Kim tắt máy và bỏ mũ bảo hiểm ra. Ngôi nhà không mấy nổi bật trong dãy nhà ở đó. Thứ duy nhất để phân biệt giữa chúng là dòng chữ ‘Bán nhà’ nhô ra từ bức tường lưng chừng ngôi nhà.
Thêm dấu hiệu để nhận biết là nơi tọa lạc của nó. Llangollen được đặt ở vị trí cùng với A5, chỉ hơn một nửa đường giữa Black Country và Snowdonia. Thị trấn nhỏ này khép mình nằm dưới chân núi Llantysilio. Từ nơi cô đang đứng có một góc nhìn tuyệt đẹp về phía không gian giữa thung lũng Dee, dãy núi Clwydian và Berwyns.
Kim thưởng thức cảnh sắc khoảng ba mươi giây trước khi cô quay lại và gõ cửa.
Đối mắt cô bị thu hút về phía trái khi hai ngón tay xuất hiện để tách khe cửa ra.
Cánh cửa được mở hé. “Vâng?”
“Sarah Lewis?” Kim hỏi, cố gắng nhìn kĩ vào khe cửa được mở ra hai inch.
“Cô là?”
Chúa ơi, cô đang nói chuyện với một cái cửa nhà. “Thanh tra thám tử Kim…”
Cánh cửa được kéo mở ra và Kim gần như bước lùi lại vì ngạc nhiên. Trước mặt cô là một người phụ nữ mang những nét nổi bật tương đồng với Alexandra Thorne. Nó không phải chỉ là một sự giống nhau mơ hồ trong gia đình. Kim sẽ nhận ra cô ta giữa dòng người đông đúc.
Kim nắm lấy tay cô ta khi sự hoảng loạn vẫn làm căng miệng cô ta. “Không có điều gì nhầm lẫn cả. Tôi không phải cảnh sát địa phương, tôi đến từ Midlands, một vùng đất gọi là…”
“Cô tìm được tôi bằng cách nào?” Cô ta hỏi.
“Umm… điều đó có quan trọng không?”
Vai của người phụ nữ nhẹ nhàng chùng xuống. “Giờ thì không. Tôi có thể giúp gì cô?”
“Đó là về chị gái cô.”
“Biết ngay mà,” cô ta nói, không có cảm xúc.
Kim nhìn quanh, “Tôi có thể vào nhà không?”
“Cô thấy cần thiết không?”
“Tôi nghĩ là có,” Kim trả lời một cách thật lòng.
Sarah Lewis lùi lại và để cô bước vào. Cô đợi người phụ nữ đóng cửa lại rồi đi theo cô ta. Ngôi nhà đã từng có hai gian ở trên, hai gian ở dưới nhưng khi Kim bước theo, cô nhìn thấy một phòng bếp đầy đủ đã được thêm vào, mở rộng ngôi nhà khá lớn về phía sau khu vườn.
“Ngồi đi, nếu bắt buộc,” Sarah nói, tựa lưng vào mặt bàn bếp.
Bàn ăn bằng kính hướng ra phía ngoài, chiếu vào một không gian có một chiếc ván trượt, một chiếc xích đu và khu vực sân không có mái che với một vỉ nướng. Vài phần của con búp bê bị quẳng trên cỏ. Những phần chân tay bị loại bỏ đó mang đến cho Kim sự so sánh mà tâm trí cô đang tìm kiếm.
Sarah thấp hơn khoảng hai inch và nặng hơn vài pound so với chị cô ta. Và như sự cộc lốc của cô ta bây giờ, cảm xúc thật sự được biểu lộ bằng những điểm đặc trưng đáng chú ý. Nếu họ là đồ chơi, Alex sẽ là con búp bê làm bằng nhựa hoàn hảo với chiếc hộp bảo vệ. Sarah sẽ là con gấu trong bộ quần áo vải thô chấm bi được yêu thích và nâng niu.
Kim cảm thấy niềm mê hoặc đang tăng lên. Cô không thể ngừng tự hỏi sẽ mất bao lâu để chứng minh rằng hai chị em trái ngược nhau.
“Sẽ là hi vọng quá nhiều nếu nghĩ rằng chị ta đã chết đúng không?”
Kim bị ngăn cản nói câu trả lời khi thấy một cô bé đang chơi đùa trong phòng. Những lọn tóc quăn màu đen thò ra từ phía dưới chiếc mũ len và cái bảo vệ tai hình con hổ. Một cái khăn len đan tay được quàng một cách cẩu thả quanh cổ cô bé và đôi găng tay treo lơ lửng từ ống tay áo khoác ngoài của cô bé.
Cô bé đứng sững lại và nhìn vào mẹ. Kim đã ngạc nhiên khi nhìn thấy ánh nhìn hoảng hốt, sợ hãi trong mắt đứa trẻ đó.
Biểu hiện của Sarah mềm dịu đi khi nhìn thấy con gái mình. Mọi thứ khác được lãng quên.
“Cô bé ngoan,” Sarah nói, quàng chiếc khăn hai vòng trên cổ đứa bé. “Con quàng khăn lên rất đáng yêu.”
Sarah lấy tay giữ khuôn mặt cô bé và phủ kín nó bằng những nụ hôn.
“Thế còn anh, anh có đáng yêu khi quàng khăn không?”
Một người đàn ông xuất hiện đằng sau đứa trẻ. Kim nhìn thấy một cái mũ len và chiếc khăn chấm bi trước khi anh ta nhìn thấy cô.
Sau đó anh ta cau mày và nhìn về phía Sarah.
Sarah lắc đầu nhẹ nhàng và đẩy họ về phía cánh cửa. “Có một chuyến đi bộ vui vẻ nhé và đừng quên món bánh oggy thịt bò.”
Kim không biết oggy là cái gì nhưng cô có thể nghe thấy một lời thì thầm trao đổi ở cửa trước.
Khuôn mặt Sarah lại trở về như cũ một lần nữa nhưng Kim đã bắt được điều trọng điểm trong bức tranh toàn cảnh gia đình này. Sự ngạc nhiên trong mắt đứa trẻ. Sự quan tâm thể hiện trong cách mà người chồng nói.
Họ đứng cạnh nhau ở giữa phòng chờ không lâu hơn mười giây và Kim có thể nói rằng họ là một đơn vị, một đội, và họ hạnh phúc.
Nhưng có một mầm mống của nỗi sợ hãi tồn tại giữa gia đình này.
“Như vậy là… chị ta đã chết?” Sarah quay trở lại với câu hỏi ban đầu của mình.
Kim lắc đầu.
“Vậy thì tôi có thể giúp cô bằng cách nào?”
“Tôi cần biết nhiều hơn về cô ta.”
“Tại sao cô phải biết điều đó từ tôi?” Sarah hỏi, cắn môi vào nhau.
“Cô là em gái của cô ta. Chắc chắn là cô sẽ hiểu về cô ta hơn bất cứ ai chứ?”
Sarah mỉm cười. “Tôi đã không nhìn thấy chị gái mình kể từ khi cô ta dọn phòng và đi học đại học. Không một ai trong chúng tôi gặp được chị ta. Lời ước thiết tha nhất của tôi là không bao giờ nhìn thấy chị ta một lần nữa.”
“Cô không liên lạc một chút nào à?”
Sarah buông cánh tay xuống nhưng đôi bàn tay của cô ta ngay lập tức tìm được chỗ trong túi quần bò của mình.
“Chúng tôi không thân thiết.”
“Nhưng chắc chắn là cô…”
“Nhìn này, tôi không biết tại sao cô ở đây nhưng tôi không thể giúp được cô. Tôi nghĩ cô nên…”
“Tất cả các vị đang sợ hãi điều gì?” Kim hỏi, không di chuyển dù chỉ một inch.
“Xin lỗi…”
Cô không cố ý biến câu hỏi thành nghe có vẻ quá trực tiếp, nhưng giờ đây nó được lôi ra và cô bắt buộc phải dính lấy nó.
“Con gái của cô không quen với khách đến thăm, đúng không?”
Sarah gần như tránh cái nhìn chằm chằm của cô.
“Chúng tôi chỉ là thích sống kín đáo, đó là tất cả. Giờ đây, nếu cô không phiền…”
Kim đẩy ghế ra và nhìn quanh. Cô đánh giá bộ sưu tập những tấm ảnh. Cả ba người bọn họ đứng trên chiếc cầu nằm vắt mình trên sông Dee mà cô đã lái xe qua. Đứa trẻ trong một chiếc xe ngựa kéo. Đứa trẻ và người bố trên đường ray tàu hơi nước chạy dọc theo bờ sông.
Kim quyết định tiếp cận theo một cách khác. “Vâng, tôi cũng muốn rời đi. Nơi ấy tồi tệ đến mức…”
“Đó là một nơi tuyệt đẹp…”
“Vậy thì, sao cô lại chuyển đi, cô Lewis?”
Bàn tay của Sarah được nắm chặt lại trong túi quần.
“Vì công việc của Nick, anh ấy là…”
Kim đợi câu trả lời nhưng rõ ràng rằng Sarah đã nhận ra mình nói hớ. Cô không suy nghĩ đủ nhanh chóng về một nghề nghiệp nên những gì còn lại nghe như thể một người phụ nữ không biết chồng mình làm gì để kiếm sống.
“Cô Lewis… Sarah, một người trong đội của tôi bình luận rằng kể cả những người vợ của quân nhân cũng không chuyển nhà nhiều như cô. Cô đang trốn chạy khỏi cái gì?”
Sarah di chuyển về phía cửa trước với những bước đi không vững vàng.
“Tôi thật sự muốn cô rời đi ngay bây giờ. Tôi không có thông tin nào có thể giúp được cô.”
Kim đi theo cô ấy qua phòng chờ.
“Tôi không tin cô. Cô bị làm cho khiếp sợ và cả gia đình của cô sợ hãi một điều gì đó. Câu đầu tiên cô hỏi tôi là về việc cô ta đã chết hay chưa. Tôi nhìn thấy sự lo âu của cô khi tôi xác nhận lại cô ta không chết. Tại sao cô không kể với tôi…?”
“Làm ơn, cô cứ về đi thôi.”
Bàn tay của người phụ nữ run rẩy trên cánh cửa.
“Sarah, cô đang sợ hãi điều gì?”
“Đi đi.”
“Tại sao cô không nói với…”
“Bởi vì nếu tôi nói với cô về chị ta, chị ta sẽ biết.”
Sự im lặng đột nhiên bao trùm lấy họ.
Kim nhận ra đây không phải là Sarah trước đó, người mà đã mở cửa cho cô. Người phụ nữ đó đã căm ghét, và hi vọng rồi lo lắng nhưng cuộc trò chuyện liên quan đến người chị gái đã khiến cô ta trở về chiếc vỏ yếu đuối của mình.
“Sarah…”
“Tôi không thể,” cô ta nói, nhìn chằm chằm xuống sàn nhà. “Cô không hiểu đâu.”
“Cô đúng. Nhưng tôi muốn hiểu. Tôi muốn đi vào trong đầu chị gái cô.”
Sarah lắc đầu. “Không, cô thật sự không hiểu. Đó không phải là nơi tốt đẹp gì để đi vào.”
“Tôi không biết cô ta có sức mạnh gì với cô nhưng đây thực sự là điều cô muốn ư? Cô muốn dạy con gái cô chạy trốn?”
Sarah nhìn lại, đôi mắt cô ta sáng rực khi nhắc đến con.
“Con bé không có nổi một người bạn, đúng không? Cô không ở đâu đủ lâu để con bé có sự ràng buộc, kết nối. Con bé bao nhiêu tuổi rồi… 6… 7 tuổi?”
“6.”
“Con bé cần ổn định cuộc sống, thế nên vì sao cô không thể nói?”
“Bởi vì chị ta sẽ tìm chúng tôi.”
“Sarah, tôi muốn giúp cô nhưng cô phải cung cấp cho tôi điều gì đó.”
Sarah mỉm cười. “Không ai có thể giúp tôi. Tôi chưa bao giờ nói với bất cứ ai, người mà….”
“Cô chưa bao giờ nói với tôi,” Kim nói, bước đi khỏi cánh cửa. “Tôi có nghi ngờ về hành vi của cô ta và nếu tôi đúng, tôi sẽ không ngơi nghỉ cho đến khi cô ta bị bắt.”
Sarah nhìn cô với sự hứng thú. “Điều gì đã xảy ra giữa hai người?”
Kim cười. “Này, tôi hỏi cô trước.”
Sarah suy nghĩ về nó khá lâu. Cô ta thở một hơi sâu và đóng cửa lại.
“Nếu tôi cho cô xem cái này, cô sẽ rời đi và để tôi yên chứ?”
Kim gật đầu và đi theo cô ta quay trở lại bếp. Sarah gật đầu với Kim để ngồi lại xuống.
Sarah vươn tới ngăn kéo và lấy ra một chiếc phong bì. “Đây là lí do tại sao.”
Cô đưa lá thư cho Kim. “Đọc nó đi.”
Kim mở tờ giấy duy nhất của lá thư ra, đọc nó và rồi đọc nó lần nữa, trước khi nhún vai. Nếu đây là thứ tốt nhất cô có thể có về Alexandra Thorne thì cô ta che giấu thực sự tốt.
“Nó dường như là một bức thư tự nhiên hoàn hảo từ một người chị gái.”
“Tôi đã sống ở đây với chồng và con gái chín tháng nay. Lần này chị ta cũng mất từng đó thời gian để tìm được tôi.”
“Lần này?”
“Tôi đã chuyển gia đình đi năm lần trong bảy năm để che giấu con tôi với người phụ nữ này nhưng lần nào chị ta cũng tìm được tôi. Đọc lá thư lần nữa đi. Chú ý cái cách mà chị ta nhắc đến một cách chính xác ngôi nhà ở đâu, vị trí trường học của Maddie và kể cả mái tóc mới cắt của con gái tôi. Chị ta đang châm chọc tôi. Chơi đùa với nỗi sợ hãi của tôi - bởi chị ta biết chính xác tôi sẽ làm gì tiếp theo.”
Kim đọc lá thư lần thứ ba, đặt Alex mà cô đang hoài nghi vào đằng sau những từ ngữ. Có sự đe dọa trong từng câu viết trong đó.
“Nhưng tại sao cô lại chạy trốn?” Kim hỏi.
“Cô không biết rõ chị ta như tôi đã hi vọng.”
Sarah lấy lại lá thư và thở một cách nặng nề.
“Chị gái tôi là một người rối loạn nhân cách phản xã hội. Cô đã biết rằng chị ta là người vô cùng cuốn hút, bí ẩn. Chị ta thông minh và hấp dẫn. Chị ta cũng tàn nhẫn và hoàn toàn không có lương tâm. Chị ta là một người nguy hiểm, không bao giờ dừng lại cho đến khi đạt được điều mình muốn.”
Sarah gấp lá thư lại và nhìn chằm chằm vào nó. “Khá đơn giản, chị ta không có khả năng để cảm thấy bất kì sự kết nối nào với những thứ đang sống.”
“Điều gì khiến cô nghĩ chị mình là người rối loạn nhân cách phản xã hội?”
“Bởi vì chị ta không bao giờ có một sự gắn bó tình cảm với bất cứ điều gì, bất cứ ai trong cuộc đời mình.”
“Thế còn về người chồng và hai đứa con trai của cô ta?” Kim hỏi.
Sarah cau mặt. “Chị ta chưa bao giờ kết hôn và dĩ nhiên không có con. Người rối loạn nhân cách phản xã hội nếu lấy chồng và có con như một chiến tích và một vỏ bọc thì cũng sẽ không có sự gắn bó tình cảm nào.”
Kim nhướng mày.
Sarah mỉm cười. “Cô thấy không? Cô không thể tin rằng một người có thể đối xử với con mình giống một vật tượng trưng cho trạng thái như một chiếc xe hơi mới hay một ngôi nhà lớn hơn và đó là điều người rối loạn nhân cách phản xã hội tin tưởng. Người như chúng ta không thể hiểu động cơ của họ, do đó tìm cách bào chữa cho họ. Đó là cái cách họ che giấu.
Sarah lắc đầu buồn chán. “Và đó là lí do tại sao chị ta không bao giờ dừng lại.”
“Cô ta nói với tôi rằng cô đã chết,” Kim ướm lời.
Sarah không hề ngạc nhiên. “Tôi ước rằng đối với chị ta tôi đã chết. Có thể lúc đó chị ta sẽ để tôi yên.”
Người phụ nữ mang đến cho Kim một hình ảnh buồn chán đầy nhẫn nhục. Đây là cuộc sống của cô ta và không ai có thể thay đổi nó. Cô ta đã dành ra từng đó năm cố gắng vượt qua chị gái mình và con đường đó sẽ luôn như thế.
Sarah nhìn thoáng qua cửa trước. Cô ta đã chia sẻ lá thư và giờ đây đã đến lúc Kim rời đi.
“Sarah, tôi nghĩ cô ta đang sử dụng những bệnh nhân của mình cho mục đích thí nghiệm,” Kim thốt lên. “Và tôi muốn ngăn cô ta làm điều đó. Tôi muốn đặt chị gái cô đằng sau song sắt nhà tù.”
Sarah nghiêng đầu suy nghĩ và Kim phát hiện thấy một tia hứng thú le lói.
“Thôi nào, Sarah,” Kim nài xin. “Giúp tôi mang cuộc sống của cô quay trở lại.”
Kim nhìn thấy trong cô ta xảy ra một cuộc đấu tranh với sự do dự để thực sự đặt niềm tin vào một người mà cô ta còn không biết rõ.
Cô hi vọng cô đã nói đủ.
Sarah đưa tay ra với một nụ cười ánh lệ. “Thanh tra thám tử, tôi nghĩ chúng ta cần cà phê.”