầu tiên chí mạng.” Kim tạm ngừng một chút, để Stacey viết kịp.
“Do đó, chúng ta cần biết về thời điểm. Có phải anh ta đi đến quán rượu và ví của anh ta bị lấy mất hay chỉ đơn giản là anh ta đưa con chó của mình đi dạo?”
Kim quay sang nhìn Dawson. “Kev, hãy nói với đơn vị tuần hành, kiểm tra dịch vụ xe bus và đội taxi. Con đường đó lúc nào cũng đông; hẳn phải có người nhìn thấy chuyện gì đó. Hãy lấy lời khai của nhân chứng về chuyện hôm qua. Bryant, hãy kiểm tra các thông báo tìm người mất tích.”
Kim nhìn quanh phòng. Mọi người bắt đầu di chuyển.
“Còn tôi sẽ đi báo cáo cấp trên.”
Cô bước hai bậc cầu thang một và đi vào phòng mà không gõ cửa.
Dáng người 1,8m cao lớn của ngài Chánh thanh tra có thể dễ dàng nhìn ra kể cả khi ông ngồi. Ông ngồi thẳng lưng, đầy kiêu hãnh và Kim không nhìn thấy vết gấp nhàu nào trên áo sơ mi trắng ông đang mặc. Dòng máu Địa Trung Hải mang lại cho ông làn da che giấu tuổi 53 của mình. Ông bắt đầu sự nghiệp từ một cảnh sát tuần tra trên các khu phố của Wolverhampton và bền bỉ vươn lên qua các thứ bậc trong ngành trong hàng thập niên khi lực lượng cảnh sát vẫn chưa mang nhiều tính chính trị như nó bị gán cho lúc này.
Niềm đam mê và lòng tự hào kiên định của ông được thể hiện trên giá sách nơi để bộ sưu tập ô tô Matchbox. Những chiếc xe của cảnh sát được đặt ở vị trí trung tâm.
Ông cầm lấy quả bóng tập tay từ rìa bàn làm việc và tay phải bắt đầu bóp nó.
“Tới giờ chúng ta có gì?”
“Rất ít, thưa sếp. Chúng tôi mới chỉ bắt đầu vạch ra phương án điều tra.”
“Cánh nhà báo đã liên lạc qua điện thoại. Cô cần cung cấp cho họ chút thông tin.”
Kim đảo mắt. “Thưa sếp…”
Ông vặn quả bóng mạnh hơn. “Quên nó đi, Stone.
8 giờ sáng mai. Hãy nói mấy câu đại loại: xác nam giới, vân vân.”
Ông biết cô ghét nói chuyện với cánh báo chí nhưng ông định kì bắt cô làm việc đó. Con đường sự nghiệp cô vạch cho mình khác với kế hoạch ông định sẵn cho cô. Tiến lên những vị trí cao hơn trong nghề sẽ khiến cô xa rời công việc thực sự của một cảnh sát. Bất kì sự thăng tiến nào cao hơn trong sự nghiệp sẽ khiến công việc của cô ngập trong qui tắc nghề nghiệp, chính sách, che chắn và những buổi họp báo chết tiệt.
Cô định mở miệng tranh luận, nhưng cái lắc đầu nhẹ của ông đã chặn lại. Cô hiểu mình có thể chiến đấu ở mặt trận nào.
“Còn gì nữa không, thưa sếp?”
Woody đặt quả bóng tập cơ tay về vị trí cũ và tháo kính. “Hãy báo cáo tôi thường xuyên.”
Cô bước vào phòng họp với những biểu hiện phức tạp pha trộn nhau.
“Chúng ta có cả tin tốt và tin xấu,” Bryant nói, bắt gặp ánh mắt của cô.
“Cứ nói.”
“Chúng ta có nhận dạng tương đối trùng hợp về nạn nhân… và cô sẽ không thích thông tin này lắm đâu.”