Kim nhận ra rằng cô đã tính toán sai khi tay của cô ôm lấy cái quần sũng nước của Alex thay vì ôm vào eo cô ta. Nhưng cô đã nắm được thứ gì đó và sẽ không để tuột nó.
Alex thở hổn hển và ngã về phía trước. Kim bám chặt, tóm hết tay chân của Alex vào người cô, thật chặt như giành lấy quả bóng bầu dục vậy.
Alex quằn quại dưới đất, cô ta cố kéo người lên phía trước và thoát khỏi sự ôm ghì của Kim.
Kim cảm thấy lớp vải của chiếc quần trượt ra khỏi cánh tay cô còn một cẳng chân mang tất lưới đập mạnh vào ngực cô. Kim cảm thấy thoải mái khi bỏ giày ra. Nắm chặt lấy mắt cá chân trái của Alex, Kim bẻ ngoặt nó về bên phải.
Alex thét lên đau đớn nhưng vẫn tiếp tục nhào về phía trước. Không có tác dụng, Kim phải làm điều gì đó khác.
“Alex… tôi… tôi có câu trả lời… mà cô muốn.” Kim cố thốt ra từng từ bằng những hơi thở ngắn và bén nhọn.
Alex ngừng chống cự trong một giây. Và đó là tất cả những gì Kim cần. Cô xoay lên lưng Alex và trèo lên người cô ta. Cô khóa đầu gối vào mạn sườn của Alex.
Họ vật nhau dưới ánh sáng tỏa ra từ đèn đường trên cây cầu.
Kim có thể cảm thấy chuyển động của lồng ngực Alex, như thể phổi của cô ta đã dãn ra, cố gắng chống chọi để hít căng buồng phổi. Sự tiếp xúc của cô với người đàn bà này để lại trong miệng cô một cái vị còn tồi tệ hơn cả nước.
“Khốn kiếp… buông… tôi ra,” Alex hét.
Kim lắc đầu. “Không có cơ hội đâu… cô đúng là đồ tâm thần.”
Kim muốn dùng hết sức bình sinh đấm đá mụ đàn bà đang nằm ở dưới, nhưng trước tiên họ cần phải nói chuyện đã.
Kim cảm thấy như họ đã bắt đầu nhảy cùng nhau trên sàn nhảy suốt hàng tuần nay rồi. Cô vén những sợi tóc ướt ra khỏi mắt.
“Tôi có câu trả lời mà cô muốn.”
“Cô đang… nói về điều gì vậy?”
Kim cười. “Tôi rời khỏi nhà của Jessica hai giờ trước.”
“Thì sao?”
Kim cười to. “Có phải thế không? Cô đã thua tôi. Cô đã khiến Ruth giết Allan Harris. Cô đã đứng sau hành động của Barry Grant. Jesssica Ross đến tìm cô yêu cầu giúp đỡ, nhưng tinh thần của cô ấy hỗn loạn hơn những gì mà nhà chức trách biết. Cô biết những điều cô ấy đã làm nhưng cô chẳng làm cái quái gì để ngăn cản. Chỉ vì cô muốn biết sau đó cô ấy cảm thấy thế nào. Phải không?”
Kim cảm thấy Alex cứng đờ người phía dưới cô.
“Cô có thấy thất vọng về Ruth như cô từng thất vọng về Shane không?”
“Tôi đã không gặp lại Ruth từ…”
“Cô không cần làm việc đó. Vì Bryant và tôi đã nói với cô những gì cô cần biết rồi. Cô không bao giờ yêu cầu gặp lại Ruth nữa.”
Alex không nói gì cả.
“Jessica, con mồi cuối cùng của cô. Người phụ nữ ấy đã rời khỏi văn phòng của cô và về nhà để bóp chết đứa con của mình.”
“Ôi trời ơi, cô ta…”
“Dừng trò quái quỷ của cô lại, Alex. Cô muốn tôi có mặt trong trò chơi này và tôi ở đây, vậy đừng có sỉ nhục tôi. Tôi chẳng thể làm gì hơn và đó chính xác là những gì cô muốn.”
Kim buông cơ thể nằm ở phía dưới cô ra.
“Cứ cho là vậy đi.”
“Cô có muốn tìm hiểu xem chuyện gì đã xảy ra không?”
Alex vẫn nằm im. Kim biết cô ta đã liều cả bản thân mình để làm rõ điều đó. Người phụ nữ này đã ướt như chuột lột, nằm ngửa trên lối của con kênh và cô ta đã không còn kháng cự nữa. Ồ, cô ta thật sự muốn biết.
“Hỏi đi và tôi sẽ nói.”
Kim có thể thấy quai hàm của cô ta nghiến lại.
“Nào, Alex. Hỏi đi.”
“Jessica cảm thấy thế nào?” Cô ta hỏi, một cách yếu ớt.
“Vấn đề đã được chứng minh. Cô thậm chí còn chẳng muốn biết đứa bé sống hay chết, đúng không? Tôi vẫn sẽ trả lời, dù cô chẳng thèm quan tâm đến chuyện đó. Jamie còn sống, Alex. Nhưng cô chỉ muốn biết Jessica cảm thấy như thế nào.”
Alex đang sôi sục trong tâm can với cái nhìn chằm chằm.
“Vậy, để tôi nói với cô. Cô ấy cảm thấy như địa ngục với tội lỗi mà mình gây ra.”
Alex chồm người dậy nhưng Kim đã chuẩn bị sẵn. Cô ấn toàn bộ trọng lượng cơ thể của mình vào bụng của Alex và đè xuống thấp, như thể điều khiển xe mô-tô, thay đổi trọng tâm cơ thể. Khi những cánh tay khua khoắng kia muốn đánh vào mặt cô, thì cô chộp tay chúng và giữ chặt lại.
“Cả cuộc đời của cô, cô đã sống mà không hề có lương tri… không có trách nhiệm gì phải giải trình. Cô biết rằng người trong xã hội có thể không bao giờ bộc lộ lương tâm và cô muốn xoay chuyển chúng. Cô muốn có sức mạnh để vứt bỏ cái lương tri đó đi. Tất cả để cố thay đổi một con người bị tổn thương thành một người nguy hiểm, khiến họ có thể làm một việc vô lương tâm mà không hề có cảm giác tội lỗi.”
Khẩu hình của Alex thể hiện rõ thái độ căm hờn. Tất cả sự cố gắng chối tội đều biến mất.
Kim tiếp tục. “Cô biết cô có thể vận dụng những đối tượng thí nghiệm của cô vào những việc mình muốn, nhưng cô muốn họ phải làm mà không hề có cảm giác tội lỗi. Cô đã quá ngạo mạn khi nghĩ rằng mình có thể điều khiển được bản năng của con người. Chúc may mắn khi ra hầu tòa. Cô không còn…”
Giữa câu, Alex nhảy chồm lên phía trước và thoát ra khỏi đầu gối bên phải của Kim.
Kim cố để đẩy cô ta trở lại nhưng cô ta đã luồn lách bằng mọi cách cô ta có thể. Kim cố tóm lấy tay phải của Alex nhưng cô ta đã làm điều đó trước.
Túm lấy cánh tay bị băng bó của cô, Alex ấn sâu ngón tay của cô ta vào đó thật mạnh. Mắt cô hoa lên vì cơn đau buốt lên tận óc.
Cô cố để giằng tay ra nhưng Alex lại siết chặt nó.
Kim cảm thấy bụng cô ngày một khó chịu.
Alex siết chặt thêm nữa và Kim ngã lăn qua một bên trong cơn đau đớn cực độ.
Trong một động tác nhanh lẹ, Alex đã ngồi đè lên người cô và vị thế bây giờ đã bị hoán đổi.
“Được rồi, Kimmy, bây giờ đã đến lúc nói về cô.”